Không làm nữ chính truyện ngược - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-03-08 17:00:35
Lượt xem: 320
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
4. Phía bên kia video thì người bố thân yêu của tôi đã choáng váng luôn rồi.
Ông ta nằm mơ cũng không nghĩ tới việc vốn dĩ là ném con gái lên giường người ta rồi mà cuối cùng lại thành tự đội nón xanh cho mình.
Nhưng còn chưa kịp để ông ta thoát khỏi nỗi khiếp sợ thì Lục Chiêu đã lao tới cướp điện thoại.
Màn hình bị ấn tắt.
Ngẩng đầu lên đã va phải bộ mặt còn đen hơn màn hình điện thoại của Lục Chiêu.
“Đừng kích động.” Tôi cười nhìn hắn, nói ở mức âm lượng chỉ có hai người nghe được: “Nhìn về phía sau anh kìa, Quý tổng đang phát sóng trực tiếp toàn bộ đấy, nếu mà đập vỡ điện thoại này là chứng minh anh thật sự ngủ với vợ người ta rồi.”
Lục Chiêu lạnh mặt nhìn tôi, nếu ánh mắt có thể hóa thành d.a.o thì tôi đã bị đ.â.m cho mấy nhát rồi.
“Đừng có nhìn tôi như thế chứ. Tôi biết giờ Lục tổng cần một người kết hôn thương mại, nhưng chỉ cần anh nói một câu thì cô ta giờ chính là người đã ly hôn từ lâu, là vị hôn thê độc thân của anh.”
Nói xong, tôi lùi về sau một bước, đoạt lại điện thoại từ tay Lục Chiêu, tiếp tục diễn kịch.
“Lục tổng, tuy Trang Minh Nguyệt chỉ lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng dù sao cũng đã là vợ hợp pháp của bố tôi, như thế này không phải cầm thú quá rồi đấy.”
Nếu chỉ là video thì Lục Chiêu có cả một nghìn phương pháp không để nó lộ ra ngoài.
Nhưng Quý Yến Hành ở phía sau đã phát trực tiếp toàn bộ câu chuyện rồi, Lục Chiêu chỉ có thể nhận mệnh thôi. Dù biết rõ đây là một cái hố thì Lục Chiêu cũng chỉ có thể nhảy vào để giữ hình tượng công ty và bản thân thôi.
Tổng tài quả là tổng tài, lập tức vào vai.
Lục Chiêu cười lạnh, ánh mắt đắn đó rất chuẩn chỉ, đúng tiêu chuẩn của bá tổng ba phần lạnh nhạt, ba phần khó nén tức giận.
“Vợ hợp pháp cái gì? Lúc chúng tôi ở bên nhau thì cô ấy đã ly hôn rồi.”
“Không biết thì đừng có nói, tự về nhà mà hỏi.”
Vẻ mặt tôi tràn đầy khiếp sợ, thêm mắm dặm muối trước màn hình phát sóng trực tiếp: “Thế nên hai người thực sự ngủ với nhau, hiện tại cô ấy là vị hôn thê của anh à?”
Lục Chiêu cau mày, không lên tiếng.
Nhưng Trang Minh Nguyệt ở trên giường cũng đã hồi phục tinh thần.
Cô ta có chút khôn lanh. Trước đây lấy ông già như bố tôi là vì tiền, giờ lại ngủ với Lục Chiêu thì khẳng định bố tôi cũng chẳng cần cô ta nữa, lại có phát sóng trực tiếp buộc Lục Chiêu phải leo lên lưng hổ khó leo xuống như vậy thì đây rõ ràng là thời cơ tốt của cô ta.
Vì thế, khi Lục Chiêu trầm mặc thì Trang Minh Nguyệt đã kéo góc chăn nghẹn ngào mở miệng.
Cô ta nói vốn dĩ cô ta đã cảm mến Lục Chiêu nhưng lại bị ông bố già của tôi ép kết hôn.
Hiện tại cô ta đã ly hôn với bố tôi, là vị hôn thê của Lục Chiêu, hai người họ trai chưa cưới gái chưa gả, hoàn toàn trong sạch, khóc lóc kêu tôi bịa đặt phá hủy danh dự cô ta.
Tôi cũng rất biết phối hợp mà quay ra hỏi Lục Chiêu: “Cô ta thật sự là vị hôn thê của anh hả?”
Lục Chiêu im lặng khoảng hai giây rồi cắn răng trả lời: “Đúng vậy.”
“Cho nên tôi và vị hôn thê của mình muốn nghỉ ngơi, hai vị có thể rời khỏi đây chưa?”
Mục đích đã đạt được, tôi cười: “Đương nhiên rồi. Nếu đã là hiểu lầm thì tôi xin lỗi hai vị, hai vị cứ tự nhiên.”
Nói xong, tôi kéo Quý Yến Hành rời đi.
Phát sóng trực tiếp của Quý Yến Hành cũng tắt.
Ra đến cửa, anh ta khó hiểu hỏi tôi vì sao phải đẩy Trang Minh Nguyệt lên vị trí vị hôn thê của Lục Chiêu, thế chẳng phải là cô ta được lợi sao.
Lục Chiêu thì sao? Phu nhân nhà họ Lục cũng chỉ là một biểu hiện cho vinh hoa phú quý được mấy người phụ nữ đuổi theo như đuổi vịt thôi.
Tôi cười cười, trả lời đó là bí mật.
Trên thực tế tôi đâu có ý gì xấu đâu, chỉ muốn đẩy mẹ kế của mình lên vai nữ chính thôi mà.
Suy cho cùng thì cũng đâu biết thế giới này có thật sự phát triển giống như cốt truyện hay không. Đẩy mẹ kế lên vai nữ chính tôi mới có thể hoàn toàn thoát khỏi cốt truyện và yên tâm kiếm tiền.
5. Thân là tổng tài, Lục Chiêu vẫn có những thủ đoạn đáng sợ.
Ít nhất là ông bố già vô lương tâm chỉ biết nịnh nọt kia của tôi phải cắn răng nhận lấy nỗi nhục nhã này.
Đã buộc phải ly hôn hỏa tốc với Trang Minh Nguyệt mà còn phải khai với ông ngoại là vốn dĩ đã lén ly hôn từ nửa năm trước rồi, Trang Minh Nguyệt và Lục Chiêu tự do yêu đương, không liên quan gì tới ông ta nữa.
Thật là thảm quá đi.
Tôi gần đây cũng rất bận, cố gắng kiếm tiền, thậm chí là bất động sản mà mẹ tôi để lại cho cũng thế chấp ra ngoài mới đủ gần một ngàn vạn.
Hôm nay có một buổi đấu thầu đất.
Trong đó có một mảnh đất mà không ai coi trọng nhưng lại được nam phụ Quý Yến Hành mua được và sau này thì lại gặp thời, giá thị trường tăng cao gấp mấy lần.
Trong truyện gốc mặc dù mảnh đất đó không ai coi trọng nhưng lại có người ở giữa gây khó dễ nên Quý Yến Hành phải mất tới gần hai ngàn vạn mới mua được.
Tôi tới buổi đấu giá này để đánh cuộc một lần. Nếu thật sự không đủ tiền thì tôi chỉ có thể hợp tác với Quý Yến Hành thôi.
Nhưng tôi không nghĩ tới lại gặp Bạch Trăn Trăn trong buổi đấu giá này.
Trong truyện gốc thì đây chính là bạch nguyệt quang mà Lục Chiêu yêu đến ch_ết đi sống lại.
Nhưng hiện tại vẫn chưa đến thời gian cô ấy về nước!
Cái màn lên sân khấu bất thường này khiến tôi phải âm thầm cảnh giác, cẩn thận nghĩ lại về tính cách nhân vật Bạch Trăn Trăn này.
Tính tình thì kiêu căng, trước mặt đàn ông là đóa hoa nhài trắng thuần khiết, còn trước mặt đàn bà thì là trà xanh nồng đậm.
Chỉ là không biết do diễn xuất của cô ấy tốt quá hay do là lần đầu gặp nên tôi thấy nguyên tác miêu tả về cô ấy không đúng.
Cô ấy nhìn quanh một vòng rồi ánh mắt dừng lại ở trên người tôi.
Bốn mắt nhìn nhau một hồi thì cô ấy bước tới.
Tôi nhịn không được mà nhíu mày.
Theo lý thuyết thì vị hôn thê hiện tại của Lục Chiêu là Trang Minh Nguyệt, chẳng có gì liên quan đến nữ chính cũ là tôi nữa rồi, cô ấy tới tìm tôi làm gì?
Trong lúc suy nghĩ, Bạch Trăn Trăn đã tới trước mặt tôi.
Xuất phát từ sự cẩn thận, tôi không định mở miệng trước, nhưng hai giấy qua đi thì một cái thẻ ngân hàng lại được giơ ra trước mặt tôi.
“Đây là…?”
Ngẩng đầu, Bạch Trăn Trăn nhìn tôi cười cười, dùng tông giọng thật thấp nói:
“Vì muốn có được mảnh đất mà nửa năm sau giá trị tăng mạnh nên tôi chỉ có thể về nước sớm hơn thôi.”
“Tiền của cô chắc không đủ nhỉ? Tôi cũng thế, nên hai người phụ nữ thời đại mới như chúng ta có nên hợp tác để sống được trong cái truyện tổng tài m.áu chóa này không?”
6. Tôi dùng tầm mười giây tiêu hóa lời cô ấy.
Bạch Trăn Trăn cũng là người xuyên sách!
Nhận ra điều này khiến tôi thấy thân thiết hơn đôi chút.
Nhưng mà thân thiết thì thân thiết, vẫn cần phải có sự phòng bị. Đợi Bạch Trăn Trăn ngồi xuống bên cạnh, tôi rồi nhẹ giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-lam-nu-chinh-truyen-nguoc/chuong-2.html.]
“Có thể, tiền của tôi cũng không đủ, nhưng việc mua đất này liên lụy nhiều thứ, nếu không thì…”
Tôi còn chưa nói xong đã bị cô ấy ngắt lời:
“Ký hợp đồng không?”
Nói xong cô ấy cũng đặt một tờ hợp đồng trước mặt tôi.
Tôi nhìn kỹ một lần, rất hợp lý và hợp pháp.
Không do dự nữa, tôi ký tên vào, chuẩn bị cho việc giành được mảnh đất đó trong trận đấu giá sắp tới.
Vừa mới ký xong đã gặp người quen cũ.
Lục Chiêu.
Hắn ta vội vàng đến đây, đứng ở trước mặt chúng tôi còn hơi thở dốc, ánh mắt không d.a.o động mà nhìn thẳng vào Bạch Trăn Trăn bên cạnh tôi.
“Trăn Trăn…”
Hắn ta nhẹ giọng gọi tên cô ấy, giọng điệu rất ôn hòa: “Em về nước sao không nói cho anh biết?”
Bạch Trăn Trăn không quan tâm đáp: “Nói cho anh làm gì, để xem anh với vị hôn thê khoe ân ái à?”
Sắc mặt Lục Chiêu thay đổi.
“Trăn Trăn, em nghe anh giải thích…”
“Tôi không nghe.” Bạch Trăn Trăn trợn mắt. Cô gái này đúng là chẳng thèm nể mặt Lục Chiêu, nói câu nào là chọc điên người ta câu đó:
“Luôn miệng nói tôi là bạch nguyệt quang cầu mà không được xong tôi vừa ra nước ngoài, cũng chẳng phải là đã ch_ết mà anh đã xoay người tòm tem với mẹ kế nhà người ta. Tự xem lại cái dáng vẻ ti tiện của mình đi.”
Lời nói vừa dứt khiến tôi sửng sốt hai giây.
Chị gái này dũng cảm quá!
Xung quanh lặng ngắt như tờ.
Vài người biết thân phận của Lục Chiêu đều rất ăn ý quay đi chỗ khác, coi như không nghe thấy câu chửi vừa nãy.
Mặt Lục Chiêu lúc xanh lúc trắng.
Vị tổng tài cao cao tại thượng nào chịu nổi sự nhục nhã này, nhưng mà người mắng hắn ta là Bạch Trăn Trăn, hắn cũng chỉ có thể nhịn xuống.
Chẳng qua…
Ở thời điểm như thế này mà vẫn có người đ.â.m đầu vào tìm ch_ết.
Trang Minh Nguyệt lên sàn.
Cô ta không chỉ theo đến mà còn mặc cả bộ lễ phục lộng lẫy, váy dài đỏ rực, trang điểm cầu kỳ như thể sợ người ta không nhìn ra được là đến tranh giành tình cảm.
Quả nhiên, ngay khi nhìn thấy cô ta, Lục Chiêu đã sầm mặt.
Mọi người đều biết Lục Chiêu đối xử tốt với Bạch Trăn Trăn nên bây giờ rất sôi nổi chờ xem kịch. Có người còn vội vàng đến chào hỏi vị hôn thê này của Lục tổng.
Trang Minh Nguyệt rất hưởng thụ, cô ta hơi ưỡn cằm, có lệ mà đáp lại mấy lời hỏi thăm rồi dẫm giày cao gót đi đến bên cạnh Lục Chiêu.
Đến nơi, cô ta ôm cánh tay Lục Chiêu.
“A Chiêu…”
Nói chưa xong đã bị hất tay ra: “Cô tới đây làm gì?”
Sắc mặt Lục Chiêu rất khó coi, nếu không phải tình huống không cho phép thì tiếp sau cái hất tay kia hẳn là một cái tát.
Trang Minh Nguyệt tỏ vẻ ủy khuất: “Em nghe nói cô Bạch đã về nước rồi nên muốn đến xem.”
Nói xong, cô ta quay đầu nhìn Bạch Trăn Trăn: “Cô Bạch đừng hiểu nhầm, tôi đến tỏ ý làm bạn với cô thôi.”
Bạch Trăn Trăn cúi đầu ngắm nghía bộ móng mới làm, hừ lạnh trả lời:
“Được thôi, tôi đây thích nhất là kết bạn, nhưng cô lấy thân phận gì đến đây? Là cựu mẹ kế của bạn tôi hay là vị hôn thê của anh Lục đây?”
Trang Minh Nguyệt cắn môi: “Tất nhiên là vị hôn thê của A Chiêu rồi.”
“Ồ.”
Bạch Trăn Trăn không mặn không nhạt lên tiếng, hiển nhiên là không có kiên nhẫn nói chuyện với cô ta nữa.
Nhưng Trang Minh Nguyệt vẫn cắn chặt không buông. Có người phục vụ đi qua thì bị cô ta ngăn lại, tự rót một ly trà nóng rồi đưa cho Bạch Trăn Trăn.
“Cô Bạch thử trà ở đây… A!”
Khi Bạch Trăn Trăn nhận ly, Trang Minh Nguyệt buông tay, trà nóng đều đổ trên người cô ta.
Mà Trang Minh Nguyệt thì ngã sõng soài, trên đùi xuất hiện một mảng đỏ ửng, hai mắt đẫm nước ngước lên.
“Cô Bạch, tôi biết cô không thích nhìn thấy tôi vì cho rằng tôi cướp đi A Chiêu, nhưng cũng không cần làm khó tôi trước mặt nhiều người như thế chứ?”
[Vịt đọc sách nè :V]
Xung quanh cũng nổi lên tiếng bàn tán.
Tôi cau mày muốn mở miệng lại bị Bạch Trăn Trăn ngăn lại.
Cô ấy tươi cười đứng lên, thuận tay cầm một ly trà khác, từ từ tưới lên đầu Trang Minh Nguyệt.
“Cô Trang này, cái trò này của cô lỗi thời quá. Bạch Trăn Trăn tôi không thích diễn tiết mục của trà xanh. Chỉ là hất nước nóng thôi mà, trực tiếp đổ như vậy cho nhanh.”
Nói xong, cô ấy quăng ly trà đi rồi ngồi lại chỗ cũ, cũng chẳng thèm liếc Trang Minh Nguyệt chật vật vì bị rót trà nóng đầy đầu.
“Lục tổng, đưa vị hôn thê của anh đi dọn dẹp lại đi, quần áo lộn xộn thế không ổn đâu.”
Lục Chiêu không nói chuyện.
Môi mỏng nhấp chặt, sắc mặt lạnh lẽo tới cực hạn.
Hắn xoay người rời khỏi buổi đấu giá, còn Trang Minh Nguyệt thì bị trợ lý của hắn túm đi.
Trận đấu đầu tiên, Trang Minh Nguyệt thất bại hoàn toàn.
Bạch Trăn Trăn chớp mắt nhìn tôi:
“Thấy chưa, với cái loại đàn ông tệ hại này, nếu tôi làm trời làm đất thì kể cả có bộ lọc của bạch nguyệt quang hắn cũng không tha đâu.”
Tôi giơ ngón cái lên, chân thành khích lệ: “Ngầu.”
Lục Chiêu rời đi, mảnh đất bị chê kia cũng không bị ai nâng giá nữa. Quý Yến Hành giơ bảng một lần, thấy chúng tôi hứng thú thì anh ta từ bỏ luôn.
Cuối cùng, tôi và Bạch Trăn Trăn chỉ dùng một ngàn mà lấy được mảnh đất đó.
Để cảm ơn, đấu giá kết thúc, tôi và Bạch Trăn Trăn đã mời Quý Yến Hành một bữa cơm.
Trong bữa cơm nói chuyện hợp tác, ba người đều rất vui vẻ. Chỉ qua một bữa cơm mà đã định ra được các hạng mục cho Công ty Kiến trúc nhà họ Quý trên mảnh đất kia.
Anh ta kiếm tiền nhưng cũng cho chúng tôi kiếm tiền.
Ba người hợp tác thành công.