Không Ai Thấu Hiểu - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-27 13:14:09
Lượt xem: 481

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì Quý lục cái lọ t.h.u.ố.c trong thùng rác thì hoảng thật sự. Bà hiểu mấy dòng chữ ngoại ngữ đó, liền cuống cuồng chạy tới gõ cửa phòng ngủ của Hà Dư Sâm, hỏi cho nhẽ.

Hà Dư Sâm uống t.h.u.ố.c xong thì rơi hôn mê. Dì Quý gõ cửa lâu, mới mơ mơ màng màng tỉnh .

Cậu vội dậy mở cửa:

“Có chuyện gì dì Quý—”

Nói xong thấy lọ t.h.u.ố.c trong tay bà. Cậu chậm rãi khép miệng, ánh mắt bình thản đến lạ.

“Tiểu Sâm, rốt cuộc là bệnh gì?” Dì Quý hít sâu một , cố nén nước mắt. “Đi, đưa gặp bác sĩ.”

đưa tay kéo lấy tay . Mấy tháng nay, sự đổi của bà đều thấy hết. Mỗi quan tâm hỏi han đều qua loa cho qua, nhưng thì nữa—

Hà Dư Sâm nhẹ nhàng tránh tay bà.

Dì Quý sững sờ . Đây là đầu tiên từ chối bà như .

“Tiểu Sâm, bệnh của nặng. Cậu cứ thế thật sự làm …”

bắt đầu khuyên. Cậu gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, như thể giây tiếp theo sẽ tan khí, mà khiến hoảng sợ.

“Dì Quý.”

Hà Dư Sâm gọi tên bà, ngừng một lát tiếp:

“Dì Quý, cháu khỏi .”

Dì Quý là đầu tiên chịu mở lòng kể hết câu chuyện của .

Giờ nhắc , chút thờ ơ . Dù ngày tháng cũng chẳng còn bao nhiêu, chuyện cũ dường như cũng nhạt . Chỉ là nhiều thì mệt, nên câu chuyện ngắt quãng, dài dòng từng đoạn.

Dì Quý thúc giục.

đến kìm nổi, mắng ngu, mắng dại, mắng chịu buông, cả đời chỉ treo trái tim lên Lục Cảnh. Bà nếu sớm , nên một sống cho vui những ngày cuối cùng, tâm trạng lên thì bệnh cũng đỡ.

Chứ buồn bã mà c//hết thế .

Lục Cảnh đáng để như . Cậu ngẩn . Đáng , với , Lục Cảnh đúng là cuối cùng  mà gặp. Chỉ là ngờ kết cục t.h.ả.m hại đến .

Thấy dì Quý , áy náy, khẽ :

“Dì Quý… đừng .”

Dì Quý lắc đầu, nước mắt rơi ngừng, ôm chặt lấy :

“Tiểu Sâm …”

Kỳ lạ là chính còn nữa.

Lần cuối rơi nước mắt là khi Lục Cảnh chán ghét. Khi đó là sự sụp đổ, là nỗi đau như xé nát. Giờ nghĩ , cứ như chuyện của kiếp .

Cậu rũ mắt, chậm rãi ôm Quý tỷ.

“Chuyện của cháu… đừng cho Lục Cảnh .”

Cậu lựa lời cẩn thận.

“Cháu sợ vui.”

Dì Quý xong, còn dữ hơn.

Cậu chẳng di nguyện gì lớn, chỉ dặn dì Quý mấy chuyện hậu sự đơn giản. Có làm cũng chẳng quan trọng.

“Cháu vẫn ngắm thế giới.”

còn cơ hội, nhưng—

“Rải tro xuống biển… chắc cũng tệ.”

Cậu tưởng tượng linh hồn theo làn nước trôi đến tận chân trời góc bể. Nghĩ tới đó, khóe môi còn khẽ cong lên.

shgt

Dì Quý gì, chỉ lặng lẽ lau nước mắt.

“Tôi tự bỏ tiền mời bác sĩ gia đình tới.” Bà . “Ngày mai sẽ tới. Tôi kể tình trạng của cho ông , ông sẽ cố gắng hết sức.”

Hà Dư Sâm sững :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khong-ai-thau-hieu/4.html.]

“Dì Quý…”

Dì Quý hít sâu một bước khỏi phòng, dám thẳng .

Hà Dư Sâm mím môi.

Dì Quý đối với … thật sự .

Tốt hơn Lục Cảnh nhiều.

Lục, xem .

Bây giờ chỉ làm em đau thôi.

Anh còn là đối xử nhất với em nữa .

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi.

Cậu ghế dài ngoài ban công, tuyết và dãy núi xa xa mà ngẩn .4 Quý tỷ thấy liền vội chạy tới, đắp thêm cho1 một cái chăn thật dày.

Tuyết trắng mênh mang, từ góc thể thấy núi non trùng điệp phía xa.

Đẹp thật.

Cậu một lúc thì mí mắt nặng dần, cơn buồn ngủ kéo tới. lúc đó, điện thoại của Lục Cảnh gọi đến — khiến giật tỉnh hẳn.

Thì lúc Lục Cảnh đang du lịch cùng Lâm Úc, ở một thị trấn nhỏ nào đó bên Bắc Âu.

Hà Dư Sâm nghĩ, lẽ cũng phụ Lục Cảnh. Ít nhất, tìm một khác thể cùng đây đó, vì Hà Dư Sâm — một kẻ già, , còn bệnh tật triền miên.

Chỉ là… đáng tiếc.

Bởi vì còn cơ hội nữa, là .

Hai từng nắm tay về tương lai, ai ngờ rằng kết cục thành thế .

“Cậu tìm ?” Lục Cảnh . “Tôi thấy cuộc gọi nhỡ, chuyện gì ?”

Hà Dư Sâm khẽ đáp:

“Không .”

Nói xong hối hận, sợ Lục Cảnh cúp máy, vội vàng gọi một tiếng:

Lục…”

“Gì?”

Hà Dư Sâm bỗng cảm thấy gần như còn rõ giọng đối phương nữa. Có lẽ thính giác bắt đầu trục trặc . Nghĩ thấy cũng — như thế sẽ phân biệt trong giọng bao nhiêu khó chịu, bao nhiêu chán ghét dành cho .

Lục…” Giọng nhẹ dần, “Em thật sự gặp một .”

Lục thấy ?

Có đang ?

Hay là… cúp ?

Sao tuyết rơi nhiều thế .

Sao bắt đầu rõ nữa .

“Cũng du lịch cùng .”

“Nếu như em …”

…thì mấy.

Cậu chắc trọn câu .

Giờ mấy lời thật lòng, chắc cũng .

Dù gì Lục Cảnh chắc thấy. Có khi giống như , nửa chừng cúp máy cũng nên.

Chỉ là…

Đáng tiếc thật.

Một tiếng thở dài còn kịp thoát , trong buổi chạng vạng tuyết bay kín trời , khẽ khàng nhắm mắt .

Loading...