Không Nổi Tiếng Phải Về Kế Thừa Gia Sản (Trọng sinh) - Chap 4
Cập nhật lúc: 2026-04-08 16:43:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thường Hạo Thanh trong lòng điên cuồng phun tào, mượn điều đó để bày tỏ sự bất mãn với ông sếp của .
Dung Tấn dường như cảm nhận ánh mắt của , liền ngẩng lên về phía đại diện, hỏi:
“Đăng ?”
Chỉ một động tác ngước mắt , đôi mắt vốn hàng mi dài che khuất lập tức lộ trọn vẹn.
Màu con ngươi nhạt, ánh nắng từ ngoài cửa sổ hắt ánh lên như hổ phách, khiến cảm giác mơ hồ, chân thật.
Đã từng nhận xét về dung mạo của Dung Tấn rằng, như một loài dã thú tao nhã kiêu ngạo, mang theo vẻ xâm lược gần như khiến khác e sợ.
Cách khoa trương như , đặt lên bất kỳ ai khác lẽ đều sẽ nhạo.
với Dung Tấn thì khác.
Chỉ đặt lên , mới khiến tin tưởng đến .
Ngay khoảnh khắc , chỉ một ánh thoáng qua cũng đủ khiến ánh mắt như mài giũa thành lưỡi kiếm từ chính vẻ .
Thường Hạo Thanh tuy đang bực bội vì chuyện hợp tác trong công việc, nhưng vẫn sững một chút, lập tức hét lên:
“Đừng nhúc nhích!!!”
Ngay đó, thuần thục rút điện thoại , chẳng cần bật chế độ làm , trực tiếp mở camera mặc định, nhanh tay chụp khoảnh khắc .
Chụp xong, Thường Hạo Thanh tự ngắm nghía một hồi, cảm thấy tay nghề của làm nhiếp ảnh chuyên nghiệp cũng dư sức.
Ngắm chán , liền đưa điện thoại đến mặt Dung Tấn:
“Xem ! Đẹp trai !”
Dung Tấn liếc qua, gật đầu xác nhận:
“Ừ.”
Thường Hạo Thanh càng đắc ý:
“Cũng xem là ai chụp…”
Chữ “” phía còn kịp , Dung Tấn thản nhiên bổ sung:
“Tôi .”
Thường Hạo Thanh: “……”
Câu mà rơi miệng khác, chắc chắn sẽ bật ngay: “ là hổ!”
cố tình là Dung Tấn, khiến nổi câu đó!
Trong lòng bùng nổ một tràng c.h.ử.i thề:
Trời đất ơi! Còn công lý ! Đẹp trai thì ghê gớm lắm !
Mà sự thật là… trai thật sự ghê gớm.
Ảnh đế Dung Tấn cúi đầu tiếp tục nghịch máy tính bảng. Thường Hạo Thanh tự tiêu hóa cảm xúc một hồi, suýt chút nữa nghẹn thành nội thương.
Vất vả lắm mới bình tĩnh , quyết định “tái chiến”, bèn mở lời:
“Cậu xem, ngày nào cũng lướt mạng, tự đăng vài bài Weibo ? Ít nhất cũng tương tác với fan một chút, đỡ cho mấy cô bé ngày nào cũng than …”
xong, Dung Tấn ngẩng đầu , hỏi một câu:
“Anh chắc ?”
Thường Hạo Thanh: “……”
Sự thật luôn khiến tỉnh táo.
Anh hít sâu một , nở nụ giả tạo như gió xuân:
“Thôi thôi, thế cũng … dù thì… cách tạo nên vẻ .”
Mấy chữ cuối cùng gần như nghiến nát mà .
Giờ ai cũng bảo Weibo như cái gương soi yêu quái. Bao nhiêu minh tinh hình tượng , lên Weibo là lộ sạch: tính cách tệ, tam quan lệch lạc, thiếu hiểu , thậm chí cả những thứ cố che giấu cũng bung bét.
Fan lưng, biến thành anti - nhiều khi chỉ cần một bài đăng là đủ.
Thường Hạo Thanh giờ tỉnh táo , cảm thấy nếu Dung Tấn tự “lộ diện”, chắc chắn sẽ chọc thủng bộ điểm đen trong mắt công chúng.
Tính tình kém, lười mê ở nhà, còn tự luyến đến mức hết t.h.u.ố.c chữa!
Cả ngày làm việc thì chỉ lên mạng lướt game, hoặc là im thin thít; mà hễ mở miệng là thể khiến tức đến tăng huyết áp!
Ngoài cái gương mặt … còn ưu điểm nào chứ!!!
Trong lòng Thường Hạo Thanh tự gào lên câu trả lời:
Không ! Tuyệt đối !!!
Dung Tấn vẫn ngẩng đầu, thản nhiên :
“Đừng mắng trong đầu nữa, hết đấy.”
Thường Hạo Thanh: “……”
Còn cho chút tự do suy nghĩ !!!
Dung Tấn đang chơi game thì động tác chợt khựng , nghĩ ngợi một chút. Quả thật hơn nửa năm nhận việc, cũng chẳng trách gần đây Thường Hạo Thanh cứ cáu kỉnh như đến thời kỳ “tiền mãn kinh”.
Dung Tấn lên tiếng:
“Bộ kịch của đạo diễn Kim, nhận.”
Thường Hạo Thanh nhất thời còn kịp phản ứng, đến khi hiểu thì suýt nhảy dựng lên:
“Thật sự nhận ?!”
Dung Tấn gật đầu:
“Ừ.”
Anh trả lời dứt khoát như , nhưng cơn kích động ban đầu, Thường Hạo Thanh nhanh chóng lo lắng:
“Kịch bản của đạo diễn Kim thì đúng là , nhưng vất vả quá ?”
Nghĩ mà xem, Thường Hạo Thanh đúng là khổ tâm hết mức - Dung Tấn làm việc thì sốt ruột, mà Dung Tấn làm việc , vẫn cứ sốt ruột.
Bộ phim của đạo diễn Kim đúng là kịch bản , nhưng bối cảnh thì hoặc là sa mạc hoang vu, hoặc là núi rừng hẻo lánh, còn là phim võ hiệp.
Thường Hạo Thanh thở dài. Nếu ưu điểm lớn nhất của Dung Tấn, lẽ chính là sự chuyên nghiệp.
Bình thường thì làm thì thôi, chứ một khi làm việc thì liều hết . Mà đạo diễn Kim là kiểu “cuồng phim”, thích dùng diễn viên đóng thế, rằng dùng thế sẽ cảm xúc thật.
Lỡ lúc Dung Tấn thương thì làm ?
Nghĩ , Thường Hạo Thanh bèn đề nghị:
“Phim của đạo diễn Dương cũng tệ .”
Ít nhất thì bộ phim của đạo diễn Dương là đề tài thương chiến hiện đại, nội dung thế nào, riêng điều kiện ăn ở của đoàn phim thôi cũng hơn hẳn bên đạo diễn Kim.
Kết quả, Dung Tấn chỉ một câu:
“Tôi chỉ đóng phim nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khong-noi-tieng-phai-ve-ke-thua-gia-san-trong-sinh/chap-4.html.]
Phim của đạo diễn Dương là “cũng khá”, nhưng “ nhất”.
Thường Hạo Thanh khuyên nổi , trong lòng cũng rõ là nên vui nên buồn.
Dung Tấn nhận việc thì thể kiếm kha khá tiền hoa hồng, nhưng khoản tiền … khiến lo lắng đến chứ…
Thường Hạo Thanh nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chắc là do Dung Tấn quá khiến lo lắng.
Và , chuyện khiến còn đau đầu hơn lập tức xuất hiện.
Dung Tấn :
“Nhớ làm cho thêm vài cái thẻ.”
Thường Hạo Thanh hỏi :
“Ngân hàng nào? Thẻ ghi nợ thẻ tín dụng?”
Dung Tấn đáp gọn lỏn hai chữ:
“Thẻ mạng.”
Thường Hạo Thanh: “……”
Bên , Trì Phỉ Nhiên khi Lý Nguyên ép nghỉ ngơi hai ngày, cuối cùng cũng chịu làm tạo hình mà đó cứ trì hoãn mãi.
Nhà tạo mẫu sấy tóc cho tấm tắc:
“ là tuổi trẻ khác, da dẻ xem, mịn màng thật.”
Trì Phỉ Nhiên chỉ nhẹ, gì.
Cậu vốn , khí chất ngoan ngoãn, trong trẻo, nụ càng khiến “choáng váng”.
Nếu Lý Nguyên bên cạnh trông chừng như gà bảo vệ con, chắc chắn cô tạo mẫu nhịn mà đưa tay véo má một cái.
Trần Mộng Dương bên cạnh tranh thủ kể chuyện hóng hớt cho đỡ chán:
“Ảnh đế Dung sắp nhận phim mới của đạo diễn Kim đấy!”
Nhà tạo mẫu lập tức thu hút:
“Thật giả ?”
Trần Mộng Dương đáp:
“Bên bộ phận điện ảnh ! Nghe bảo ký hợp đồng xong!”
Lý Nguyên cạnh nhắc nhở:
“Tay đừng run! Cẩn thận cái máy sấy! Đừng đụng mặt Phỉ Nhiên!”
Nhà tạo mẫu cố giữ tay cho vững, nhưng giọng thì giữ nổi:
“Á á á! Thế Dung Dung ở công ty ?!”
Trần Mộng Dương cũng đang hỏi, vì cũng là fan cuồng của Dung Tấn. Khi thấy bên trả lời “”, lập tức kích động:
“Có! Nghe đang ở tầng 16 với đạo diễn Kim! Cả đống đang xếp hàng xin chữ ký!”
Lần thì nhà tạo mẫu chịu hết nổi, ném luôn máy sấy sang một bên bật dậy chạy , chạy :
“Á á á! Tiểu soái ca! Tôi xin chữ ký cái ngay!!!”
Lý Nguyên ôm trán, dù chút vui, nhưng nghĩ đó là Dung Tấn… bình thường ai mà cưỡng nổi.
Trần Mộng Dương cũng rục rịch:
“Hay là… tụi cũng xem thử?”
Họ đang ở tầng 14, chỉ cần lên thêm hai tầng là thể gặp trực tiếp ảnh đế Dung - thử hỏi khiến rung động cho !
Lý Nguyên thấy Trần Mộng Dương hồn bay phách lạc, đến cả Chu Á vốn điềm tĩnh cũng lộ vẻ mong chờ .
Anh liếc Trì Phỉ Nhiên - tạo hình cũng gần xong - liền :
“Đi xem luôn .”
Trì Phỉ Nhiên kiểu theo đuổi thần tượng. Do sống ở nước ngoài lâu năm, cũng nhiều về giới giải trí trong nước.
cái tên “ảnh đế Dung” thì vẫn .
Dung Tấn.
Trì Phỉ Nhiên tự nhiên dậy, theo Lý Nguyên lên lầu, trong lòng chút chột .
Bởi vì… trong những ca khúc từng dùng đây, một bài từng giữ vị trí quán quân suốt hai mươi tuần - chính là do Dung Tấn hát…
Trong lòng vốn “cục mắc”, giờ sắp đối mặt chính chủ, bảo thấy ngượng ngùng cho .
Trần Mộng Dương và Chu Á đều háo hức như , cũng tiện , chỉ đành lặng lẽ theo với tâm trạng thấp thỏm.
Lên đến tầng 16, cảnh tượng đông đúc chẳng khác gì cái chợ. Tuy quá ồn ào - dù cũng là trong công ty, ai dám la hét như ở ngoài -
vẫn ít cô gái vì quá kích động mà kìm nén, phát những tiếng thốt khẽ. Nếu , họ thật sự làm để giữ bình tĩnh cảm xúc đang dâng trào.
Dung Tấn cao, chiều cao công bố là 1m92. Đứng giữa đám đông, đúng là hiện sống của một thành ngữ:
Hạc giữa bầy gà.
Anh đeo kính râm, che đôi mắt, nhưng chỉ phần gương mặt lộ thôi cũng đủ khiến khác “ hình”.
Điều đáng là, bao nhiêu vây quanh xin chữ ký như , vẫn hề tỏ mất kiên nhẫn, chỉ lặng lẽ ký hết tờ đến tờ khác một cách nhanh gọn.
Trì Phỉ Nhiên ở rìa ngoài đám đông, cảnh tượng mắt, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên.
Trong đầu chợt hiện lên một câu hát cũ:
“Lần đầu gặp gỡ, giữa biển , vẫn một cách riêng biệt.”
Trì Phỉ Nhiên đây thể cảm nhận ý vị của câu hát , nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó.
Còn bây giờ, mới thực sự hiểu thế nào là “một nổi bật”.
Rõ ràng chỉ là một khung cảnh bình thường, cũng chỉ là một hành lang mà thôi.
Thế nhưng đời , những dường như mang theo một loại ma lực, thể gom hết ánh về phía .
Rồi giống như viên kim cương ánh nắng, tỏa thứ ánh sáng rực rỡ và cuốn hút nhất.
Dung Tấn ký xong một cái tên, bỗng nhiên ngẩng đầu phía ngoài đám đông.
Ánh mắt chạm một đôi con ngươi đen láy - trong veo, dịu dàng như ánh mắt của một chú nai non.
Một thiếu niên xinh đến mức phần quá đáng.
Lời tác giả:
Ngoan nhé, nuôi truyện thì đừng “nuôi béo” nha, nuôi béo quá khi truyện “c.h.ế.t” mất đó, hu hu ~
PS: Mỗi nổi tiếng đều khác , và cách theo đuổi thần tượng cũng muôn hình vạn trạng. Có âm thầm ủng hộ, cũng cuồng nhiệt đến mức bán cả tài sản để chạy theo idol. Khi gặp thần tượng mà trở nên kích động, thậm chí mất kiểm soát - nghĩ điều đó khó hiểu.
Bạn của từng mê thần tượng đến mức vì xin nghỉ xem concert mà… nghỉ việc luôn tại chỗ. Dĩ nhiên, bỏ việc như là đúng, nên về cũng thêm đoạn chuyên viên trang điểm xin .
đây là một câu chuyện về giới giải trí, nên chắc chắn sẽ xuất hiện đủ loại fan: fan lý trí, fan cuồng, anti-fan, fan CP… Mình sẽ cố gắng cho hợp lý, mong kiên nhẫn theo dõi nhé.
Cảm ơn:
Mộ Đông ×2 lựu đạn, Làm Ruộng Bạch Bạch ×15, Mộ Đông ×8, Chiết Cái ×4, Nhị Mộc ×3, Oa Ở Trong Chăn ×3, Bánh Gạo Nếp Hoa Quế ×2, Nhím Con ×2, Các Bạn Đại Lão ×2, Miết Đồng, Cháo Hồ Hôm Nay, Candyyan, Thục Vưu Gia Thụ, Ôn Lễ, Tôi Muốn Uống Một Chút, Cá Hiểu Thấp, Tiêu Du Không Phải Tiêu Tiêu, Cẩn Thận Xa, Hoàng Mộ Anh, Trường Tuyết - tặng địa lôi.