Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/zeYfgHVqjJ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh sát có chút không đành lòng, ngập ngừng mở miệng: "Chồng chị vừa bị lừa mất hai triệu tệ, để trốn tránh bọn đòi nợ nên mới chạy trốn ra tỉnh ngoài, hôm nay mới vừa về. Vợ chồng với nhau, có gì thì nói chuyện..."
Anh ta còn chưa nói xong, Vương Lệ Na đã tát thẳng vào mặt Lý Quốc Cường.
"Vậy ra cái bảng tuyên truyền ở cửa khu chung cư là nói về anh sao? Lý Quốc Cường à, sau khi gả cho anh, không những không cho tôi một ngày tử tế nào, mà còn khiến tôi mất mặt! Anh nói thật cho tôi biết, rốt cuộc là bị lừa đảo trên mạng hay là bao gái bên ngoài!"
Vương Lệ Na vừa nói một câu, vừa tát Lý Quốc Cường một cái. Lý Quốc Cường luôn nắm chặt nắm đấm, không nói một lời nào. Vương Lệ Na nóng nảy liền lấy chiếc túi Hermes mới mua hôm nay ném vào đầu anh ta.
Lý Quốc Cường cuối cùng cũng có phản ứng. Anh cầm lấy chiếc túi, đứng lên và cười lớn: "Tôi đã thấy tiền trong thẻ bị trừ rồi, hai mươi ba vạn tám ngàn tệ. Cô có biết tôi phải thức bao nhiêu đêm trong xưởng mới kiếm được hai mươi vạn tệ không? Cái mặt của cô đáng giá hai mươi vạn, nhưng khi tôi phải khép nép làm người trước mặt lãnh đạo, thì cái mặt mũi, tôn nghiêm của tôi chẳng đáng một xu! Cô có bao giờ nghĩ cho tôi chưa? Cô muốn làm vợ nhà giàu Thượng Hải, vậy tại sao lại phải kết hôn với tôi chứ! Tôi nhận thua rồi. Tôi thật sự không mua nổi nhà sang trọng ở Thượng Hải, không thể cho cô cuộc sống mà cô muốn. So với những tên nhà giàu đó, tôi thật sự không phải là đàn ông, tôi thà không làm người! Làm vợ chồng với cô thật sự mệt mỏi c.h.ế.t tiệt!"
Người thật thà nếu không diệt vong trong im lặng, thì sớm muộn cũng sẽ bùng nổ trong im lặng.
Vương Lệ Na chảy nước mắt, lao vào ôm lấy Lý Quốc Cường: "Ông xã, anh đừng nói lời chán chường như vậy. Lừa đảo trên mạng đều là phạm pháp, chúng ta báo cảnh sát nhất định sẽ đòi lại được. Em sẽ không mua túi nữa, chúng ta cùng nhau vượt qua khó khăn này! Phải rồi, em rể là luật sư, hay là để Chấn Hoa giúp em kiện được không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-phai-chong-toi/5.html.]
Tôi bật cười thành tiếng: "Ai vừa nói đừng lãng phí nguồn lực công cộng ấy nhỉ?"
Tôi liếc mắt, lắc đầu: "Chấn Hoa không nhận vụ án trong dịp Tết đâu, chị tự nhận xui xẻo đi."
Vương Lệ Na trúng phải chiếc boomerang do chính tay mình ném ra, mặt mày xám xịt. Trong mắt Lý Quốc Cường là một sự tĩnh mịch c.h.ế.t chóc.
"Vô ích thôi, tôi và cô thật sự không thể sống chung được nữa rồi. Chúng ta ly hôn đi, nợ nần chia đôi."
Vương Lệ Na ngây người ra, đứng ngây người tại chỗ một lúc lâu không nói nên lời.
Tuy chị ta phù phiếm, nhưng những năm nay sự ỷ lại của chị ta vào Lý Quốc Cường tôi đều nhìn thấy rõ, chị ta căn bản không thể rời xa anh ấy. Nước mắt của chị ta như bị đứt dây, lập tức gọi điện thoại cho mẹ tôi. Giống như kiếp trước, bắt đầu kể khổ.
Lần này, trước khi mẹ tôi đến, tôi đã kéo tay chồng tôi rời đi. Tôi sẽ không để bọn họ làm tổn thương chồng và con trai tôi nữa.