Khó kết hôn - 1

Cập nhật lúc: 2025-02-13 13:35:43
Lượt xem: 228

KHÓ KẾT HÔN [FULL]

 

Tác giả: 雪糕

Nguồn: Zhihu

Raw: Deĩng

Edit: Nhân Trí

 

-----

 

Lần thứ tám từ chối lời cầu hôn của Giang Hàn Lễ, mọi người vẫn nói rằng hắn yêu tôi rất nhiều và không thể sống thiếu tôi.

 

Tôi cũng nghe được hắn nói trong lúc say rượu nói: “Tôi yêu Thẩm Đường, đương nhiên sẽ cầu hôn lần thứ chín.”

 

Ngay sau đó, hắn hôn cô gái bên cạnh mình.

 

“Nhưng cô ấy từ chối thì thôi, Dao Dao đã mang thai, tôi phải chịu trách nhiệm với người ta.”

 

Tôi không nói một lời, xoay người rời đi.

 

Hắn không biết, thật ra tôi đã kết hôn với người khác mười năm.

 

Và năm nay tôi sẽ ly hôn, đồng ý lấy hắn.

 

Tôi cũng sắp c.h.ế.t rồi.

 

1

 

Năm nay tuyết đầu mùa ở Bắc Kinh rơi sớm. Tôi từ bệnh viện đi ra, cảm giác hơi choáng váng. Bên tai còn quanh quẩn lời bác sĩ nói, tôi có thể sống không qua mùa đông này.

 

Tôi không thể không ngẩng đầu lên, để những giọt nước mắt và những bông tuyết đầu tiên chảy dài trên má.

 

Giang Hàn Lễ gửi tin nhắn tới, hỏi tôi kết quả kiểm tra sức khỏe thế nào. Tôi không trả lời, đón xe qua tìm hắn.

 

Trong phòng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c lá rượu, tôi thất hồn lạc phách không biết nên nói từ đâu.

 

Chợt nghe được cuộc trò chuyện giữa Giang Hàn Lễ và bạn bè hắn.

 

“Tôi đúng là cứng đầu, Thẩm Đường theo tôi năm năm, từ chối tám lần cầu hôn của tôi, lần cầu hôn thứ chín, tôi muốn khiến cô ấy đồng ý.”

 

Tôi sửng sốt, cúi đầu chua xót, cảm thấy vận mệnh trêu người. Giang Hàn Lễ, hắn không biết là tôi cũng muốn gả cho hắn, không đẩy hắn ra nữa. Nhưng không còn kịp rồi.

 

Mọi người trong phòng đều cười vang, nói hắn là vị thần tình yêu vĩ đại.

 

Lúc này, cô gái ngồi bên cạnh Giang Hàn Lễ hừ nhẹ, nhào vào lòng hắn làm nũng: “Vậy em phải làm sao? Em đang mang thai đứa con của anh, bác sĩ nói em không thể phá thai nữa, nó có hại cho cơ thể em.”

 

Giang Hàn Lễ cười cười, nhìn cô ta, phun một vòng khói thuốc lá: "Sinh đứa bé ra đi, nếu lần này Thẩm Đường đồng ý kết hôn, chúng ta sẽ để cô ấy làm mẹ nuôi đứa nhỏ. Nếu cô ấy không đồng ý, anh sẽ không lãng phí thời gian nữa, để cô ấy trèo cành cao khác, anh cưới em.”

 

Cô gái mỉm cười và hôn hắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/kho-ket-hon/1.html.]

Tôi theo bản năng dừng bước về phía trước, không thể tin được những gì mình nhìn thấy trước mắt. Trái tim vừa được ủi phẳng đột nhiên trở nên lạnh lẽo, bên tai truyền đến tiếng ù ù.

 

Những người bên trong không nhìn thấy tôi và vẫn đang nói chuyện, họ thảo luận về lần cầu hôn cuối cùng này phải làm thế nào để tạo ra tiếng vang lớn, để chắc chắn khiến Giang Hàn Lễ được như nguyện, ôm được người đẹp về.

 

Giang Hàn Lễ lại khàn giọng giễu cợt: “Đừng, cô ấy treo cổ tôi lâu như vậy, đơn giản là muốn trêu chọc tôi, tôi cũng đã sớm chán, không cần phải cho cô ấy quá nhiều thể diện.”

 

Tôi không thể chịu đựng được nữa và quay đi. Việc từ chối lời cầu hôn của hắn lần thứ chín đột nhiên trở nên dễ dàng.

 

2

 

Tôi trở về nhà một mình, vùi mình trong chăn.

 

Hắn thay lòng đổi dạ khi nào?

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

Tôi không biết.

 

Dù sao thì tình yêu của Giang Hàn Lễ dành cho tôi quá nồng nhiệt, lại trắng trợn.

 

Năm năm trước gặp nhau, hắn nhặt tôi bị đóng băng từ trong tuyết về nhà, cười nói với tôi: "Thân thể yếu như vậy sao? Tôi nuôi em, xem có thể nuôi sống hay không.”

 

Những chuyện xảy ra năm đó khiến tinh thần tôi đã mấy lần sụp đổ, nhưng tôi không thể không tham luyến chút hơi ấm đó nên đã ở lại bên hắn.

 

Giang Hàn Lễ vừa làm việc vừa chuẩn bị những bữa ăn dinh dưỡng cho tôi và đã làm như vậy trong năm năm.

 

Sau đó, mỗi lần hắn cầu hôn tôi, hắn đều làm ầm ĩ lên như muốn cho cả thế giới biết rằng hắn muốn cưới tôi. Và tôi, lần nào cũng từ chối hắn.

 

Tôi không dám nhìn ánh mắt mất mát của hắn, không dám thừa nhận mình đã kết hôn.

 

[Có thể chờ em không? Theo hợp đồng, đợi thêm vài năm nữa em sẽ có được tự do.] Tôi rất sợ nói ra, hắn sẽ rời bỏ tôi.

 

Cũng may, lần nào Giang Hàn Lễ cũng đều trấn an tôi, ra vẻ thoải mái nói: "Không sao, có lẽ là anh chưa đủ tốt để khiến em cảm thấy an tâm khi lấy anh làm chồng.”

 

Hắn cho tôi đủ thể diện, chỉ lén ôm tôi ấm ức: "Thẩm Đường à Thẩm Đường, khi nào em mới đồng ý gả cho anh? Anh muốn kết hôn, anh muốn kết hôn với em!”

 

Nước mắt thấm ướt gối, tôi khóc đến không thở nổi, nhịn không được hồi tưởng lại chuyện vừa rồi. Hắn ôm chặt người phụ nữ kia cười phá lên.

 

Quên chuyện đó đi.

 

Tôi đáng lẽ phải thú nhận sớm hơn. Dù sao thì chính tôi là người đã làm chậm trễ hắn.

 

Tôi đứng dậy, gọi điện thoại cho Giang Hàn Lễ. Tôi đoán bây giờ trông tôi hẳn rất xấu xí, nước mắt nước mũi đầy mặt, khuôn mặt tôi tái nhợt như người chết. May mà hắn không nhìn thấy.

 

Cuộc gọi được kết nối, tôi cố gắng hết sức để kìm nén sự khác thường trong giọng nói và hỏi: "Buổi tối anh có thể tới đây một chuyến không?"

 

Người ở đầu dây bên kia do dự hai giây rồi thông báo với tôi: "Đêm nay ở Bắc Kinh sẽ có tuyết rơi rất lớn.”

 

Tôi cúi đầu, lời cầu xin của tôi nhất thời ngăn lại.

 

Dối trá. Hắn rõ ràng đã nói, bất kể tình huống nào, chỉ cần tôi gọi, hắn nhất định sẽ lập tức đến ngay.

 

Loading...