Khó thuần phục - Chương 10: Kỷ Vận, Cô Không Xứng Làm Phó Tổng
Cập nhật lúc: 2025-03-28 02:27:28
Lượt xem: 2
Sắc mặt Kỷ Vận không thay đổi, cô cầm lấy viên thuốc tránh thai, thẳng tay bóc ra rồi nuốt xuống.
"Cần kiểm tra không?"
Câu hỏi này là dành cho Tống Thư Âm.
Tống Thư Âm lắc đầu, vừa định lên tiếng thì thấy Kỷ Vận đã đứng dậy, mang giày rồi rời đi.
Suốt cả quá trình, cô thậm chí không thèm liếc Tống Thư Âm lấy một lần.
Sắc mặt Tống Thư Âm lập tức biến đổi vì tức giận, ánh mắt đầy oán hận nhìn theo bóng lưng Kỷ Vận cho đến khi khuất hẳn. Một lát sau, cô ta mới cúi xuống nhặt vỏ thuốc dưới đất, nhét vào túi xách của mình.
Vừa ra khỏi phòng, Tống Thư Âm đã bắt gặp Hạc Bắc Lâm vừa họp xong trở về.
Cô ta lập tức nở nụ cười ngọt ngào.
"Bắc Lâm ca."
Hạc Bắc Lâm khẽ gật đầu, ánh mắt vô tình quét qua phòng nghỉ không xa.
Tống Thư Âm vô thức siết chặt túi xách trong tay, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thản.
"Bắc Lâm ca, thuốc em đã đưa cho Kỷ tổng rồi, cô ấy cầm lấy rồi đi ngay."
"Kỷ tổng đúng là nữ cường nhân, dù có bị thương cũng không chịu nghỉ ngơi."
"Bắc Lâm ca, anh đúng là nhặt được bảo vật rồi."
…
Kỷ Vận lê thân thể mệt mỏi trở về văn phòng. Khi nãy, cô có soi gương trong nhà vệ sinh, những vết bầm tím trên người đã đậm hơn, thậm chí một số nơi còn rớm máu.
Hạc Bắc Lâm đúng là chó mà!
Không ăn uống gì đã phải uống thuốc khiến dạ dày vốn đang đau nay càng quặn thắt hơn, như thể có hàng ngàn chiếc kim bạc đồng loạt đ.â.m vào. Cô ôm bụng, sắc mặt tái nhợt.
Đúng lúc này, một cái đầu nhỏ ló vào từ ngoài cửa, dần dần lộ ra gương mặt tròn trĩnh của Trì Manh.
Kỷ Vận ngước lên, bốn mắt chạm nhau.
Trì Manh cười tít mắt, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, vẫy tay chào:
"Kỷ tổng."
"Điện thoại của chị đây."
Hôm đó, Kỷ Vận bỏ quên điện thoại ở khách sạn của Trương Phong. Hôm qua về, cô đã bảo Trì Manh đi mua một chiếc mới.
"Cảm ơn."
"Chị sẽ chuyển khoản ngay cho em."
Vừa nói, Kỷ Vận vừa bật nguồn máy, đăng nhập tài khoản cá nhân, đồng thời khóa chiếc điện thoại cũ.
Cô đã cài mật khẩu và vân tay, nên không lo Trương Phong có thể làm gì với nó.
Bây giờ khóa máy rồi, nó chỉ là một cục gạch mà thôi.
Sau khi đăng nhập WeChat, cô lập tức chuyển tiền cho Trì Manh.
"Hehe, vậy em không khách sáo nữa nha."
Trì Manh cười híp mắt, nhanh chóng nhận tiền.
"Kỷ tổng, hôm qua…" Trì Manh nhìn cô mấy lần, ấp úng.
Hôm qua, Kỷ Vận bị Hạc Bắc Lâm gọi vào văn phòng. Ban đầu chỉ là để bàn chuyện hợp đồng, nhưng ai ngờ hắn lại phát tình, giày vò cô đến nửa đêm. Nếu không phải cô ngất đi, có lẽ hắn vẫn chưa chịu buông tha.
Vừa nghĩ đến chuyện đó, đầu gối và thắt lưng của cô càng nhức nhối. Cô nghiến răng, hôn nhân này nhất định phải kết thúc sớm hơn dự định!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/kho-thuan-phuc/chuong-10-ky-van-co-khong-xung-lam-pho-tong.html.]
"Hôm qua, chị và Hạc tổng không vui vẻ gì. Nhưng hợp đồng vẫn chưa ký, nếu chị không ký, chẳng ai có thể ép em cả."
"Giờ chúng ta mới chỉ ký hợp đồng, vẫn còn nhiều chi tiết cần đối chiếu."
"Đừng suy nghĩ linh tinh, công sức của mọi người không ai có thể cướp mất. Hãy tập trung chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo."
Nghe vậy, Trì Manh lập tức thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng buông lỏng. Cô ấy chớp mắt vài cái, quan sát Kỷ Vận đầy lo lắng.
"Kỷ tổng, dạo này chị có phải bị bệnh không?"
"Em thấy sắc mặt chị không tốt lắm."
"Ơ… đây là gì thế?"
Trì Manh phát hiện vết bầm trên cổ Kỷ Vận, liền đưa tay chạm vào. Kỷ Vận lập tức lùi lại, dùng bút gạt tay cô ấy ra.
"Giữa ban ngày ban mặt, động tay động chân như vậy ra thể thống gì?"
"Kỷ tổng, chị…"
"Bị muỗi cắn thôi."
Kỷ Vận mặt không đỏ, tim không loạn, kéo cao cổ áo.
"Được rồi, mau đi làm việc đi. Giai đoạn tiếp theo rất quan trọng."
Trì Manh vỗ n.g.ự.c tự tin: "Chị yên tâm! Gần đây mọi người có hơi chán nản, nhưng nghe chị nói xong, nhất định ai cũng sẽ lấy lại tinh thần, quyết chiến đến cùng!"
"Hạc tổng theo đuổi tình yêu thì cũng đừng lấy thành quả lao động vất vả của chúng ta ra để dâng hiến chứ!"
"Giỏi thì bảo Tống Thư Âm tự đi lập thành tích đi!"
"Không có bản lĩnh, cả ngày chỉ biết bám theo đàn ông, miệng thì ngọt hơn cả trà Bích Loa Xuân trăm năm…"
Bốp!
Đúng lúc đó, ngoài cửa vang lên một tiếng động nhỏ.
Hai người trong văn phòng cùng ngẩng đầu, chỉ thấy Hạc Bắc Lâm và Tống Thư Âm không biết đã đứng đó từ bao giờ.
Gương mặt Tống Thư Âm trắng bệch, hoảng loạn nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạc Bắc Lâm, run rẩy không dễ phát hiện.
"Không phải, không phải đâu!"
"Kỷ tổng, chị hiểu lầm tôi rồi."
"Tôi…"
Tống Thư Âm gấp đến mức mắt đỏ hoe, nói năng lộn xộn. Cô ta vội vàng kéo tay áo Hạc Bắc Lâm.
"Bắc Lâm…"
"Không đúng, Hạc tổng, anh mau nói với Kỷ tổng đi, đây chỉ là hiểu lầm!"
Hạc Bắc Lâm vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô ta, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Trì Manh.
Trì Manh sợ cứng người, bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, cả cơ thể run rẩy.
"Trì Manh, cô ra ngoài trước!"
Kỷ Vận biết Hạc Bắc Lâm mà nổi giận thì không ai đỡ nổi, huống hồ Tống Thư Âm lại là người hắn cưng chiều. Trì Manh chỉ là nhân viên nhỏ, không chịu nổi áp lực này.
Trì Manh thở phào, định chạy ra ngoài.
Truyện được edit bởi Lavieee
"Đứng lại!"
Giọng nói lạnh băng vang lên, cô ấy khựng bước, mặt mày tái mét.
Giờ cô ấy chỉ muốn cắn đứt cái miệng lắm lời của mình!