Mẹ tôi và Vương Lệ Na cân nhắc đi cân nhắc lại, vẫn là ly hôn với Lý Quốc Cường. Ý đồ của bọn họ tôi hiểu rõ ràng, không gì khác ngoài việc muốn tôi cứu tế. Nhưng lần này, tôi mang chồng và con trai đi Hải Nam ăn Tết, cả kỳ nghỉ đông đều không về.
Tôi luôn theo dõi tin tức trong nhóm cư dân. Sau khi từ cục công an trở về, Trần Hồng liền giả bộ trong nhóm cư dân kêu gọi mọi người sau này giúp đỡ Vương Lệ Na nhiều hơn, chuyện xấu chồng bị lừa đảo nhanh chóng lan truyền khắp cả khu dân cư.
Vương Lệ Na bình thường sống rất phô trương, hiện tại hàng xóm nắm lấy cơ hội liền đến trước mặt con gái chị ta là Lý Mộng Nghi để bàn tán xôn xao.
Những người đòi nợ càng ngày càng quá đáng hơn. Lần đầu tiên, trực tiếp ném con ch.ó mà Lý Mộng Nghi nuôi từ tầng hai mươi hai xuống, lần thứ hai thì dẫn theo mười mấy người đàn ông cao to đến ở nhà Vương Lệ Na.
Lý Quốc Cường không dám lộ diện, Vương Lệ Na bị đe dọa lâu dài càng không dám báo cảnh sát.
Nghe Trần Hồng nói, chiếc túi mới mà Vương Lệ Na vừa mua là màu hồng đỏ, thị trường đồ cũ cũng không ai mua. Cuối cùng chỉ bán được năm vạn tệ, lỗ nặng.
Càng lỗ hơn là, những người đòi nợ thường xuyên dẫn Vương Lệ Na đi hiến máu, có một lần thậm chí hiến ở sáu trạm máu, lúc trở về đều là bị kéo về.
Đêm đó, Lý Mộng Nghi khóc không ngừng cả đêm, sau đó thì không thích nói chuyện nữa, có lẽ là bị trầm cảm rồi.
Trong thời gian này, mặc kệ Vương Lệ Na cầu cứu thế nào, cũng không có một hàng xóm nào mở cửa giúp đỡ. Không ai muốn vừa qua năm mới đã dính vào những chuyện này, hơn nữa mọi người đều đã thống nhất với nhau từ sớm trong nhóm cư dân rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-phai-chong-toi/6.html.]
Tôi nghe mà thấy hả hê, đều là báo ứng hiện đời cả thôi. Mẹ tôi gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại, đều bị tôi lấy đủ loại lý do để thoái thác. Kiếp này, tôi sẽ không mềm lòng nữa. Tôi chỉ hận báo ứng giáng xuống Vương Lệ Na vẫn chưa đủ nhiều. Chỉ là tôi không ngờ, mẹ tôi còn tuyệt tình hơn tôi nghĩ.
Kỳ nghỉ đông kết thúc, con trai vẫn phải về trường học ở huyện để học nốt học kỳ cuối cùng. Tôi về đến nhà đang chuẩn bị mở cửa, thì cảm thấy không ổn.
Trước cửa có ba bốn đôi giày đàn ông, còn có một đống túi đồ ăn mang về, dù là mùa đông cũng bốc lên một mùi hôi thối. Tôi còn chưa kịp gõ cửa mấy cái, thì một người đàn ông xăm trổ đầy tay, cổ đeo dây chuyền vàng to bản vừa vặn trở về.
"Ồ, cô em nào thế này? Là Vương Lệ Na đưa đến cho anh em chơi à?"
Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống, lại là trò của Vương Lệ Na giở ra.
"Đây là nhà của tôi! Cho thuê hay bán đều phải có sự đồng ý của tôi, lập tức dọn đi, nếu không tôi báo cảnh sát!"
"Cảnh sát á? Chỉ là lũ chó má!"
Hắn ta cười khẩy một tiếng, nghiêng đầu nhìn chằm chằm tôi. Ánh mắt dính nhớp và hôi hám, tôi nuốt nước bọt, không tự chủ lùi lại một bước.
Chồng tôi có việc đột xuất ở văn phòng luật sư, tôi chỉ đưa con trai về cùng. Vừa nghĩ đến việc kiếp trước con trai trốn trong phòng, bị trầm cảm tuyệt thực tự tử, nỗi sợ hãi như bóng ma, phủ lên lưng tôi, nắm đ.ấ.m siết chặt không thể kiểm soát được mà run rẩy.