Không còn yêu em - 4

Cập nhật lúc: 2025-02-11 13:34:35
Lượt xem: 532

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Niệm Niệm, anh sai rồi, anh chỉ là xúc động nhất thời, anh thề, anh sẽ không bao giờ tái phạm."

 

"Đừng nói nữa."

 

"Anh sai rồi, thực sự sai rồi. Em có thể đánh anh hoặc mắng anh, nhưng xin đừng rời xa anh."

 

Chu Hoài ôm tôi thật chặt, khiến tôi khó thở.

 

"Tôi không đùa đâu, Chu Hoài. Tôi nói thật đấy."

 

Anh ta đẩy tôi ra và bắt đầu tự tát mình ngày càng mạnh hơn.

 

"Anh đáng chết, anh thực sự đáng chết..."

 

Một lúc sau, toàn bộ khuôn mặt của anh ta đỏ bừng như máu.

 

Tôi đau khổ giữ tay anh ta lại: “Chu Hoài, anh đừng làm vậy.”

 

Anh ta nhìn tôi với đôi mắt đẫm lệ và khóc: "Niệm Niệm, em đã tha thứ cho anh chưa?"

 

Tôi cụp đôi mắt đen xám xuống và gật đầu.

 

Chu Hoài lại ôm chặt tôi, không ngừng hôn lên mặt tôi. Đây là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi trong tháng này. Tôi cẩn thận đẩy anh ta ra, lấy chiếc máy ghi âm từ trong tay ra và bật nó lên.

 

[...]

 

[Cô muốn gì?]

 

[Là một chiếc vòng tay tốt, dùng nó để tiễn chị đi cũng không đáng tiếc.]

 

"Anh có biết không? Em gái thanh mai tốt của anh k..hốn nạn đến mức nào. Tại bữa tiệc sinh nhật, cô ta đã gài bẫy em! Đây chính là bằng chứng."

 

Chu Hoài ngơ ngác nhìn tôi. Một lúc sau, anh ta lấy lại được bình tĩnh.

 

"Ngày mai anh sẽ nói chuyện với em ấy. Niệm Niệm, em cũng đi với anh!"

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

11

 

Địa điểm là văn phòng của Chu Hoài.

 

Điềm Hân đến muộn nên tôi bảo Chu Hoài gọi điện nhắc nhở. Nhưng anh ta nói không cần phải vội và anh ta có thể đợi.

 

Chúng tôi hẹn nhau vào buổi sáng và cô ta đến vào buổi trưa.

 

Coke l.i.ế.m và chào đón cô ta rất thân mật.

 

Cô ta đang mang theo hộp cơm trưa và thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi: "Chị, chị đúng là khách hiếm có đấy."

 

Lúc này, một Chu Hoài lạnh lùng vang lên: "Điềm Hân, tới đây."

 

“Có chuyện gì thế, anh trai?”

 

Chu Hoài mở máy ghi âm.

 

Điềm Hân hung hăng trừng mắt nhìn tôi, sau đó cúi đầu tủi thân, nước mắt chảy dài trên má, môi mím chặt: "Anh à, em sai rồi."

 

Chu Hoài nhịn không được nữa: "Niệm Niệm, bỏ qua đi, lần sau em ấy sẽ không làm như vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khong-con-yeu-em/4.html.]

 

“Em phải hứa với cô ấy.” Anh ta nói với Điềm Hân

 

Điềm Hân mím môi: "Chị ơi, em thật sự sẽ không làm vậy nữa, xin hãy tin em."

 

Tôi hơi do dự. Cô ta quỳ xuống trước mặt tôi và kéo gấu váy của tôi.

 

"Chị."

 

"..."

 

Chu Hoài nghiêng người nói nhỏ vào tai tôi: "Điềm Hân đã quỳ xuống vì em, hãy tha thứ cho em ấy."

 

Tôi đỡ Điềm Hân đứng dậy: “Được.”

 

"Cảm ơn chị."

 

Chu Hoài cũng không có làm cô ta quá xấu hổ, tôi có thể hiểu được. Chỉ cần từ giờ trở đi anh ta không vượt quá giới hạn là được. Cuộc sống vẫn có thể quay lại như xưa...

 

12

 

Điềm Hân đã làm rất tốt và trực tiếp cắt đứt liên lạc với Chu Hoài. Chu Hoài đã đến nhà cô ta nhiều lần để tìm nhưng chẳng thấy đâu. Cô ta cố tình tránh mặt Chu Hoài khiến gần đây sắc mặt Chu Hoài u ám, không để ý đến công việc. Cảm xúc là một điều tuyệt vời khó có thể buông bỏ.

 

"Chu Hoài, cùng em đi tới một thị trấn nhỏ ở Giang Nam đi."

 

"Xin lỗi anh đang bận."

 

Anh ta quả thực rất bận rộn, bận cố gắng hòa giải với Điềm Hân. Nhưng cuối cùng anh ta vẫn đi cùng tôi. Mọi việc không tiến triển gì nên anh ta đi cùng tôi để thư giãn.

 

Sức khỏe của tôi thực sự không được tốt, tôi hiếm khi ra ngoài và bị cảm lạnh, đầu nhức như búa bổ và chảy nước mũi. Nhưng lúc này, người tôi yêu, không ở bên cạnh tôi.

 

Chu Hoài đang đi đi lại lại trên bãi cỏ dưới nhà, nói chuyện công việc. Khi anh ta lấy thuốc cho tôi, tôi nhận ra rằng anh ta đang cố gắng níu giữ Điềm Hân.

 

[Hãy cho em một chiếc Hermès da cá sấu.] Đây là tin nhắn từ Điềm Hân.

 

13

 

Thực ra tôi đã đến thăm thị trấn này một lần vào mùa đông năm ngoái. Vào thời điểm đó, cây bông liễu vẫn chưa phát triển, bây giờ tựa như tràn đầy xuân, cảm giác như bắt đầu lại, như chúc tôi và anh ta mọi điều may mắn.

 

"Chu Hoài, chụp ảnh cho em với." Tôi đứng trên cầu gọi Chu Hoài lên bờ.

 

Quay lại nhìn, tôi thấy anh ta đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mỉm cười một mình.

 

"Chu Hoài, công ty bận rộn như vậy sao?"

 

"À... khá tốt."

 

Tôi tiến lại gần Chu Hoài, anh ta lập tức tắt màn hình, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy ảnh đại diện quen thuộc trên WeChat, HelloKitty màu hồng. Hóa ra họ đã làm từ lâu.

 

Đúng vậy, dù sao thì Chu Hoài cũng đã nguyện ý đưa ra hơn hai mươi vạn tệ coi như một lời xin lỗi.

 

14

 

Chuyến đi không góp phần gắn kết thêm mối quan hệ của chúng tôi. Tôi nghĩ Chu Hoài đã thờ ơ hơn trước.

 

Tôi đã thắt cà vạt cho anh ta khi anh ta rời khỏi nhà sáng nay. Tôi đã cẩn thận lựa chọn nhưng ta từ chối.

 

Anh ta chọn màu hồng, là màu yêu thích của Điềm Hân…

Loading...