Khó thuần phục - Chương 8: Tổng Giám Đốc Kỷ, Cô Chơi Cũng Quá Trớn Rồi Đấy!

Cập nhật lúc: 2025-03-27 16:51:01
Lượt xem: 6

Chương 8: Tổng Giám Đốc Kỷ, Cô Chơi Cũng Quá Trớn Rồi Đấy!

Giọng điệu chế giễu vang lên từ phía trên, Kỷ Vận ngẩng mạnh đầu nhìn lên, bốn mắt chạm nhau, trong mắt Hạc Bắc Lâm tràn đầy vẻ mỉa mai.

Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, Hạc Bắc Lâm lại thốt ra những lời như vậy.

Hơn nữa, còn là trước mặt Tống Thư Âm.

Cô từng cho rằng sau hai năm kết hôn, dù anh không có tình cảm với cô, nhưng ít nhất trước mặt người ngoài cũng nên giữ cho cô chút thể diện.

Nhưng cô đã sai. Cô đã đánh giá thấp sự vô tình của Hạc Bắc Lâm.

Trái tim đau đến tê dại, cô cố gắng đè nén nước mắt, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười đầy giễu cợt.

“Hạc tổng đúng là thích đùa.”

“Nếu anh nghĩ rằng tôi dùng thủ đoạn bẩn thỉu để có được dự án, vậy thì xin hãy đưa ra bằng chứng.”

“Nếu không, anh chỉ đang vu khống nhân viên của mình.”

“Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Hạc thị mà đi bịa đặt tin đồn bẩn thỉu về nhân viên của mình, chuyện này mà truyền ra ngoài, mất mặt lắm đấy!”

Vừa dứt lời, bầu không khí trong thang máy lập tức trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.

Dù có khoảng cách, cô vẫn có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ người Hạc Bắc Lâm.

Kỷ Vận không muốn tự chuốc lấy nhục nhã, cũng không muốn để anh ta tiếp tục lăng mạ mình, cô lùi về sau vài bước, tựa vào tường, lặng lẽ dõi theo con số nhảy trên màn hình thang máy.

Sắp rồi!

Sắp kết thúc cuộc hôn nhân hoang đường này rồi!

Tống Thư Âm vừa định lên tiếng thì thang máy đã đến nơi.

Kỷ Vận không còn để ý đến hai người họ nữa, trực tiếp bước ra ngoài.

“Tổng giám đốc Kỷ, cuối cùng chị cũng về rồi!”

Vừa nhìn thấy cô, Trì Manh như nhìn thấy cứu tinh, lập tức lao đến, định ôm cô một cái thật chặt. Nhưng nhìn thấy sắc mặt tiều tụy của Kỷ Vận, cô nàng đành dừng lại.

Trì Manh vội vàng rót cho cô một ly nước ấm.

“Tổng giám đốc Kỷ, có phải chị không khỏe không?”

Kỷ Vận đón lấy ly nước, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến, xua tan đi một chút lạnh lẽo trong lòng cô. Hàng mi dài che đi sự chua xót trong mắt, cô lắc đầu:

“Chuyện dự án ở thành phố A, mọi người nghĩ sao?”

Dự án này không chỉ là công sức của riêng cô mà còn là sự nỗ lực của cả đội. Tất cả đã cùng nhau thức trắng đêm để thu thập dữ liệu, viết kế hoạch, dốc hết tâm huyết mới có thể giành được hợp đồng này.

Vậy mà bây giờ, chỉ vì Hạc Bắc Lâm muốn giúp tình nhân bé nhỏ của mình, anh ta lại đem thành quả của cả đội dâng cho Tống Thư Âm để cô ta lập thành tích.

Cô tuyệt đối không thể chấp nhận điều đó!

Nhắc đến hợp đồng, Trì Manh ủ rũ ngồi xuống.

“Tổng giám đốc Kỷ, đây là lệnh của tổng giám đốc Hạc, bọn em không có cách nào khác.”

“Nhưng mà, nghĩ lại thì cũng không sao, chúng ta vẫn có thể nhận được năm lần tiền thưởng đấy.”

“Chậc chậc chậc, em chưa từng thấy nhiều tiền như vậy bao giờ. Đến lúc nhận được, em nhất định phải gọi hai anh chàng vũ công nam đến chơi một trận!”

Nghe vậy, Kỷ Vận suýt chút nữa thì phun ngụm nước ra ngoài.

Cô vỗ vai Trì Manh, nhướng mày cười:

“Bảo bối, ý tưởng không tệ đấy.”

“Nhưng chuyện này chị tự có cách giải quyết. Em cứ yên tâm, sẽ không ai có thể bắt nạt người của chị.”

Mắt Trì Manh sáng rực lên:

“Em biết ngay mà! Tổng giám đốc Kỷ chắc chắn có cách!”

Dứt lời, cô nàng liền hào hứng chạy đi.

Kỷ Vận nhìn theo bóng lưng Trì Manh, trong lòng tràn đầy ngưỡng mộ.

Tuổi trẻ thật tốt, tràn đầy sức sống, không giống như cô, vì muốn có được địa vị ngày hôm nay, cô đã tự ép mình đến mức chẳng ra hình người.

Cuối cùng, thứ cô đổi lại chỉ là một câu mỉa mai.

Nhưng cô chưa từng hối hận.

Đàn ông không dùng được thì có thể vứt.

Nhưng sự nghiệp là thứ cô đổ m.á.u đổ mồ hôi giành được!

Đúng lúc này, điện thoại trong văn phòng vang lên.

Kỷ Vận vừa nhấc máy, giọng nói lạnh băng của Hạc Bắc Lâm lập tức truyền đến.

“Lên đây!”

“Hạc tổng, bây giờ là giờ làm việc, tôi…”

“Cô lên, hoặc tôi xuống.”

Lời còn chưa dứt, anh ta đã thẳng thừng cắt ngang.

Kỷ Vận siết chặt điện thoại, nghiến răng nghiến lợi:

“Tôi lên!”

Hạc Bắc Lâm là một kẻ điên.

Ai biết được anh ta có nổi điên làm ra chuyện gì hay không.

Trước đây, cô từng mong chờ mọi người biết quan hệ giữa cô và anh, thậm chí còn mong anh chủ động xuất hiện trong văn phòng của cô.

Nhưng bây giờ, khi sắp ly hôn, cô lại không muốn gây thêm rắc rối nữa.

Ly hôn là tốt nhất!

Sau khi cúp máy, Kỷ Vận thầm lặp lại mấy lần trong đầu, rồi mới đi lên văn phòng của Hạc Bắc Lâm.

Văn phòng tổng giám đốc nằm ở tầng 32, toàn bộ không gian trên tầng này đều thuộc về anh ta.

Kỷ Vận đi qua khu vực làm việc của thư ký, vô tình liếc thấy bàn làm việc của Tống Thư Âm.

Hiện tại là giờ làm việc, người không có mặt ở đó, cô ta đang ở đâu thì không cần đoán cũng biết.

Nhìn cánh cửa đang đóng chặt, cô bỗng nhiên không muốn bước vào.

Khi Kỷ Vận vừa định quay người rời đi, thư ký Triệu từ bên trong mở cửa ra.

Thư ký Triệu là người duy nhất trong công ty biết về quan hệ giữa cô và Hạc Bắc Lâm.

Anh ta gật đầu, nhẹ giọng nói:

“Tổng giám đốc Kỷ, tổng giám đốc Hạc đang đợi cô bên trong.”

Không còn đường lui, Kỷ Vận đành bước vào.

Cạch!

Cửa đóng lại.

Bên trong văn phòng rộng lớn không hề có bóng dáng của Tống Thư Âm, Kỷ Vận có chút ngạc nhiên, khẽ liếc nhìn Hạc Bắc Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/kho-thuan-phuc/chuong-8-tong-giam-doc-ky-co-choi-cung-qua-tron-roi-day.html.]

Không phải như hình với bóng sao? Sao hôm nay lại tách ra rồi?

“Hạc tổng, anh tìm tôi có chuyện gì?”

Giọng nói lạnh nhạt, không chút cảm xúc.

Ngón tay Hạc Bắc Lâm siết chặt lại, ánh mắt thâm sâu, không nhìn cô mà chỉ lạnh lùng ra lệnh:

“Cởi ra!”

“Cái gì?”

Kỷ Vận tưởng mình nghe nhầm.

Hác Bắc Lâm dừng lại, ngẩng đầu nhìn cô lạnh băng.

“Cô nói là cô không có làm gì?”

“Vậy để tôi kiểm tra.”

“Kỷ tổng phản ứng mạnh như vậy làm gì? Chẳng lẽ…”

Anh ta nói rồi tiến đến gần, ngón tay bóp chặt cằm cô, nâng lên.

Tối qua, anh ta đã đợi cô cả đêm.

Ban đầu cô không bắt máy, sau đó thẳng thừng tắt điện thoại, thậm chí không về nhà.

Sáng nay, cô còn thay một bộ đồ khác!

 

"Đêm qua cô đã đi đâu? Đã ở cùng ai?"

Đôi mắt đen láy tràn ngập u ám, ngón tay anh ta không ngừng siết chặt.

Kỷ Vận đau đến mức nhíu mày lại, cố gắng gỡ tay anh ta ra, nhưng vô ích.

“Anh… anh buông tôi ra!”

Hạc Bắc Lâm nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô, trái tim chợt mềm nhũn, lực tay cũng buông lỏng đi đôi chút.

Kỷ Vận nhân cơ hội đó, gỡ tay anh ta ra rồi lập tức lùi lại.

Vết bầm trên eo thấp thoáng lướt qua tầm mắt, khiến đồng tử Hạc Bắc Lâm co rút lại.

“Kỷ…”

Cô vừa mở miệng, anh ta đã trực tiếp đè cô lên tường, thô bạo vén áo cô lên.

Những vết bầm tím đập thẳng vào mắt anh ta, khiến đầu ngón tay khẽ run rẩy, vô thức chạm lên đó.

Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay khiến cô nổi hết da gà.

Cả người bị ép sát vào tường, vô cùng khó chịu, cô giãy giụa: “Tổng giám đốc Hạc, buông tôi ra!”

Hạc Bắc Lâm chẳng nghe thấy cô nói gì, trong mắt anh ta chỉ còn lại những vết bầm trên người cô.

Phải dữ dội thế nào mới có thể để lại những dấu vết nặng như vậy?

Đồng tử anh ta ngày càng tối sầm, hơi thở dồn dập, mặt lạnh băng, lập tức xé toạc áo cô.

“Hạc Bắc Lâm!”

“Buông tôi ra.”

“Anh… anh mau buông tôi ra…”

Kỷ Vận không biết Hạc Bắc Lâm lại phát điên gì nữa, nhưng vết thương ở eo càng lúc càng đau.

Bên ngoài chính là khu vực làm việc của thư ký, dù có tường ngăn cách nhưng cô không dám gây ra tiếng động quá lớn.

Thể lực giữa nam và nữ vốn đã chênh lệch, huống hồ cô còn bị kiềm chế.

Chỉ trong chớp mắt, quần áo trên người đã không còn.

Những vết bầm trên da đã mờ đi nhiều nhưng vẫn lờ mờ hiện rõ.

Đặc biệt là trên đầu gối và thắt lưng, dấu vết càng đậm hơn.

Trái tim Hạc Bắc Lâm như bị kim châm từng đợt, cảm giác đau đớn lan tràn khắp cơ thể.

Sát ý điên cuồng trong mắt không thể đè nén, anh ta tức giận đến đỏ bừng cả tròng mắt.

Một cú đ.ấ.m mạnh giáng thẳng lên bức tường phía sau cô, ngọn lửa phẫn nộ trong mắt bùng phát dữ dội.

“Tổng giám đốc Kỷ, cô chơi bời cũng ghê đấy nhỉ?”

“Lúc nằm trên giường tôi, sao không thấy cô dâm đãng như vậy?”

Cơn đau lan khắp cơ thể, Kỷ Vận không rõ là vết thương từ đêm qua đau hơn, hay là trái tim cô bị lời nói của anh ta cứa nát.

“Hắc Bắc Lâm, anh không có tư cách chất vấn tôi, càng không có tư cách nghi ngờ tôi.”

“Tôi không giống anh, không có đạo đức, không biết liêm sỉ. Rõ ràng đã có vợ mà vẫn cặp kè với tình nhân, thậm chí còn không nhịn nổi mà… mà…”

Truyện được edit bởi Lavieee

Chỉ cần nghĩ đến chuyện suýt nữa mình bị xâm hại đêm qua, trong khi chồng cô lại đang ân ái cùng tình nhân trong nhà vệ sinh, tim Kỷ Vận đau như bị d.a.o cắt, khó thở đến mức nghẹn lại.

Gân xanh trên trán Hạc Bắc Lâm nổi lên, tay anh ta bóp mạnh lấy đôi môi đỏ thắm của cô, nghiến răng nói:

“Kỷ Vận, cô chẳng có bản lĩnh gì ngoài giỏi vu oan người khác.”

“Tôi và Thư Âm trong sạch, chỉ là anh em thuần khiết. Còn cô thì sao? Cô tự nhìn lại bản thân đi, mấy vết bầm trên người cô là sao?”

Nhìn những vết tím bầm trên cơ thể cô, lửa giận trong lòng anh ta lại bùng lên dữ dội.

Lý trí hoàn toàn sụp đổ, bàn tay đặt trên người cô càng siết chặt, như thể muốn xé nát da thịt cô cùng những vết bầm đó.

Kỷ Vận đau đến phát run, nhìn người đàn ông trước mắt mà thấy sợ hãi.

Cô không ngừng giãy giụa, vội vàng nói: “Tôi không có!”

“Những vết này là do tôi bị ngã!”

“Ngã?”

“Kỷ Vận, cô coi tôi là thằng ngu à? Ai lại có thể ngã đến mức này?”

Hạc Bắc Lâm túm tóc cô, kéo mạnh về phía gương.

“Kỷ Vận, nhìn lại bản thân cô đi.”

“Cô nói những vết này là do bị ngã, cô tự tin vào điều đó không?”

“Cô có tin không hả?!”

Tiếng gầm giận dữ vang lên như muốn xuyên thủng màng nhĩ cô.

Bàn tay nắm tóc cô càng siết chặt, như muốn xé nát cả da đầu.

Anh ta ép đầu cô xuống, đập mạnh vào gương liên tục.

“Có tin không?”

“Cô tin không?”

“Kỷ Vận, cô thật đê tiện!”

“Chỉ cần là đàn ông, chỉ cần hắn có thể thỏa mãn cô, chỉ cần hắn cho cô chút lợi lộc, cô liền sẵn sàng leo lên giường với hắn sao?!”

Loading...