Không làm nữ chính truyện ngược - Chương 4
Cập nhật lúc: 2025-03-08 17:01:44
Lượt xem: 204
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10. Vốn là một hôn lễ xa hoa thì giờ tất cả biến thành bọt nước, Trang Minh Nguyệt khóc rất thương tâm.
Mà tôi nhận được tin nhắn báo bình an của Bạch Trăn Trăn xong cũng yên lòng, ở lại hiện trường hôn lễ làm công tác tư tưởng cho Trang Minh Nguyệt.
“Đừng khóc, cô nghĩ đi, vị trí phu nhân nhà họ Lục nào có dễ ngồi?”
“Lục Chiêu cũng không phải người đàn ông dễ nắm bắt, đi theo anh ta thì ba ngày khóc chín ngày cãi cũng tốt lắm rồi.”
“Lục Chiêu là loại người đã thấy nhiều những trường hợp như vậy rồi, muốn bắt được anh ta thì phải đúng lúc đúng thời mà trở thành bạch nguyệt quang của anh ta hoặc trở thành nữ chính truyện ngược, một bảo mẫu tận tâm tỉ mỉ chăm sóc anh ta, cảm hóa anh ta.”
Trang Minh Nguyệt gắt gao cắn môi, rất nghiêm túc lắng nghe.
Có lẽ vì những gì tôi bảo cô ta làm cho đến nay đều có kết quả tốt nên hiện giờ cô ta rất tin tưởng tôi.
Tôi lại nhân cơ hội này mà mở ra một con đường mới. Nói về đứa bé chưa thành hình trong bụng cô ta, nói về việc cô ta lẻ loi một mình nhưng vẫn còn có đứa nhỏ bên cạnh đã thành công kích hoạt được tình thương của mẹ trong cô ta.
Khi rời khỏi khách sạn, ánh mắt Trang Minh Nguyệt cực kỳ kiên định. Hiện tại, cô ta đã hạ quyết tâm.
Phải tranh thủ lấy được nhiều nhất cho đứa trẻ trong bụng, trở thành nữ chính truyện ngược, dùng mọi biện pháp để Lục Chiêu yêu mình.
Từ sau ngày hôn lễ hủy bỏ, Trang Minh Nguyệt đã sửa đổi cái tính tình đáng ghét ngày xưa, bắt đầu mặc áo quần nhạt màu, trang điểm nhẹ nhàng hợp với bản thân, trở nên điềm tĩnh hơn, như một bông cúc non nhu nhược.
Mà Lục Chiêu lại rất thích cái kiểu này.
Nhìn bên ngoài phong tình vạn chủng quen rồi, Lục Chiêu về nhà chỉ muốn thấy cái gì thanh thuần yên tĩnh thôi.
Trang Minh Nguyệt mỗi ngày đều tự mình xuống bếp, học nấu những món Lục Chiêu thích.
Kỹ năng nấu nướng của cô ta vốn không kém, hiện tại lại nghiêm túc học hành, không quá nửa tháng đã tóm chặt được dạ dày của Lục Chiêu.
Mười vị tổng tài thì chín vị bị đau dạ dày và Lục Chiêu không phải ngoại lệ.
Trang Minh Nguyệt thuê một bác sĩ trung y ở lại biệt thự để dạy cô ta về cách điều trị cho Lục Chiêu.
Lục Chiêu kinh ngạc với sự thay đổi của Trang Minh Nguyệt nhưng cũng chẳng hỏi nhiều.
[Vịt đọc sách nè :V]
Đối với hắn mà nói thì dù có thay đổi thế nào cũng chỉ là cách mà những người phụ nữ muốn lấy lòng hắn cố gắng làm mà thôi, chỉ áp dụng được một khoảng thời gian, không xứng đáng để hỏi tới.
Nhưng việc hắn hưởng thụ những điều này lại là thật.
Mỗi lần Trang Minh Nguyệt xuống bếp thì hắn đều ăn nhiều hơn một bát cơm.
Qua một tháng mà vóc dáng Lục tổng trước giờ thon gầy cũng đã lên một vòng.
Mà Trang Minh Nguyệt cũng sẽ có lúc cố ý “vô tình” sử dụng và chiêu trò nhỏ tôi dạy, ví như…
Lúc rửa tay làm đồ ăn cho hắn ta sẽ vô tình để lộ ngón tay dán urgo, khi hắn ta hỏi thì bảo là lúc nấu ăn cho hắn ta đã không cẩn thận mà thôi, sau đó lại nói thêm là chỉ cần hắn ta thích ăn thì mấy vết thương nhỏ này cô ta chịu cũng chẳng đáng gì.
Hoặc ví như…
Sự việc trong hôn lễ lần trước bị người ta khui ra khiến cộng đồng mạng tức giận mắng Lục Chiêu là tra nam thì ban đêm Trang Minh Nguyệt “không cẩn thận” bị hắn bắt gặp đang nước mắt lưng tròng ngồi ôm máy tính bảng giải thích dưới những bình luận mắng Lục Chiêu, tích cực giúp hắn ta “tẩy trắng.”
Lục Chiêu là loại đàn ông tự phụ nhưng lại thích cái kiểu này nhất.
Mỹ nhân mảnh mai lại còn rất tri kỷ hầu hạ mình khiến trái tim Lục Chiêu cũng mềm theo.
Lại thêm việc ban đêm Trang Minh Nguyệt luôn cố ý “vô tình” bắt chước Bạch Trăn Trăn khiến Lục Chiệu nhịn không được mà mấy lần lăn giường với cô ta.
Vị trí phu nhân nhà họ Lục, Trang Minh Nguyệt dường như có xu hướng ngồi vững rồi.
Mà tôi cũng rất hài lòng.
Sau khi đẩy Trang Minh Nguyệt ngồi vững cái vị trí nữ chính truyện ngược xong, tôi cũng thành công trở thành trợ lý tư nhân của Lục Chiêu, đi theo hắn tới tập đoàn nhà họ Lục, giúp hắn xử lý công việc hàng ngày.
Thật ra tôi vẫn luôn cùng Bạch Trăn Trăn lập những kế hoạch tiếp theo.
Thời còn làm quản gia trong nhà Lục Chiêu, tôi đã lấy danh nghĩa đưa trà mà đi vào lúc công việc của hắn hết đường xoay sở rồi làm bộ lơ đãng mà nói ra mấy cái cách nhìn rồi kết hoạch này kia giúp hắn ta thoát khỏi tình huống lửa cháy lông mày.
Cũng bởi vì tôi đã xem hết nguyên văn truyện nên biết mấy vấn đề đó mà nhà họ Lục gặp phải là cái gì và được giải quyết như thế nào thôi. Nhưng Lục Chiêu không biết những điều này nên sau những lần như vậy thì hắn ta cho rằng tôi có tài trong việc kinh doanh, cộng thêm việc Bạch Trăn Trăn thổi gió bên tai nên Lục Chiêu rất tín nhiệm tôi, chẳng bao lâu đã kéo tôi đi làm trợ lý tư nhân.
Trợ lý tư nhân của Lục tổng sẽ được tiếp xúc rất nhiều bí mật của nhà họ Lục.
Nhưng cái tên này cũng tự phụ quá thể, chẳng bao giờ đề phòng tôi và Bạch Trăn Trăn.
Nên hắn cũng không biết, tôi vào nhà họ Lục chính là nét bút hỏng đầu tiên của Lục Chiêu.
11. Hôm nay là sinh nhật Lục Chiêu.
Gần đây Trang Minh Nguyệt ốm nghén rất nghiêm trọng, không ngửi được mùi thức ăn nhưng vẫn cố gắng xuống bếp làm cho Lục Chiêu một bàn đầy đồ ăn ngon mừng sinh nhật.
Nhưng Lục Chiêu không về.
Nguyên nhân rất đơn giản, Bạch Trăn Trăn đặt bàn ở khách sạn, mời Lục Chiêu mang theo tôi và Trang Minh Nguyệt đến ăn mừng sinh nhật hắn.
Lục Chiêu tất nhiên sẽ không làm phật ý Bạch Trang Trang.
Tại nhà họ Lục.
Trang Minh Nguyệt ấn tay lên bàn, nhìn một bàn đồ ăn cô ta tốn mấy tiếng làm ra mà cắn môi, nhẹ giọng hỏi hắn: “Thế những món này phải làm sao?”
Lúc đó, Lục Chiêu còn đang bận tìm cách phối cà vạt cho phù hợp để đi gặp Bạch Trăn Trăn. Hắn đã quăng đi hai chiếc cà vạt rồi: “Ném đi.”
Hắn chỉ nhìn lướt qua, thuận miệng nói: “Dù sao cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-lam-nu-chinh-truyen-nguoc/chuong-4.html.]
Chẳng đáng bao nhiêu tiền…
Ánh mắt Trang Minh Nguyệt trở nên ảm đạm, không nói gì, im lặng đổ hết thức ăn vào thùng rác. (Mé, phí đồ ăn thực sự, đọc mấy truyện mà kiểu hất đồ ăn vs vứt đồ ăn thấy pực cái mình ghê-,-)
Nửa tiếng sau.
Tôi theo sau Lục Chiêu và Trang Minh Nguyệt. Đến cửa khách sạn thì gặp Bạch Trăn Trăn.
Đang đứng ở cửa nói chuyện vài câu thì phía sau lại truyền đến tiếng va chạm của xe ô tô.
Trong nháy mắt khi tôi quay người lại đã thấy một chiếc xe màu đen lao tới!
Trong đầu bỗng trở nên trống rỗng, tôi né tránh theo bản năng.
Lúc hoàn hôn lại đã thấy Lục Chiêu lao về phía Bạch Trăn Trăn, chặt chẽ ôm cô ấy lăn sang một bên nên tránh được một kiếp.
Nhưng Trang Minh Nguyệt lại không may mắn như thế.
Lúc Lục Chiêu lao về phía Bạch Trăn Trăn đã đụng phải Trang Minh Nguyệt. Trang Minh Nguyệt vì mang thai nên phản ứng chậm hơn, lại bị đụng đến lảo đảo nên bị ô tô đ.âm phải.
Cả người bị đ.â.m đến mức bay đi sau đó đập xuống rất mạnh.
Âm thanh lúc cả người bị đập xuống mặt đất quả thật là ghê người.
“Minh Nguyệt!”
Bên tai truyền đến tiếng gào của Lục Chiêu.
Hắn hất Bạch Trăn Trăn ra, chạy như bay sang quỳ xuống trước người Trang Minh Nguyệt.
Vệt m.á.u dưới thân người cô ta uốn lượn, nhuộm đỏ góc áo hắn.
Tôi và Bạch Trăn Trăn nhìn nhau, khuôn mặt cả hai đều trắng bệch. Cảnh Trang Minh Nguyệt như cánh diều đứt mà rơi xuống vừa nãy không ngừng chiếu lại trong đầu tôi.
Lấy lại tinh thần, tôi vội vàng gọi điện cấp cứu.
Trang Minh Nguyệt hôn mê, Lục Chiêu gắt gao ôm lấy cô ta, trước khi xe cứu thương tới thì không cho ai chạm vào cô ta.
Thật ra tôi chỉ muốn nói là…
Nếu không muốn cô ấy c.h.ế.t sớm hơn thì nên buông ra đi.
May mà xe cứu thương đến rất nhanh, nhân viên y tế vội vàng xuống xe. Lục Chiêu cũng theo trực giác mà buông lỏng tay, hai tay rũ bên người đang run rẩy.
12. Trang Minh Nguyệt còn sống.
Nhưng đứa bé đã m.ất.
Tôi và Bạch Trăn Trăn kinh ngạc phát hiện chuyện này cũng giống tình tiết trong nguyên văn.
Nhưng trong nguyên văn thì “tôi” với tư cách là nữ chính truyện ngược bị đ.âm bởi người mẹ kế Trang Minh Nguyệt cơ.
Hiện tại sau khi trao đổi vị trí nhân vật, người gây họa lại thành một kẻ say rượu.
Mặc dù người gây chuyện thay đổi, nhưng chuyện thì không đổi.
Tôi và Bạch Trăn Trăn đi bệnh viện thăm Trang Minh Nguyệt. Những vết thương của cô ta hồi phục rất tốt nhưng cả người lại không có tinh thần, cứ ở trên giường bệnh với sắc mặt nhợt nhạt.
Có lúc cô ta sẽ thất thần, bàn tay theo bản năng mà mớn trớn bụng, nhưng sau đó lại ý thức được trong bụng không còn nhịp đập của một trái tìm nhỏ bé nào nữa, ánh mắt đầy sự buồn bã.
Lục Chiêu luôn ở lại phòng bệnh chăm sóc cô ta.
Lục tổng vốn lạnh nhạt nhưng giờ lại nhẫn nhịn mà dỗ cô ta.
Nhưng Trang Minh Nguyệt luôn tỏ vẻ không nghe thấy.
Vài lần bị ngó lơ như vậy làm Lục Chiêu giận dỗi bỏ đi.
Cho đến lúc hắn đi xa, Trang Minh Nguyệt mới quay lại nhìn tôi, bàn tay gầy gò nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, đôi mắt hồng hồng, nhẹ giọng hỏi tôi.
“Cô nói đi, có phải từ lúc bắt đầu tôi đã sai rồi không?”
“Không nên đ.â.m lao phải theo lao, không nên lựa chọn sẽ sinh con, không nên…”
Tôi không trả lời.
Kỳ thật tôi có chút không đành lòng. Dù sao cũng là do tôi chủ động đẩy cô ấy vào vị trí nữ chính truyện ngược này.
Trong lòng rối bời, tôi không trả lời mà xoay người ra cửa.
Nhưng vừa ra khỏi cửa, Bạch Trăn Trăn đã xồ ra răn dạy tôi.
Cô ấy ấn mạnh bả vai tôi mà nói: “Mềm lòng rồi à? Đừng có mủi lòng, đừng quên theo nguyên văn Trang Minh Nguyệt đã làm những gì. Hơn nữa, lúc đầu cũng không phải do chúng ta cố ý đẩy cô ta đến bước này, là do cô ta tự mình liều mạng mà bò lên, muốn ngồi ở vị trí đó.”
Tôi lấy lại tinh thần.
Trong nguyên văn thì Trang Minh Nguyệt chính là vai ác xuyên suốt toàn bộ truyện.
Tiểu tam thượng vị, ép ch.ết mẹ nữ chính, bỏ thuốc nữ chính rồi đầy cô lên giường Lục Chiêu, kéo theo đó là một loạt bi kịch khác, năm lần bảy lượt đòi tiền nữ chính, đòi tiền không được thì lái xe đ.âm nữ chính làm cô ấy sinh non…
Nhớ tới những việc này, trái tim tôi vừa mềm xuống đã cứng rắn trở lại.
Nếu ngày đó cô ta không bỏ thuốc rồi đẩy tôi lên giường Lục Chiêu thì mọi chuyện cũng không đến nước này. Nói cho cùng cũng là gieo gió gặt bão thôi.