Không làm nữ chính truyện ngược - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-03-08 17:01:15
Lượt xem: 222

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7. Tôi trở thành quản gia của Lục Chiêu.

Để chắc chắn Trang Minh Nguyệt sẽ diễn đúng theo cốt truyện, tôi cần phải trở thành người ở bên cạnh dẫn đường, biến Trang Minh Nguyệt thành nữ chính truyện ngược thực sự.

Mà Lục Chiêu đồng ý cho tôi làm quản gia cũng là nhờ có Bạch Trăn Trăn mở lời.

Cô ấy tìm Lục Chiêu, hỏi Lục Chiêu có còn cảm giác với cô ấy nữa hay không.

Lục tổng vội vã bày tỏ tình yêu, nhưng Bạch Trăn Trăn lại ủy khuất nói: “Nhưng mà, anh với Trang Minh Nguyệt sắp kết hôn rồi…”

Lục Chiêu sao chịu nổi bạch nguyệt quang bị ủy khuất, vội tỏ vẻ kết hôn chỉ là kế sách tạm thời. Sau đêm đó thì Trang Minh Nguyệt mang thai con hắn, lại chọc phải truyền thông nữa, hơn nữa ông già ở nhà cũng đã biết chuyện nên không thể không kết hôn.

“Trăn Trăn.” Hắn giơ tay ôm vai Bạch Trăn Trăn, “Em yên tâm, chờ đứa bé sinh ra, anh sẽ tìm lý do ly hôn sau đó cưới em một cách trang trọng.”

Lục Chiêu không biết vì lời này của hắn mà Bạch Trăn Trăn mắng chửi hẳn suốt cả một buổi tối trước mặt tôi.

Miệng của cô gái này quá lợi hại.

Cả tối mắng tới 1236 câu mà không một câu nào lặp lại.

Sau khi nén ghê tởm và đồng ý thì Bạch Trăn Trặn thuận thế đưa ra đề nghị cho tôi đi làm quản gia ở biệt thự tư nhân của hắn, lấy lý do để giúp cô ấy giám sát Lục Chiêu xem hắn có thay lòng đổi dạ sau khi kết hôn với Trang Minh Nguyệt hay không.

Bạch nguyệt quang làm nũng thì Lục tổng đã siêu hồn rồi, lập tức đồng ý luôn.

Cứ như thế, tôi thuận lợi trở thành quản gia của Lục Chiêu.

Ngày đầu tiên đi làm đã bị Trang Minh Nguyệt gọi tới để ra oai phủ đầu.

Cô ta ngồi trên sofa, trước mặt có một chậu nước, ngầu đầu nhìn tôi cười.

“Quản gia Lâm, đến đây nào, tôi đang không tiện lắm, cô giúp tôi rửa chân đi.”

“Được thôi.”

Tôi cười cười đi đến, nâng chậu nước rửa chân lên, nước chảy hết từ trên đùi cô ta xuống.

“Rửa xong rồi.”

Nước lênh láng khắp sàn.

Trang Minh Nguyệt gào lên: “Cô có ý gì đấy?”

“Cô chỉ là một quản gia mà thôi, tôi bảo cô rửa chân cho tôi mà không được chắc?”

Có lẽ hành động này của tôi gợi lại cho cô ta kỷ niệm không đẹp đẽ gì nên Trang Minh Nguyệt lạnh mặt châm chọc.

“Chưa làm gì đã hất nước, quả nhiên là một con ch.ó chỉ biết đi theo đuôi học người ta, không phải cái loại tốt đẹp gì cả.”

Tay tôi nắm chặt, nhưng khóe mắt lại liếc thấy Lục Chiêu đang vào cửa.

Tôi thu tay, cố ý cao giọng: “Trăn Trăn chọc cô lúc nào chứ, cô dựa vào đâu mà mắng cô ấy là chó?”

Quả nhiên.

Vừa dứt lời thì một bóng người nhanh chóng tiến tới chỗ Trang Minh Nguyệt.

Xem bộ dạng Lục Chiêu hẳn là một cái tát sẽ nhanh chóng đậu trên mặt cô ta thôi. Nhưng ai ngờ lúc này lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn…

Lúc này dưới sàn đầy nước, Lục tổng trượt chân, bị ngã.

Cái khuôn mặt tuấn tú đó không nghiêng không lệch mà vừa vặn vùi vào chậu rửa chân.

Tôi cầm điện thoại chụp ảnh lại cho Bạch Trăn Trăn, tỏ vẻ kinh ngạc kêu lên: “Ôi trời ơi, Lục tổng thật quả là yêu người ta say đắm mà, đến cả nước rửa chân của vị hôn thê cũng chịu uống!”

8. Lục Chiêu bò lên từ sàn đầy nước, cướp lấy điện thoại của tôi.

“Lâm Ngữ Thi.”

Hắn cảnh cáo tôi: “Cô muốn tiền thì nói thẳng ra, đừng có để tôi phát hiện cô ở đây làm trò linh tinh gửi cho Trăn Trăn.”

“Tôi có mười nghìn cách khiến cô biến mất đấy.”

Làm tôi sợ muốn ch_ết.

Tôi sợ quá đi.

Vì thế tôi đã sửa tấm ảnh Lục Chiệu sắc nước rửa chân thành một cái icon rồi tùy tay gửi cho một phóng viên bản địa.

Vào nửa đêm, tiêu đề # Lục Chiêu sặc nước rửa chân của vị hôn thê # biến thành đề tài nóng.

Nghe nói đêm đó Lục tổng tức đến độ đập phá khắp phòng, sau đó ném tiền để gỡ cái hot search đó xuống và xóa tin tức, còn mắng chửi Trang Minh Nguyệt rất lâu.

Tôi lên tầng đưa cơm thì phát hiện nữ chính truyện ngược của chúng ta đang ngồi bên cửa sổ, những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống.

Nghe thấy tiếng động, cô ta hung hăng lau nước mắt rồi xoay người lại.

“Họ Lâm kia, cô vui chưa?”

Đặt khay lên bàn, tôi ăn ngay nói thật: “Cũng tạm, rất vui vẻ đấy.”

Trang Minh Nguyệt oán hận nhìn tôi, ánh mắt đó như muốn biến tôi thành trăm mảnh vậy.

Tôi bưng lên một bát canh gà, đặt trước mặt cô ta.

“Nhưng mà, hôm nay không phải đến để xem cô mất mặt.”

Dùng thìa khuấy canh lên, mùi thơm lan tỏa, tôi khẽ cười: “Tôi tới để dạy cô cách ngồi vững vị trí phu nhân nhà họ Lục.”

Trang Minh Nguyệt không tin.

“Cô có lòng tốt như vậy chắc?”

“Đương nhiên là không có.”

Tôi múc một thìa canh ấm, đút cho cô ta: “Nhưng tôi cần phải hợp tác với cô.”

“Tôi giúp cô ngồi chắc vị trí đó, cô cho tôi tiền, đơn giản vậy thôi.”

Trang Minh Nguyệt bị sặc canh gà một lúc lâu, cứ tưởng là cô ta sẽ nghi ngờ nhưng không ngờ ho xong cô ta đã đồng ý.

“Được.”

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, không biết lại định giở trò gì.

“Tôi cảm thấy cô hình như không giống trước đây, có thể tin cô một lần. Chỉ cần cô giúp tôi ngồi vững vị trí này, tiền không phải là vấn đề.”

“Được.” Tôi đưa bát canh gà vào tay cô ta, ra khỏi phòng.

Đêm đó.

Tôi trang điểm giúp Trang Minh Nguyệt cho giống dáng vẻ của Bạch Trăn Trăn, đặc biệt còn là Bạch Trăn Trăn trong trí nhớ thời thanh xuân của Lục Chiêu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-lam-nu-chinh-truyen-nguoc/chuong-3.html.]

Trang Minh Nguyệt lớn hơn tôi hai tuổi nhưng chăm sóc rất khá. Sau khi trang điểm, ở dưới ánh đèn mờ thì có vài phần rất giống với bản gốc.

Lục Chiêu đêm đó tâm tình kèm, uống rất nhiều rượu.

Trang Minh Nguyệt vừa vào cửa đã nghe tiếng rống giận trong phòng: “Cút!”

Sau đó là tiếng thủy tinh vỡ.

Nhưng vài phút sau lại không có tiếng động gì nữa.

Tôi im lặng đến gần, áp sát tai vào cửa lắng nghe.

“A… A Chiêu… Anh nhẹ chút.”

“A, anh cắn em đau…”

Qua cánh cửa là âm thanh của Trang Minh Nguyệt, ngoài ra còn có giọng trầm thấp của Lục Chiêu: “Trăn Trăn…”

Aaaaa biến thái quá.

Nhưng mà, nghe vẻ Trang Minh Nguyệt thích lắm.

9. Sau đêm đó, Trang Minh Nguyệt hoàn toàn đạt được nhận thức chung với tôi.

Là một người đọc đã đọc xong toàn bộ truyện, tôi biết hắn ta thích gì, vì cái gì mà động tâm nên việc lừa tên đàn ông cuồng vọng này dễ như trở bàn tay.

Có tôi bày mưu, mặc dù Trang Minh Nguyệt đang có thai nhưng vẫn khiến Lục Chiêu phải triền miên mỗi đêm.

Lục Chiêu lúc đầu còn sợ tôi nói bậy bạ với Bạch Trăn Trăn nên hay ném tiền hối lộ tôi. Tôi cũng chẳng khách khí mà nhận tất.

Lục Chiêu tuy chẳng ra gì nhưng ra tay vẫn tính là hào phóng, mấy lần hối lộ xong tôi cũng chẳng ho he gì với Bạch Trăn Trăn.

Rất nhanh đã đến ngày kết hôn của Lục Chiêu và Trang Minh Nguyệt.

Lục Chiêu dù không tự mình chuẩn bị cái gì nhưng hắn ta thực sự biết đốt tiền. Hắn trước nay đều thích phô trương nên hôn lễ cũng rất xa hoa, khách tới đều là kẻ có m.á.u mặt hoặc thừa tiền.

Trang Minh Nguyệt lúc này đã mang thai hai tháng rồi, trên người mặc áo cưới kiêu sa, rất là đắc ý.

Nhưng hôn lễ tiến hành được một nửa thì lại có chuyện xảy ra.

Có người vội vã chạy lên sân khấu nói với Lục Chiêu một câu, sắc mặt hắn đã biến đổi, bỏ lại Trang Minh Nguyệt mà chạy vội đi.

Khách khứa ở lại cũng kinh ngạc.

Giữa tình huống hỗn loạn, tôi chạy lên sân khấu hỏi thăm Trang Minh Nguyệt.

Là cô dâu bị bỏ lại, sắc mặt Trang Minh Nguyệt tái nhợt, khi trả lời tôi thì đáy mắt có cơn phẫn hận không kiềm chế được.

Cô ta nói, vừa rồi người báo tin nói Bạch Trăn Trăn ở trên sân thượng và muốn nhảy lầu.

Bạch Trăn Trăn nhảy lầu á?

Lòng tôi hốt hoảng, xoay người chạy lên sânn thượng.

Theo nguyên văn cốt truyện thì đúng là Bạch Trăn Trăn làm náo loạn ở hôn lễ hôm nay đòi nhảy lầu cho nên Lục Chiêu vứt bỏ cô dâu chạy lên sân thượng ôm bạch nguyệt quang rời đi, còn ở trước mặt mọi người tuyên bố hủy hôn.

Nhưng mà…

Hiện tại Bạch Trăn Trăn đã không phải bông hoa sen đen sì trước kia rồi, nhìn Lục Chiêu một cái là thấy ghê tởm, sao lại chơi cái trò này?

Lo lắng cô ấy xảy ra chuyện gì nên tôi chạy rất nhanh.

Đẩy cửa sân thượng ra…

Vừa hay thấy Bạch Trăn Trăn đang ôm máy tính bảng ngồi trên mặt đất mà Lục Chiêu thì bước nhanh qua ôm cô ấy vào lòng.

“Trăn Trăn, em giận thì đánh anh cũng được, đừng làm việc ngu ngốc.”

Hắn ta ôm cô ấy rất chặt, đến tôi nhìn còn thấy khó hít thở nữa mà.

Bạch Trăn Trăn gian nan đẩy hắn ta: “Anh buông ra cho tôi… Tôi ở trên sân thượng xử lý việc gấp thôi…”

“Anh không tin.”

Lục Chiêu chôn mặt ở cổ cô ấy, tôi đến gần hơn thì thấy rõ Bạch Trăn Trăn đang nổi da gà.

Hắn nhíu mày: “Anh hiểu em mà, em trước nay làm việc đến nơi đến chốn, nhất định là em muốn làm xong hết việc sẽ nhảy xuống, phải không?”

“Hay là…”

Giọng điêu hắn mềm mại, bàn tay xoa lên đầu cô ấy: “Em đang đợi anh?”

Tôi thấy Bạch Trăn Trăn trợn trừng mắt.

Cô ấy hít sâu một hơi rồi đẩy tay hắn ra: “Trước hết anh buông tôi ra.”

“Không được.”

Lục Chiêu đắm chìm trong thế giới riêng, giọng vẫn trầm thấp: “Anh sẽ không bao giờ buông em ra nữa.”

Dứt lời, hắn ta hôn lên cổ Bạch Trăn Trăn: “Trăn Trăn…”

“Aaaaa!”

Bạch Trăn Trăn không nhịn nổi nữa, đẩy mạnh hắn ra rồi tát hắn một cái.

Lục Chiêu ăn trọn cái tát.

Hắn nghiêng đầu, sau khi ăn tát thì giằng co vài giây, nhưng đến khi quay đầu nhìn cô ấy thì ánh mắt vẫn ôn hòa như cũ. Hắn nắm tay cô ấy, càng nhẹ giọng hơn: “Anh biết trong lòng em còn giận.”

“Anh sẽ cho em câu trả lời hợp lý.”

Nói xong, hắn chặn ngang bế Bạch Trăn Trăn lên.

Tôi lo lắng cho Bạch Trăn Trăn nên vội vàng đuổi theo Lục Chiêu. Còn chưa đến nơi đã thấy sân thượng xuất hiện một đống người.

Có người lớn trong nhà họ Lục, có khách khứa tham gia, có Trang Minh Nguyệt.

Cô ta hồng mắt nhìn chằm chằm Lục Chiêu. Qua bao nhiêu đêm như thế, người phụ nữ một lòng chỉ biết đến tiền này hình như thực sự thích Lục Chiêu rồi.

Cô ta gắt gao cắn môi nhìn về phía Lục Chiêu, cuối cùng nhẹ giọng cầu xin hắn: “A Chiêu, đừng làm loạn nữa, về hoàn thành hôn lễ đã.”

Từ góc của tôi có thể thấy Lục Chiêu nhìn thấy Trang Minh Nguyệt thì đáy mắt cũng có vẻ không đành lòng.

Nhưng hắn ta cũng không do dự, vẫn ôm Bạch Trăn Trăn rời đi.

Từ đầu đến cuối chỉ vứt lại một câu.

“Hôn lễ hủy bỏ.”

[Vịt đọc sách nè :V]

Lời thoại rất quen thuộc.

Chính là lời mà Lục Chiêu nói trong truyện gốc, vứt bỏ nữ chính một mình ở hiện trường hôn lễ rồi nghênh ngang ôm bạch nguyệt quang mà đi.

Loading...