Hạ Kỳ Ân cả thoải mái, khỏi cơ thể nhưng khóa chặt eo , cho nhúc nhích một centimet nào.
- Đừng quấy, mau ăn .
Hắn gắp chén vài miếng thịt, nhưng thấy vẫn đụng đũa, quyết định đút thịt đó miệng .
- Tôi ăn.
Hạ Kỳ Ân cứng đầu cũng bất giác làm cho lo sợ. Sau đó đành ngoan ngoãn ăn trong lòng , dám làm sai nửa ý. Cậu cố gắng ăn nhanh, nghĩ rằng khi xong sẽ tách khỏi Dư Lạc Thiên. Khi thành miếng thịt cuối cùng trong chén, liền ý định dậy nhưng cánh tay vòng ngang eo vẫn giữ chặt, khiến thể nhấc lên.
- Anh...t.. ăn xong .
- cho em ?
Dư Lạc Thiên tiến sát gương mặt , đôi mắt một nữa rơi môi đối diện. Hạ Kỳ Ân tên điên đến ngại, liền đẩy . Hạ Kỳ Ân chỉ với cú đẩy nhẹ đó thành công kích hỏa . Dư Lạc Thiên nắm gáy kéo gần sát mặt , đến khi hai đầu mũi chạm , lưỡi tự chủ mà đến môi . Ban đầu cố gắng mím môi nhưng kĩ thuật của tên quá cao siêu, cạy răng để điên cuồng hôn lấy .
- Ah..
Sau hai phút, Hạ Kỳ Ân còn đành đ.á.n.h n.g.ự.c . Dư Lạc Thiên cuối cùng cũng chịu rời xa môi . Đây là nụ hôn đầu tiên của , cũng là đầu tiên tiếp xúc mật với con trai như thế. Hạ Kỳ Ân thật tình tim đập loạn do thiếu khí còn vì một điều gì khác. Chẳng kịp định hình , cả thể bỗng nhấc lên. Dư Lạc Thiên đang bế lên phòng.
- T.. tự đ...
Hắn trả lời nhưng vẫn bế , chút ý định dừng . Cậu lén ngước gương mặt điềm tĩnh đó, quả thật với vẻ bề ngoài chẳng ai thể tin đang là một tên bắt cóc khác. Cậu đặt xuống giường lớn một cách nhẹ nhàng, đó thấy lấy một lọ t.h.u.ố.c nhỏ trong ngăn tủ.
- Cởi quần áo .
- Hả?
- Tôi bảo cởi.
Hạ Kỳ Ân sợ làm chuyện , một mạch chạy qua phía bên giường. Nhìn Dư Lạc Thiên càng ngày càng mất kiên nhẫn, đôi mày chau gần hơn, liền sợ hãi xin tha.
- Đừng..đừng chạm.. .
Nước mắt khẽ trực trào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-troi-lap-dong/chuong-2.html.]
-Tôi bảo cởi quần áo cho thoa thuốc.
Dư Lạc Thiên hết kiên nhẫn đối diện, nghĩ thể nhạy cảm đến chứ. Hạ Kỳ Ân đến hai từ thoa t.h.u.ố.c vẫn buông lỏng cảnh giác, ý định tiến gần .
- Tôi tự thoa.
Hắn một mạch đến bên, kéo ngã xuống giường.
- Tự cởi làm hộ?
- T..Tự cởi.
Hạ Kỳ Ân từ từ cởi quần áo , thật ngại đến chín tầng mây. Đây là đầu tiên khỏa mặt lạ, liền vội vàng sấp xuống, mặc cho thoa thuốc. Vì trận đòn lúc chiều mà giờ đây cả chạm cũng thấy đau nhức. Hắn dùng lực tay nhẹ chạm khiến la lên.
- Ah..đau..
Chẳng đem lời đặt lòng nhưng nhẹ tay hơn đó nhiều. Hạ Kỳ Ân cả ngày dài mệt mỏi, hiện tại chăm sóc như thế cũng vô ý ngủ .
Sau khi thoa thuốc, Dư Lạc Thiên nhẹ nhàng đắp chăn, kê gối cho ngủ. Hắn cũng hành động của là vì điều gì, nhưng chỉ đột nhiên đối xử với như thế. Dù gì cũng thể trốn thoát, lúc nào dữ tợn, lúc nào mềm mỏng với đều là quyền của một .
___________________________________________________
Hạ Kỳ Ân từ từ mở mắt, căn phòng mặt cũng còn quá bàng hoàng, nhưng nhớ cảm giác ở nhà của , nhớ đến ba , . Đã hai ngày kể từ khi bắt, ba chắc hẳn vẫn đang lo lắng cho . Hạ Kỳ Ân tỉnh dậy, chỉ vùi mặt trong chăn òa. Cậu vốn là dễ cảm động, đặc biệt hơn khi nhắc đến gia đình. Thế nên chỉ cần nghĩ đến việc sẽ còn cơ hội gặp ba , đương nhiên sợ. Hiện tại đây còn đang bản sống c.h.ế.t , hôm qua còn thoa t.h.u.ố.c cho nhưng ai dám chắc hôm nay vẫn sẽ an ..
Đột nhiên chiếc chăn một lực mạnh kéo , để lộ cùng gương mặt nhem nhuốt nước mắt. Dư Lạc Thiên tỏ vẻ khó chịu, thở hắt một cái.
- Khóc cái gì?
Hạ Kỳ Ân chỉ ngoan ngoãn lau nước mắt, đủ tinh ý để nhận nếu lời tên , thời gian còn sống của càng rút ngắn.
- Đi rửa mặt .
Mỗi câu đều quá tám từ, đều là những câu lệnh. Hạ Kỳ Ân còn cách nào khác ngoài lời. Bước phòng tắm, xối dòng nước ấm mặt để tỉnh táo, ngước lên gương, bản với ánh mắt quyết tâm.
- Nhất định... chạy thoát khỏi đây.