16
Đầu thu, trời cũng sầm tối nhanh hơn.
Vừa mới chào tạm biệt Vương Dịch Chi thì chuông điện thoại vang lên, là Lương Trác gọi tới.
"Em ăn xong ? Đang ở , qua đón." Lương Trác hình như đang hạ thấp giọng, chút trầm khàn, khựng một chút, bồi thêm một câu: "Vợ ơi."
Tôi dời điện thoại xa tai, kỹ cái tên ghi chú một nữa.
Là Lương Trác, sai.
"Anh uống rượu ?"
"Không ."
Nghe giọng điệu thì chẳng thấy gì bất thường.
Thế nhưng chiếc xe taxi chặn , mở cửa xe tọt trong, kìm nén vành tai đang nóng bừng mà điện thoại: "Cảm ơn , cần phiền phức , lên xe ."
Lương Trác im bặt trong chốc lát, chỉ thấy tiếng thở của dần trở nên nặng nề.
Để làm dịu bầu khí bắt đầu trở nên gượng gạo, thêm một câu: "Hẹn gặp ở nhà."
Lúc Lương Trác mới "ừm" một tiếng.
17
Kể từ khi thỏa thuận với Lương Trác là sẽ tiếp tục ở căn phòng thuê, ngày hôm tan làm ý định về nhà bên nữa.
Mọi khi giờ Lương Trác đều sẽ gửi tin nhắn cho , hôm nay im lìm lạ thường.
Khoảnh khắc cầm điện thoại lên, vẫn cảm thấy chút tự nhiên.
lúc đang dọn dẹp đồ đạc chuẩn tan ca thì tiếng gõ cửa văn phòng.
"Mời ."
Dứt lời, cửa đẩy ngay lập tức.
Lương Trác diện một bộ tây trang xám chỉnh tề, tay ôm một bó hồng ở cửa.
Phía là một đám bác sĩ, y tá đang hóng hớt.
"Bác sĩ Tô, chồng đến đón tan làm kìa!"
Treo chiếc áo blouse trắng tủ, đưa tay nhận lấy bó hoa Lương Trác đưa tới: "Sao đến đây?"
"Đón em tan làm, vợ ơi." Lương Trác gọi một cách tự nhiên, cứ như danh xưng gọi nhiều , chẳng giống mới kết hôn một tháng chút nào.
Rất lạ lùng.
shgt
Tôi thêm vài cái.
"Trên mặt dính gì ?" Anh hỏi.
Tôi lắc đầu: "Không ."
18
Ra khỏi bệnh viện, Lương Trác vẫn cứ theo.
Tôi đành ôm bó hoa giải thích một câu: "Hôm nay ở bên ."
Lương Trác gật đầu: "Tôi , đưa em về."
Lương Trác mặc tây trang, ôm bó hồng lớn trong tay, cùng trông cực kỳ nổi bật.
Vất vả lắm mới về tới lầu căn phòng thuê, với Lương Trác: "Đến nơi ."
"Vậy thì lên thôi."
Nói xong Lương Trác sải bước leo cầu thang một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khong-phai-cuoi-truoc-yeu-sau-dau/4.html.]
Khu nhà gần bệnh viện đều khá cũ kỹ, căn thuê chỉ vì tiêu chí gần nên thang máy.
Mãi đến khi cắm hoa bình, vẫn hiểu nổi tại Lương Trác nhà.
Không chuỗi hành động của là làm gì, hỏi một câu: "Anh về nhà ?"
Lương Trác thản nhiên quanh phòng một vòng, cuối cùng phịch xuống sofa: "Chẳng về đến nhà ?"
...
Mãi đến tận lúc mới hiểu , Lương Trác ở đây.
" ở đây chỉ một chiếc giường."
Trước đây khi ở chung với Lương Trác, chúng đều ngủ riêng phòng.
Lương Trác dậy ngó phòng ngủ một cái: "Đủ rộng mà, hai chúng vẫn còn lăn vài vòng."
Anh một cách tự nhiên, nhưng khiến đầu ngón tay run nhẹ đầy bối rối.
19
Thấy hành động của Lương Trác càng ngày càng lạ, chọn cách ngừng suy đoán.
Tôi lấy ít rau củ trong tủ lạnh làm đơn giản hai món, định ăn đại bữa tối.
Vừa bưng thức ăn lên bàn thì gõ cửa.
Lương Trác nhanh chân mở cửa , chạm mặt ngay với bên ngoài.
"Chào , là chồng của bác sĩ Tô ?"
Giọng quen thuộc khiến ló đầu một cái: "Bác sĩ Hạ?"
Ánh mắt Hạ Vân Thâm sang, : "Bác sĩ Tô, khi về ghé qua siêu thị, tiện tay mua cho món gà trộn ."
Lương Trác đầu liếc một cái, nhận lấy túi gà trộn từ tay Hạ Vân Thâm: "Cảm ơn."
"Không gì, tiện đường thôi mà, về đây."
Hạ Vân Thâm xong thì lên lầu.
Còn Lương Trác khi xách túi gà , bày sẵn đĩa: "Đưa cho , trút nó bát."
Siêu thị mà Hạ Vân Thâm mua gà trộn ngay gần đây, vốn dĩ định tan làm sẽ mua, tiếc là Lương Trác đến.
Cứ tưởng là ăn chứ.
Mùi thơm chua cay khiến nhịn mà tiết nước bọt, cầm đũa định gắp một miếng bỏ miệng thì cổ tay ai đó giữ chặt.
Lương Trác dùng lực, khiến miếng thịt sát miệng bẻ lái một vòng chui tọt miệng .
Sau đó bắt đầu giống như :
_( ̄~ ̄)_
Nhai vài cái xong, thốt một câu: "Anh là Beta hả, quan hệ của hai gớm nhỉ?"
Tôi hiểu ý cho lắm: "Ừm, cũng , lúc trực đêm thường gửi con trai ở chỗ ."
"Con trai?"
"Một bé đáng yêu."
Lương Trác buông tay : "Thế thì ."
Gắp một miếng thịt bỏ miệng , Lương Trác như sực nhớ điều gì đó , hỏi thêm một câu: "Anh tăng ca, tại để con ở chỗ em, nhà ?"
"Bác sĩ Hạ là ông bố đơn ..."
Lời còn dứt, cổ tay nắm chặt.
Giọng Lương Trác mang theo một sự chấn động: "Ông bố đơn ?!"