Cậu nhắm mắt, lòng bàn tay ngưng tụ một luồng khí đỏ rực. Thẩm Phán dứt khoát ấn mạnh luồng khí xuống mặt đất, màu đỏ tà mị trong phút chốc lan tỏa, bao trùm lên bộ phòng bệnh.
“Anh cảm thấy khỏe ?” Đại Dung Quý Hòa đầy nghi hoặc.
Quý Hòa run rẩy: “Cậu... thấy nóng ?”
“Có nóng một chút, chỉnh điều hòa xuống tận 18 độ mà.”
Quý Hòa nóng đến mức chịu nổi, bắt đầu cởi bớt lớp áo ngoài. Đại Dung liếc thản nhiên nhận xét: “Anh xăm bông sen n.g.ự.c từ bao giờ thế? Trông cũng đấy.”
Quý Hòa sức quạt gió đáp: “À, lâu lắm , hồi đó Kỳ Tuấn dẫn xăm.”
“Ồ, hình xăm đôi cơ ?”
“Bây giờ thì nữa.”
Thẩm Phán chằm chằm hình xăm hoa sen n.g.ự.c Quý Hòa. Qua nhãn quang đặc biệt của , thấy rõ những luồng khí đen đỏ quái dị đang tỏa từ đó. Quả nhiên sai, kẻ chính là Nhân Ma.
Sát khí trong lòng Thẩm Phán bùng lên dữ dội, chỉ kết liễu Quý Hòa ngay lập tức. Thế nhưng Đại Dung cũng đang mặt ở đó, nếu chẳng may ngộ thương con , sẽ gánh chịu thiên phạt nặng nề. Trong tình thế bất đắc dĩ, Thẩm Phán đành thu hồi lực lượng, quyết định chờ Đàm Phi Vũ trở về mới đưa phán quyết cuối cùng.
Trong khi đó, bên phía Đàm Phi Vũ cũng những phát hiện mới.
Lệ Vũ Ngang và Kỳ Tuấn đang thảo luận về dự án đầu tư cho một bộ phim mới — bước đệm đầu tiên để sự nghiệp của Lệ Vũ Ngang thăng hoa. Qua những lời lẽ bóng gió bàn tiệc, thể thấy Lệ Vũ Ngang đang cực kỳ hứng thú với mảnh đất màu mỡ mang tên giới giải trí.
AN
Đàm Phi Vũ thầm nghĩ, việc giới giải trí là nơi kiếm tiền nhanh nhất vốn là sự thật ai cũng , Lệ Vũ Ngang nhanh chóng bành trướng thế lực là chuyện dễ hiểu, nhưng bước của gã vẻ quá mạo hiểm.
“Vũ Ngang, là xem thường chú , nhưng bước quá nhanh . Nếu dòng tiền luân chuyển kịp, chú dễ thua lỗ đến mức nợ nần chồng chất đấy.” Kỳ Tuấn lên tiếng nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-thien-su-roi-vao-luoi-tinh-cua-tho-san/chuong-75.html.]
“Không , chơi bời chút thôi mà. Lão gia t.ử nhà em để cho em một khối di sản khổng lồ, đủ để em tiêu xài thoải mái một thời gian.” Lệ Vũ Ngang đầy tự đắc: “ mà chỉ tiêu xài thôi thì chán lắm, tiền sinh tiền mới thú vị chứ.”
“Tôi bộ phim của đạo diễn Chu vẫn đang trong quá trình định đoạt vài vai phụ quan trọng liên quan đến tuyến nhân vật chính. Trước đó vốn nhắm cho Quý Hòa và Đại Dung, nhưng vì cái miệng giữ kẽ của Đại Dung mà bộ phim buộc đổi diễn viên.”
Lệ Vũ Ngang nhắp một ngụm rượu, thong dong tiếp lời: “Tôi thể làm nhà tài trợ, cũng thể khiến cả Đại Dung lẫn Quý Hòa đều tham gia. Thế nhưng, một điều kiện: Đại Dung bắt buộc lời , để tiếp tục lỡ lời thêm một nào nữa. Anh hiểu ý chứ?”
Kỳ Tuấn khẽ nhếch môi: “Mấy chuyện chỉ là chuyện nhỏ. Vừa cũng mượn cơ hội để dập tắt nhuệ khí của .”
Lệ Vũ Ngang lướt xem tin tức điện thoại đưa cho Kỳ Tuấn, giọng đầy ẩn ý: “Đại ca, chiêu của thật sự là một nước cờ hiểm. Đại Dung cư nhiên thể khiến nổi giận đến mức , xem 'coi trọng' đấy.”
Lệ Vũ Ngang bắt đầu phân tích: “Đại Dung vốn trời cao đất dày là gì, biểu cảm ngôn từ đều chẳng thu liễm. Hắn cứ làm loạn như thì tương lai phát triển của cả nhóm sẽ ảnh hưởng nhỏ.”
“Tính tình vốn dĩ là thế.” Kỳ Tuấn đáp lời, ánh mắt tối sầm : “Mượn cơ hội cho thế nào là 'súng b.ắ.n chim đầu đàn', để hiểu quá nổi bật chẳng chuyện lành gì, suy cho cùng cũng là cho thôi.”
Thực chất, Kỳ Tuấn tiếp cận Đại Dung chỉ đơn thuần vì gương mặt giống Quý Hòa. Khí chất của Đại Dung giống như nhành mai đỏ nở rộ giữa tuyết trắng, tỏa hương thơm thanh khiết nồng nàn. Luồng linh khí sạch sẽ khiến Kỳ Tuấn cảm thấy sảng khoái lạ thường. Bản năng và cơ thể của gã khao khát luồng linh khí đó, gã Đại Dung, bao phủ bởi sự thanh thuần đến mức phát cuồng.
“Vậy tại để solo ngay từ đầu?” Lệ Vũ Ngang nở nụ đầy ẩn ý: “Có vì nét giống Quý Hòa, nên đặt cả hai cạnh , dùng Đại Dung như một kẻ thế để gặm nhấm nỗi nhớ thương dành cho Quý Hòa ?”
“A Hòa thể chấp nhận tình yêu AA. Tuy rằng chia tay, nhưng mất . Thực lực của Đại Dung nếu solo sẽ lấn át danh tiếng của Quý Hòa, cho phép chuyện đó xảy . Không ai thể vượt mặt A Hòa của cả.”
“Cho nên mới lên giường với ?”
Kỳ Tuấn nhạt, ánh mắt hiện lên vẻ hưởng thụ bệnh hoạn: “Riêng chuyện đó thì cần bàn cãi, giường thực sự 'dâm', cách lấy lòng hơn hẳn Quý Hòa. Hơn nữa còn c.ắ.n , đôi khi thấy Đại Dung cũng khá đáng yêu, giống như một con mèo nhỏ đang xù lông .”
“Vậy thì càng cẩn thận, đừng để mang thai.”
“Đương nhiên sẽ...”
Kỳ Tuấn đột nhiên khựng . Câu của Lệ Vũ Ngang giống như một quả tên lửa đ.â.m sầm đại não gã nổ tung thành trăm mảnh. Gã lắp bắp: “Cái gì... mang thai...?”