Không làm nữ chính truyện ngược - Chương 5
Cập nhật lúc: 2025-03-08 17:02:20
Lượt xem: 247
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13. Cuối cùng, tôi và Bạch Trăn Trăn cũng đợi được tới ngày chính phủ công bố văn bản quy hoạch.
Trong bản quy hoạch của chính phủ đó thì mảnh đất mà chúng tôi lấy được vừa hay nằm trong hạng mục trọng điểm.
Trong một đêm mà giá trị tăng nhiều lần.
Tôi và Bạch Trăn Trăn cũng được dịp thế nước dâng cao mà thành lập công ty mới, hợp tác chặt chẽ với Quý thị, ôm được một cây đại thụ lớn như vậy nên lập tức nhận được không ít sự chú ý.
Trong đó có cả Lục Chiêu.
Do từ khi công ty chúng tôi thành lập thì ít nhiều cũng đã cướp đi những khách hàng mục tiêu của Lục thị.
Sau một tuần thì Lục Chiêu cũng thiếu kiên nhẫn mà đến tìm Bạch Trăn Trăn.
Nhưng từ đầu tới cuối Lục Chiêu vẫn không biết công ty này có tôi đóng góp một phần. Hắn cho rằng công ty là do Bạch Trăn Trăn và bạn thành lập.
Đối với Bạch Trăn Trăn, đối phó với sự chất vấn của Lục Chiêu dễ như trở bàn tay.
Cô ấy bày vẻ ủy khuất nói rằng bản thân cũng không muốn nhưng công ty mới thành lập nên cũng không làm gì khác được.
Giọng Bạch Trăn Trăn mềm mại, nhu nhược nhanh chóng làm trái tim Lục tổng mềm theo.
Hắn ấn ấn đuôi lông mày, không hỏi tiếp nữa.
Một tháng sau Trang Minh Nguyệt được xuất viện về nhà. Sau lần tai nạn này, tính tình cô ta nặng nề hơn rất nhiều.
Không ai biết cô ta đang nghĩ gì.
Cô ta cũng không còn tìm tôi xin giúp đỡ nữa, cũng không còn đề cập tới việc làm sao để ngồi ổn vị trí phu nhân nhà họ Lục hay hao hết tâm tư xuống bếp nấu cơm cho Lục Chiêu nữa.
Có khi tôi theo Lục Chiêu về nhà lấy văn kiện gặp Trang Minh Nguyệt, cô ta cũng chẳng chào hỏi gì.
Tôi vội vàng cướp mối làm ăn của Lục thị, không để ý nhiều đến cô ta. Cho đến khi…
Mặc dù tôi và Bạch Trăn Trăn cẩn thận đề phòng nhưng Bạch Trăn Trăn vẫn bị bắt cóc như cốt truyện.
[Vịt đọc sách nè :V]
Trang Minh Nguyệt cũng bị trói với cô ấy.
Giống với bao truyện tổng tài khác, kẻ bắt người là kẻ thù của Lục Chiêu.
Nếu là kẻ thù tất nhiên không chỉ vì tiền mà còn muốn Lục Chiêu đau khổ.
Cho nên…
Lúc Bạch Trăn Trăn và Trang Minh Nguyệt bị trói ở bên vách núi, kẻ đó bắt Lục Chiêu chọn lấy một người làm hắn ta rất đau khổ.
Hắn gắt gao nắm chặt tay, nghe kẻ thù đếm ngược từng tiếng. Sau ba giây mà không lựa chọn được thì kẻ đó đẩy cả hai người kia xuống vực.
“3… 2…”
Không chờ đến “1” Lục Chiêu đã đưa ra lựa chọn.
S.úng trong tay hắn nhắm rất chuẩn vào Trang Minh Nguyệt.
Một tiếng nổ vang lên, viên đ.ạn ghim vào n.g.ự.c Trang Minh Nguyệt. Khuôn mặt cô ta đầy vẻ đau đớn, theo lực từ viên đ.ạn mà người lảo đảo lùi về sau.
“Minh Nguyệt!”
Hắn nhào lên nhưng cũng đã muộn.
Trang Minh Nguyệt rơi xuống biển tạo nên một mảnh bọt sóng.
Bên vách núi chỉ còn tiếng gọi bi thương của Lục Chiêu và tiếng cười điên khùng của tên kẻ thù.
Con đường của nữ chính truyện ngược, Trang Minh Nguyệt đi không thiếu bước nào.
Tôi biết cô ta không chết, ba tháng sau sẽ có người cứu được.
Chẳng qua theo nguyên văn thì nữ chính nhận hết ủy khuất xong vẫn chọn Lục Chiêu, nối lại tình xưa với hắn ta. Nhưng không biết ba tháng sau Lục Chiêu tìm được Trang Minh Nguyệt thì cô ta sẽ lựa chọn thế nào.
14. Sau khi Trang Minh Nguyệt rơi xuống thì vẫn luôn không rõ tin tức.
Lục Chiêu thay đổi thái độ, tỏ vẻ không tìm được người thì không bỏ qua, suốt đêm mất ngủ, nhanh chóng tiều tụy đến mức mắt thường cũng thấy rõ.
Đối xử với Bạch Trăn Trăn cũng không còn quan tâm như xưa nữa.
Tình yêu của hắn ta như thể chỉ một đêm đã biến mất hoàn toàn, chuyển sang người phụ nữ rơi xuống biển không rõ sống ch.ết kia.
Nhưng làm sao có chuyện như vậy được. Người hắn yêu trước nay chỉ có một.
Chính là bản thân hắn thôi.
Hắn chỉ yêu cái thứ không đạt được, yêu sự tỉnh ngộ, yêu cái sự không cam lòng và hối hận thôi.
Cho nên, trước kia vốn là hắn sẽ yêu nữ chính truyện ngược là Lâm Ngữ Thi, nhưng hiện tại vị trí này bị tôi đổi thành Trang Minh Nguyệt thì hắn ta cũng yêu cô ta đến ch.ết đi sống lại đấy thôi.
Lúc tán gẫu với Bạch Trăn Trăn, cô ấy chống cằm nói cô ấy nghi ngờ đám tổng tài này có xu hướng thích bị ngược.
Lúc con gái nhà người ta yêu hắn thì hắn quan tâm bạch nguyệt quang, bày tư thế ngược tâm ngược thân người ta. Đến khi người ta có một sự biến đổi nào đó lớn lao như mất trí nhớ, mất tích,… thì bắt đầu xoay ngược cảm xúc, chơi trò cua lại vợ yêu.
Lục Chiêu có xu hướng chịu ngược không tôi không biết, nhưng tôi biết hắn sắp phá sản rồi.
Sau khi Trang Minh Nguyệt mất tích, Lục Chiêu phát điên đi tìm cô ta khắp nơi, không quan tâm công việc, mọi chuyện đều vào tay tôi xử lý.
Nhưng tôi lại chính là chủ của công ty đối thủ nhà hắn cơ mà.
Dưới sự hợp tác của tôi và Bạch Trăn Trăn, rất nhiều hợp đồng Lục thị bị cướp đi, lại còn đào được những chuyện bẩn thỉu mà Lục thị che giấu.
Khi Lục Chiêu phát hiện thì cũng muộn rồi.
Hắn lạnh mắt nhìn Bạch Trăn Trăn, tỏ vẻ thất vọng.
“Bạch Trăn Trăn.” Hắn nhíu mi, “Tôi nhìn lầm cô rồi.”
“Sao lúc trước tôi lại thấy cô hiểu chuyện hơn Minh Nguyệt, thấy cô tốt đẹp hơn chứ.”
Hắn hít sâu một hơi, giọng rất trầm: “Tôi đúng là mắt mù.”
Bạch Trăn Trăn im lặng trợn mắt, nhẹ giọng thầm thì: “Đồ ng.u.”
15. Có một điều khác với bản gốc là đến nửa năm sau Lục Chiêu mới tìm thấy Trang Minh Nguyệt.
Lúc này cô ta đang sống ở nơi thôn quê, bị què một chân, ăn mặc mộc mạc, không còn trương dương và kiêu căng như trước nữa.
Bên người cô ta có thêm một người đàn ông thô kệch, tướng mạo rất xấu.
Lúc Lục Chiêu mặc tây trang, đầy vẻ mệt mỏi xuất hiện ở cái sân cũ nát kia thì có vẻ mọi thứ trong khung cảnh này không ăn nhập gì với nhau lắm.
Hắn tiến lên nắm tay Trang Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt, cuối cùng anh cũng tìm được em rồi…”
Rất nhanh lại bị Trang Minh Nguyệt hất tay ra.
Cô ta ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt lạnh nhạt: “Tôi quen anh sao?”
Hắn nắm tay cô ta rồi áp lên mặt: “Anh là Lục Chiêu. Là chồng của em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-lam-nu-chinh-truyen-nguoc/chuong-5.html.]
Trang Minh Nguyệt rút tay về: “Xin lỗi, anh nhận sai người rồi.”
Nói xong thì trốn đăng sau người đàn ông ngăm đen kia, không phản ứng gì với Lục Chiêu nữa.
Tổng tài theo đuổi vợ khó chấp nhận nhất là cô ấy lạnh nhạt và oán hận hắn. Lục Chiêu cũng thế.
Hắn nén khổ sở, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trang Minh Nguyệt nói lúc trước hắn không nên chọn Bạch Trăn Trăn, hắn bị mỡ heo che mắt, không nên làm lơ tình yêu của cô ta.
Đúng vậy, hắn thích cô ta, không chỉ là thích. Sau khi cô ta ngã xuống vách núi thì hắn mới phát hiện mình đã sớm yêu sâu đậm Trang Minh Nguyệt vì hắn ta mà rửa tay làm canh.
Hắn lải nhải một đống nhưng Trang Minh Nguyệt không nghe câu nào.
“Nói xong chưa?”
Trang Minh Nguyệt rất bình tĩnh ngắt lời hắn: “Nói xong thì mời đi cho.”
Nói xong, cô ta xoay người gọi “chồng” với người đàn ông kia và bảo anh ta tiễn khách.
Lục Chiêu muốn nói thêm mà bị người kia đẩy khỏi cửa: “Vợ tôi không muốn gặp anh, đi đi.”
Lục Chiêu không vui: “Trang Minh Nguyệt là vợ chưa cưới của tôi.”
Người kia lại nói mình và Trang Minh Nguyệt đã kết hôn hợp pháp, hai người không ai chịu ai bắt đầu xô đẩy nhau.
Lục Chiêu bình thường có tập thể hình nhưng không so nổi với người hàng ngày làm nông, cuối cùng bị đánh ra khỏi cửa.
Nhờ phúc Trang Minh Nguyệt mà việc tôi và Bạch Trăn Trăn xô đổ Lục thị đơn giản hơn nhiều. Lục Chiêu với cái đầu toàn yêu đương thì chẳng quan tâm sự nghiệp, mỗi ngày đều chạy đến cái thôn kia theo đuổi Trang Minh Nguyệt.
Hội đồng quản trị thay nhau đi tìm hắn nhiều lần đều bị từ chối.
Lục thị như rắn mất đầu, bộ phận cấp cao bị chúng tôi thu mua, nhiều người thấy tình hình không xoay chuyển được cũng dứt khoát bán tháo cổ phần mà đi.
Đương nhiên, vẫn có người trung thành với Lục Chiêu, cắn răng chờ vị thánh yêu đương kia về làm chủ.
Nhưng bọn họ không biết, Lục Chiêu về không nổi.
Sau một tháng theo đuổi vợ, thể xác và tinh thần Lục Chiêu đều mệt mỏi. Trang Minh Nguyệt bị hắn tổn thương cũng không muốn theo đuổi vinh hoa phú quý nữa.
Cô ta ngã xuống không những bị gãy chân còn bị hủy dung, thân thể cũng có nhiều di chứng, chỉ gọi là miễn cưỡng nhặt được một mạng về.
Vì mạng sống cô ta phải gả cho người đàn ông kia.
Nhưng thật ra, với tính tình Trang Minh Nguyệt, dù đã hết hy vọng với Lục Chiêu nhưng vẫn muốn trở về với hắn ta. Nguyên nhân là không có hắn ta thì Trang Minh Nguyệt nay đã trở thành phế nhân không thể tái hôn với kẻ có tiền nào khác. Còn Lục Chiêu thì dù có thật tình hay không thì dựa vào vài phần thua thiệt cũng giúp cô ta sống nửa đời sau không cần lo nghĩ.
Nhưng lúc cô ta do dự thì Lục Chiêu gặp chuyện.
Tôi và Bạch Trăn Trăn trong ngoài kết hợp, Lục thị rơi đài.
Mà chúng tôi cũng không cho Lục Chiêu thời gian phản ứng, trực tiếp đem chứng cứ Lục Chiêu làm việc không đàng hoàng nộp lên.
Rửa tiền, hối lộ, làm giả thuế và cả án hình sự.
Sau khi bị điều tra thì chuyện xấu bị lôi ra càng nhiều. Biết Lục Chiêu còn có quan hệ nên chuyên viên điều tra tới thì lập tức bắt người vào cục cảnh sát.
Sau khi Lục Chiêu bị bắt, Lục thị sập sau một đêm.
Tôi và Bạch Trăn Trăn bắt tay thu mua Lục thị, tăng quy mô công ty lên nhiều lần.
Thật là sướng.
Đến đây thì cốt truyện cũng đã đến cái kết. “Góc nhìn thượng đế” của tôi và Bạch Trăn Trăn cũng biến mất, nhưng chúng tôi không lo sợ.
Lục Chiêu thì rơi đài, Trang Minh Nguyệt thành kẻ tàn phế.
Bạch nguyệt quang độc ác cũng thay đổi linh hồn. Cả cuốn truyện m.á.u chóa này bị chúng tôi bắt tay hạ gục hết.
Vẫn may, cô gái Bạch Trăn Trăn này cũng là người tốt.
Cũng có mục tiêu giống tôi, hai chúng tôi là cùng một loại người, phần đấu thoát khỏi số phận phụ thuộc vào đàn ông, tự gây dựng sự nghiệp cho mình.
Hai chúng tôi ngồi bên cửa sổ văn phòng quan sát đường phố phía dưới.
Bạch Trăn Trăn cười liếc tôi: “Cô đi yêu đương di, tiền có rồi thì tìm thêm đàn ông được được ấy.”
Tôi không nói chuyện.
Trước mắt hiện ra khuôn mặt Quý Yến Hành.
Người đàn ông này từ ngày ấy ở khách sạn vẫn luôn theo sau tôi yên lặng trả giá. Trong cái truyện tổng tài này thì nam chính hay nam phụ đều có bộ óc yêu đương cả, chẳng qua có chỗ không giống nhau là Lục Chiêu thì ích kỷ bạc tình khiến người ta chán ghét còn Quý Yến Hành lại là kiểu người yên lặng trả giá phía sau.
Âm thầm bảo hộ, không cưỡng ép yêu cầu tôi bất cứ điều gì và luôn luôn đứng phía sau tôi.
Rất giống một chú cún với cái đuôi luôn dương cao.
Đang nghĩ vậy thì điện thoại trên bàn vang lên. Là Quý Yến Hành.
Nhận cuộc gọi, là anh ấy hẹn tôi dùng bữa tối.
Sau khi đồng ý, tôi tắt điện thoại, quay đầu lại thấy Bạch Trăn Trăn đang dựa vào cửa sổ nhìn tôi cười.
Bị cô ấy trêu hai câu, tôi hỏi lại cô ấy không định yêu đương gì ở đây sao, Bạch Trăn Trăn liên tục lắc đầu: “Không cần đâu.”
“Bà đây bận rộn lâu như thế mới giúp công ty thành công nên không cần tìm đàn ông đến tiêu tiền của bà đây, tự mình cầm tiền tự mình tiêu không thích à?”
Cô ấy nháy mắt với tôi: “Tuy tôi không giống Trang Minh Nguyệt vì tiền không từ thủ đoạn nhưng tôi cũng rất yêu tiền đấy có được không?”
Nói đến Trang Minh Nguyệt, lần trước tôi và Bạch Trăn Trăn đi biển du lịch thật trùng hợp gặp cô ta đang ở bên cạnh người đàn ông da sẫm màu kia.
Người đàn ông này mồm miệng không khéo, hay nói tục, tính tình cũng không tốt lắm, rất hung dữ với Trang Minh Nguyệt.
Trang Minh Nguyệt của hiện tại cũng rất chật vật, trên mặt vẫn còn vết sẹo mờ, què một chân, nói hai câu đã ho.
Nói chuyện vài câu, cô ta chủ động nói rằng mình hối hận. Nhưng khi chúng tôi hỏi cô ta hối hận vì điều gì, cô ta lại im lặng thật lâu.
Cho đến khi người chồng hiện tại giục cô ta rời đi thì cô ta mới nhìn về phía tôi nói rất nhỏ:
“Hối hận nhất hẳn là đêm đó không nên cho cô uống ly rượu kia.”
Nên không có đêm đó thì Trang Minh Nguyệt sẽ không có quan hệ gì với Lục Chiêu.
Tất cả chuyện sau này cũng không phát sinh.
Nhưng mà, không có nếu.
Tự mình gây họa thì phải nhận quả báo.
Từ đó về sau tôi cũng không còn thấy Trang Minh Nguyệt nữa.
Đang ngẩn người suy nghĩ thì bị Bạch Trăn Trăn cắt ngang. Cô ấy cầm ly rượu trái cây, thuận tay đưa một ly cho tôi.
Hai người chạm ly, cô ấy nói một cách nghịch ngợm: “Lâm tổng, cụng ly vì công ty mới của chúng ta nào.”
Tôi nhận ly rượu, cười chạm ly với cô ấy.
“Cụng ly!”
“Cho một tương lai mới tinh của chúng ta!”