Không làm nữ chính truyện ngược - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-08 16:59:57
Lượt xem: 257
1. Trong cơn say, tôi nghe loáng thoáng được tiếng nước chảy truyền đến từ nhà vệ sinh.
Người đang tắm bên trong đó là tổng tài Lục Chiêu.
Tôi biết rõ hướng phát triển của câu chuyện này…
Tôi và Lục Chiêu phát sinh tình một đêm và mang thai, sau đó ký vào hợp đồng hôn nhân, bị nữ phụ ác độc vả mặt và bị Lục Chiêu lạnh nhạt.
Tôi phải chấp nhận hắn có người trong lòng, còn bị hắn ta ngược thân ngược tâm. Đến cuối cùng lại nhịn nhục tất cả mà gương vỡ lại lành với hắn.
Nhưng tôi không cam lòng.
Một cô gái đang yên đang lành sao lại biến thành vật phụ thuộc vào đàn ông, bị ngược thân ngược tâm cho người đầy vết sẹo mà lại còn chấp nhận được cái loại lãng tử quay đầu đó chứ?
Cho nên!
Tôi quyết định chạy trốn trước khi Lục Chiêu bước ra.
Nhưng do rượu hôm nay có vấn đề nên giờ chân tay tôi bủn rủn hết cả, nhấc người không nổi luôn.
Tôi khẽ cắn môi, tháo khuyên tai ra rồi đ.â.m mạnh vào lòng bàn tay…
Đau đớn ụp đến khiến cho ý thức tôi tỉnh táo hơn chút.
Tôi cố gắng chống người xuống giường.
Không tìm thấy giày, tôi để chân trần ra khỏi phòng.
Nhưng vừa mở cửa ra đã thấy mẹ kế Trang Minh Nguyệt.
Ngay khi đối diện nhau, cô ta trừng mắt.
“Lâm…”
Cô ta vừa nói một chữ đã bị tôi túm vào phòng.
Động tác kéo túm đó lại động đến miệng vết thương trên bàn tay, vô cùng đau đớn nhưng lại giúp tôi tỉnh thêm đôi chút.
Tôi khẽ cắn môi, hoặc là không làm, nếu đã làm phải làm đến cùng, cầm gạt tàn đánh ngất cô ta.
Trong nhà vệ sinh, tiếng nước vẫn róc rách, Lục Chiêu không để ý đến tiếng động bên ngoài.
Tôi cố gắng kéo Trang Minh Nguyệt lên giường, cởi quần áo cô ta rồi đắp chăn lên.
Còn vô cùng tâm lý mà vặn đèn về ánh sáng mờ.
Rượu của Lục Chiêu cũng có vấn đề, có vẻ ý thức cũng không còn rõ ràng, ánh sáng lại mờ ảo, hắn gần như không phát hiện ra vấn đề gì.
Làm xong mọi việc, tôi chao đảo ra khỏi cửa.
2. Ở hành lang.
Tôi không chống đỡ nổi nữa, dựa tường mà trượt xuống nhưng lại được người nào đó đỡ lên.
Ngầng đầu nhìn thì đập vào mắt là một gương mặt xa lạ rất đẹp trai.
Tôi biết anh ta, là Quý Yến Hành.
Có nhiều tiền hơn Lục Chiêu, đẹp trai hơn Lục Chiêu, yêu tôi nhiều hơn Lục Chiêu, nhưng mà là nam phụ.
Trước khi xuyên vào quyển sách này thì đây là người đàn ông tôi mê nhất.
Người đàn ông đang đỡ tôi khẽ nhíu mày, “Cô có ổn không?”
Tôi không nói lên lời.
Mặt quá đỏ.
Người quá nóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-lam-nu-chinh-truyen-nguoc/chuong-1.html.]
Cơ thể tôi thì như đang ở trong đống lửa, còn người anh ta thì mát lạnh. Một tay anh ta đỡ cánh tay tôi, phần da thịt chạm nhau mát lạnh khiến tôi rất thoải mái.
Điều này làm tôi không nhịn được muốn dán lên người anh ta.
Quá chi là xấu hổ!
Nhưng sự đau đớn ở lòng bàn tay đã giảm, ngược lại cảm giác của thuốc lại tăng lên ngày một cao.
Chịu không nổi nữa, tôi giật thẻ phòng từ tay anh ta rồi mở cửa phòng 301 bên cạnh.
“Mượn phòng anh một chút, ngày mai tôi trả anh tiền.”
Nói xong, tôi đóng mạnh cửa lại.
Tôi biết, anh ta sẽ không báo nguy.
Trong truyện, cái đêm mà nam nữ chính lên giường thì anh ta cũng âm thầm thích nữ chính.
Tôi cố gắng chống tường đi vào phòng tắm, mở vòi hoa sen.
Tắm nước lạnh miễn cưỡng giúp tôi hạ xuống cơn nóng của cơ thể.
Nhưng khi quấn khăn tắm ra ngoài tôi lại hơi hối hận. Biết thế vừa nãy túm Quý Yến Hành vào đây luôn.
Cũng không biết anh ta có “người được như tên” không, có “được” không nhỉ? (Trong tiếng Trung thì “Hành” có nghĩa là “Được”, còn được gì toy không biết:))))
3. Sáng sớm, tôi bị tiếng chuông báo thức gọi dậy, khó khăn mà lấy được dũng khí xuống giường rồi chạy nhanh đi rửa mặt.
Ra hành lang lại gặp Quý Yến Hành.
Vì thế, tôi mời anh ta đi xem trò hay, coi như bồi thường tối qua cướp phòng anh ta.
Mở chế độ quay phim trên điện thoại, tôi gõ cửa phòng Lục Chiêu.
Một lúc sau, cửa mở.
Lục Chiêu nhăn mày, cả người là cái dáng người sống chớ đến gần, chẳng qua sau khi thấy tôi xong thì chuyển thành bộ dạng thấy quỷ.
Đúng rồi.
Vốn dĩ người phụ nữ phải nằm trên giường trải qua một đêm xuân với hắn ta lại đứng ngoài cửa thì chả hãi à?
Lục Chiêu nhìn tôi một cái rồi đột nhiên xoay người.
[Vịt đọc sách nè :V]
Còn tôi thì giơ điện thoại vào cửa.
Đèn được bật lên, ánh sáng rực rỡ khắp căn phòng. Tôi quay điện thoại về phía Lục Chiêu chỉ quấn khăn tắm quanh eo rồi chuyển sang quay mặt Trang Minh Nguyệt, sau đó bắt đầu diễn kịch, khóc lóc nói:
“Trang Minh Nguyệt! Cô… Cô sao lại ở trên giường Lục tổng?”
Nói xong, tôi tát cô ta.
Trang Minh Nguyệt ôm mặt ngơ ngác, theo bản năng định chửi tôi nhưng bị tôi cướp lời:
“Bố tôi vì cô mà vứt vợ bỏ con, đối xử với cô còn chưa đủ tốt hay sao? Cô còn cắm cho ông ấy cái sừng lớn như vậy!”
“Hơn nữa, cô tìm ai không tìm lại tìm đến đối tượng xem mắt của tôi!”
Tôi khóc hu hu, zoom màn hình vào dấu vết trên người cô ta: “Các người quá là vô sỉ…”
Trên thực tế, khi thấy vết xanh tím trên người Trang Minh Nguyệt, tôi chỉ muốn cười lạnh.
Tôi nhớ rõ, theo truyện thì năng lực giường chiếu của Lục Chiêu không tốt, nhưng mà để thỏa mãn cái tính ngạo mạn của mình nên động tác của hắn ta rất thô lỗ.
Vừa cấu vừa cắn, đúng là cái nết diễn xuất của động vật hoang dã mà.
Quay video xong, tôi lại gọi video qua WeChat cho bố tôi. Trong tiếng thét chói tai của Trang Minh Nguyệt, tôi hất chăn, quay lại rõ ràng tất cả dấu vết ái muội trên người cô ta.
Dưới ánh nhìn chăm chú đầy khiếp sợ của bố tôi, tôi quay màn hình về phía Lục Chiêu mặt lạnh đang quấn khăn tắm.
“Bố, người đàn ông này ngủ với vợ bố này…”