Trong lòng tôi xuất hiện dự cảm không tốt. Áo khoác cũng không kịp mặc, vội vã ra ngoài đón xe.
Không đến bệnh viện, tôi về nhà trước. Mật mã cửa làm thế nào cũng không mở được, tôi biết mật mã nhất định là bị đổi, gấp đến độ hận không thể phá cửa.
Càng làm tôi sợ chính là, bên trong không có một chút động tĩnh. Nếu An An còn ở đây, lúc này nhất định sẽ gâu gâu ở cửa nghênh đón tôi.
Tôi xoay người rời đi, đi thẳng đến bệnh viện tìm khoa phụ sản. Quả nhiên ở hành lang nhìn thấy bóng dáng hai người.
Chu Dao Dao đang ấm ức khóc: "Em chỉ nghe nói chị ấy rất thích con ch.ó nên muốn chơi với nó, nhưng không ngờ lại bị nó tông ngã. May mắn là con chúng ta không xảy ra chuyện.”
Giang Hàn Lễ nhíu mày, nhìn điện thoại xem có tin nhắn mới không.
Không yên lòng an ủi: "Không có việc gì là tốt rồi.”
Tôi tiến lên, nắm chặt cổ áo Chu Dao Dao nhấc cô ta lên: "An An đâu, cô đã làm gì nó!"
Cả hai đều giật mình.
Giang Hàn Lễ vội vàng kéo tay tôi ra: "Đủ rồi. Tôi bảo cô đến đây để xin lỗi cô ấy. Đừng hành động như một kẻ điên và làm trò hề nữa.”
Tôi vốn là phát sốt cao, toàn thân đau đớn không có sức, lảo đảo đụng vào vách tường mới không ngã xuống.
Chu Dao Dao ấm ức bĩu môi giải thích: “Chị dâu, con ch.ó nhỏ của chị quá hung dữ và bẩn thỉu, làm sao có thể so sánh với những đứa trẻ trong bụng tôii được? Với một người yêu chó như chị, não của chị có thể bị nhiễm ký sinh trùng, tôi mang thai càng phải chú ý, trong nhà không thể có chó mèo, nên giúp chị đưa ra ngoài.”
Tôi tức quá hét lên và muốn cắn xé cô ta: "Sao cô lại làm thế?"
“Có cần thiết không? Vì chút chuyện này mà phải hét lớn ở bệnh viện sao?"
Giang Hàn Lễ lại quay đầu bất đắc dĩ nhìn về phía Chu Dao Dao, giọng điệu mềm mỏng hơn, không muốn trách móc: "Em cũng thật là, sao anh lại không biết em đưa An An đi, đưa cho người bạn nào?"
"Em quên mất. À, phụ nữ mang thai thường hay quên lắm.” Chu Dao Dao lè lưỡi tinh nghịch, gãi đầu, giả vờ đáng yêu ngây thơ.
Tôi tức giận đến nỗi mắt tối sầm lại và gần như mất thăng bằng. Cảm giác được có hai luồng nhiệt từ xoang mũi trào ra, tôi vội vàng lau chúng đi.
Một y tá trẻ nghe thấy tiếng động liền chạy ra xem. Cô ấy tức giận vì có người gây ra tiếng động, nhưng khi thấy đó là tôi vội vàng kinh ngạc nói: "Cô không phải là bệnh nhân của bác sĩ Trương sao? Sao cô lại ở đây? Tình trạng sức khỏe của cô không cho phép cô tức giận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/kho-ket-hon/6.html.]
Ánh mắt nghi ngờ của Giang Hàn Lễ nhìn tôi chằm chằm: "Cơ thể em bị sao vậy? Đây lại là trò gì của em?”
Lúc nào cũng thế này.
Tôi cảm thấy trái tim mình đã bị hắn đ.â.m thủng, gió gào thét thổi vào bên trong. Toàn thân tôi càng ngày càng lạnh, vị m.á.u trong cổ họng càng ngày càng nồng, tôi đã đến cực hạn rồi.
“Mắt anh mù không thấy bệnh án tôi để lại sao? Tôi không rảnh giải thích với anh, tôi chỉ muốn biết An An ở đâu.”
Giang Hàn Lễ trầm mặt kéo cánh tay tôi: "Em nói cho rõ ràng, bệnh án gì?"
Chu Dao Dao chột dạ ôm cánh tay người hắn: "Ai nha, em nhớ ra rồi, em đã liên lạc với ông chủ lò mổ ở phía tây Bắc Kinh để lấy con chó...”
Câu nói tiếp theo của cô ta dừng lại trước ánh mắt ngày càng nguy hiểm của Giang Hàn Lễ.
Đầu tôi trống rỗng trong chớp mắt, muốn đi ra ngoài tìm, thân thể lại xụi lơ trên mặt đất. Tôi liền dùng cả tay chân, bò cũng phải bò đi tìm An An.
Ngay sau đó, tôi được nâng lên không trung.
Giang Hàn Lễ bực bội nói: "Vì một con ch.ó mà xảy ra nhiều chuyện như vậy, thật sự chỉ có Thẩm Đường của cô, tôi dẫn cô đi tìm, được chưa?”
Tôi không từ chối.
Giang Hàn Lễ phóng xe rất nhanh, trong thời tiết băng giá và tuyết rơi, xe của hắn bị trượt mấy lần. Còn tôi vẫn không yên lòng, vô số lần hối hận, vì sao không bảo vệ tốt An An.
Chạy tới lò mổ phía tây Bắc Kinh. Vừa xuống xe, mùi m.á.u tanh và khí lạnh phả vào mặt. Tôi ngửi thấy, bên trong là mùi đau đớn.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Tôi dựa vào ý chí của mình để bước đi với bước chân run rẩy. An An mà tôi mong đợi đã không xuất hiện.
Tôi mở miệng, định nói gì đó. Ngay sau đó tôi nhìn thấy một con ch.ó không có da treo ngược trên một cái móc gần đó. Trên xương chân chó có nắp ốc bằng thép do phẫu thuật để lại.
Hai năm trước, lúc An An bị người khác ác ý đè gãy chân, cái chân này đã làm phẫu thuật.
Tôi không biết làm sao tôi có thể bế được An An xuống.
Ông chủ đi tới nói với tôi: "Con chó đất này nặng chín mươi tám cân, một cân thịt tính năm đồng tám, cô muốn bao nhiêu?"
Tôi không nghe thấy gì cả. Tôi ôm chặt An An lạnh lẽo cứng ngắc, muốn nó ấm áp trở lại.