Đã là ngày thứ ba trôi qua kể từ khi đưa căn biệt thự rộng lớn . Hạ Kỳ Ân xung quanh, cũng là những hình ảnh xa lạ. Cậu nhớ căn bếp dáng đang nấu món thích, nhớ phòng khách bóng ba đang báo, nhớ mỗi tối tụ tập với đám bạn. Ở đây, tuy nhớ một phần nhõ ngóc ngách trong căn hô to lớn, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo, chán ghét.
Hạ Kỳ Ân vẫn thẫn thờ giường, để ý tiếng bước chân đang ngày một tiến gần . Dư Lạc Thiên đặt tay lên bả vai nhỏ , giật .
- H..hả?
- Tôi tên "hả".
- Anh... Thiên.
Hạ Kỳ Ân e dè gọi tên , trong mắt cũng là sự khắt khe, khó đoán. Ai mà bắt về đây để làm gì cho chứ?.
- Sao đây đờ đẫn thế? Suy nghĩ gì?
Dư Lạc Thiên cạnh , kéo tấm chăn đang che phần đùi của , đặt tay đó. Cậu cảm nhận sự đụng chạm chút quen liền nhích xa, nhưng kích cỡ tay to lớn đó của chỉ cần một lực nhỏ nắm chặt .
- T.. suy nghĩ gì cả.
- Nói.
Hắn đổi giọng trầm, mắt sâu thẳm . Hạ Kỳ Ân là ai chứ? Cậu nhất quyết hé môi, nếu để Dư Lạc Thiên nhớ nhà, sẽ ngày càng khắt khe gây khó khăn cho việc bỏ trốn của . Đột nhiên chẳng vì điều gì nổi điên, nắm chặt cằm . Gương mặt ngày càng gần, là đầu tiên tiếp xúc gần với một như thế nên cơ thể bỗng như cứng đờ. Hạ Kỳ Ân bừng tỉnh khi môi chạm môi , lưỡi đang sức trong. Cậu đẩy nhưng thể lực của Dư Lạc Thiên là thứ thể đùa, điên cuồng chiếm lấy môi . Hạ Kỳ Ân phát hoảng, sợ đến rưng rưng nước mắt. Khi cuối cùng cũng chịu rời khỏi đôi môi mọng , mắt của đỏ lên, gương mặt đầy nước mắt.
- H..hức..đồ..khốn nạn.
Cậu tát gò má bằng một lực thật mạnh. Như thể chậm thêm giây nào nữa, đẩy bật ngửa chạy xuống giường, chạy khỏi căn phòng , ngôi biệt thự . Hạ Kỳ Ân tính làm bằng tính? Cửa phòng khóa.
- Ch...c.h.ế.t tiệt..
Cậu , thấy Dư Lạc Thiên vẫn ung dung đó như đang xem trò vui. Hắn từ từ bước phía cửa, toang đời . bất ngờ rằng vẫn chút tức giận, chỉ bình thản mở cửa ngoài. Hạ Kỳ Ân ngạc nhiên, xuống thở phào. Tên điên hôm nay nổi điên . May cho .
một lúc , cánh cửa phòng bật mở, Dư Lạc Thiên bước cùng một vali nhỏ màu đen. Sắc mặt vẫn ung dung đổi, ném chiếc vali lên giường, lúc đó còn tiếng lạch cạch từ trong đó phát . Hắn .
- Lại đây.
- K... đời nào.
Hạ Kỳ Ân khi nãy đến giờ vẫn sàn nhà nhưng vội bật dậy, phòng thủ cho bản nếu Dư Lạc Thiên ý định gần. Sự bình tĩnh của gần như cạn kiệt, bước tới như thể ăn tươi nuốt sống phía . Hắn nắm chặt cằm .
- Con nó, bước đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-troi-lap-dong/chuong-3.html.]
Hắn còn ung dung, còn lãnh đạm nữa mà đó là gương mặt như một kẻ điên. Đôi mắt kiềm mà lóe lên những tia lửa giận. Hắn đẩy ngã xuống giường, thuận tay mở chiếc vali kế bên. Đồng t.ử Hạ Kỳ Ân khi thấy những thứ bên trong liền mở to hết cỡ, sự hoảng sợ bùng lên khiến thể một câu chỉnh.
- Sợ ?
Dư Lạc Thiên nhếch mép dáng vẻ hoảng loạn của . Bên trong chiếc vali đều là những thứ đích lựa cho phù hợp với kích thước của phía . Từ những chiếc còng tay, dây xích, mấy thứ đồ chơi dâm d.ụ.c , đều là tận tay chọn lọc. Con càng hoảng sợ càng trốn chạy, Hạ Kỳ Ân cũng thế. vùng vẫy đến , dùng lực đè xuống đến đó, hai tay giờ khóa chặt bởi chiếc vòng tay . Áo quần từ từ xé toạc, tay vun lực đến càng tuyệt vọng đến đó.
- Đồ khốn nạn, buông .
Hạ Kỳ Ân ngừng la hét, gương mặt từ khi nào đẫm nước mắt. Dư Lạc Thiên dừng tay khi đang cởi chiếc boxer của , tầm di chuyển về đôi mắt long lanh nước . Ngay tức khắc, đôi môi chiếm lấy, lưỡi điên cuồng bên trong, Hạ Kỳ Ân mím chặt răng nhưng cuối cùng vẫn cạy , lưỡi trêu đùa đến cả mềm nhũn. Khi môi rời để lấy khí cũng là lúc còn mảnh vải che nào. Xấu hổ cùng tủi nhục khiến lúc chỉ nghĩ đến cái c.h.ế.t, chống trả đến cũng thể trốn ánh mắt đầy ham đang dò xét thể .
- H...hức...thả ...r...
Hắn lật , ngón tay chút thương tiếc trong hậu huyệt.
- B..buông..r...
Cậu la hét ngừng. Lần đầu tiên nơi nhạy cảm chạm đến khiến hoảng loạn. ngón tay vẫn ngừng động đậy, chậm rãi khiến sống bằng c.h.ế.t.
- Con nó, khít thế. Muốn kẹp gãy ngón tay ?
Hắn vỗ m.ô.n.g một cái đau điếng, cú chạm bất ngờ khiến hậu huyết co rút chặt hơn. Cứ như , ngón tay một cái liền đ.á.n.h m.ô.n.g một cái. Mặc cho hét đến khàn giọng, đôi tai vẫn thành tiếng rên rỉ. Cuối cùng cũng rút ngón tay , nhưng ngay đó tiếng kéo khóa quần vang lên phía .
- D..dừng đ.. mà..
Cậu sức cầu xin , nhưng ngay khi cảm nhận thứ ấm nóng đang ở ngay hậu huyệt của liền hết đường thoát . Thứ đó một phát hết sâu bên trong , Hạ Kỳ Ân đau đến trợn tròn mắt, cả cứng đờ thể thêm lời nào. Đôi mày của chau đến khó coi, nơi của chặt đến mức thể di chuyển. Hai bàn tay của tách m.ô.n.g rộng hết cỡ mới thể từ từ .
- Đ..đau..quá..
Hạ Kỳ Ân thật sự thể chịu đựng cái kích thước to lớn đang tung hành bên trong của . Tốc độ của ngày một nhanh hơn, cả làm đến thể thở nổi. Người phía như dốc hết sức lực để đ.â.m , hai tay nắm chặt eo mà tùy ý đẩy đưa. Gương mặt Dư Lạc Thiên hiện tại chỉ còn hai từ thỏa mãn. Khi cuối cùng cũng đạt đến giới hạn, ngần ngại để chúng tràn ngập bên trong . Hạ Kỳ Ân mím môi, lúc dám bật nửa lời. Cậu nghĩ buông tha cho nên mới dịch chuyển sang một bên, nhưng tay nhanh chóng nắm chặt . Hắn đ.â.m thứ mới qua cao trào bên trong một nữa, đó ôm từ phía .
- Ngủ .
Hạ Kỳ Ân khó chịu vì thứ đó vẫn chiếm diện tích quá lớn, cộng thêm uất ức khiến khuất phục. ôm chặt hơn, gương mặt vùi hõm cổ . Hạ Kỳ Ân sợ nếu chống cự, khiến cho thứ to lớn "tỉnh giấc", sẽ thể ngủ đêm nay. Đưa tay tự lau nước mắt, đành nén tủi nhục, khép mi ngủ cùng với .