Editor: Trang Thảo.
Thể lực của Alpha thật đáng sợ, dường như mệt mỏi là gì. Tôi chịu nổi, định bò phía liền tóm lấy mắt cá chân kéo ngược trở . Anh hôn sạch những giọt nước mắt của , nhưng dùng tông giọng dịu dàng nhất để những lời thô tục nhất. Khi vùng bụng đè nặng, kinh hãi kêu lên, nhưng Khuyết Lục Khanh vẫn làm ngơ. Tôi thực sự sợ hãi một Khuyết Lục Khanh bình thường như thế.
Ở trường, tiến bộ nhanh. Đây là điều khiến tự hào. Về hội họa, bao giờ nghi ngờ thiên phú của chính . Trường sắp tổ chức một buổi triển lãm tranh, thầy giáo hỏi tham gia . Có thể để nhiều thấy tranh của hơn, đó là điều cầu còn .
Tôi phấn khởi chia sẻ chuyện với Khuyết Lục Khanh. khi chạy cổng trường, tới đón hôm nay là quản gia họ Vương. Khuyết Lục Khanh thực sự thể phân , lúc nào cũng bận rộn.
[Dạo Khuyết Lục Khanh nhiều việc, công ty nhà họ Khuyết hiện tại như một đống hỗn độn, vẫn xử lý xong.]
[Nếu thể liên hôn thì chuyện sẽ nhanh chóng giải quyết thôi, đáng tiếc là kết hôn .]
[Ly hôn là xong chứ gì, gì to tát . Chẳng Giang Nịnh vốn dĩ cũng khinh thường Khuyết Lục Khanh .]
Sự hưng phấn lúc nãy dần dần nguội lạnh.
Tôi lặng lẽ cúi đầu xem điện thoại. Có nhiều phương tiện truyền thông đưa tin về Khuyết Lục Khanh, còn suy đoán liệu cuộc hôn nhân của đổi . Tôi và kết hôn cũng vì lợi ích. Tôi tự nhận thấy vị trí quan trọng đến thế trong lòng . Anh đối xử với , nhưng tiếc là chẳng giúp gì cho cả. Giúp khôi phục trạng thái độc thì may .
Không đời nào. Trừ khi thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t , nếu sẽ . Anh đề cập, hỏi. Nếu nhắc tới, thề sẽ lóc om sòm, lăn lộn ăn vạ, nhất định đồng ý. Tôi thẫn thờ mất vài giây lập tức lấy tinh thần.
Buổi tối, Khuyết Lục Khanh phái đưa tới một bộ tây trang đặt may màu trắng ngà.
"Tối nay một buổi đấu giá từ thiện, em đến bồi ?" Trong điện thoại, giọng dịu dàng và lưu luyến.
Đã lâu tham gia những buổi đấu giá thế . Tôi hắng giọng: "Bồi thì em gì nào?"
"Tất nhiên , em thể đấu giá bất cứ thứ gì em thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-omega-ac-doc-doc-duoc-binh-luan/chuong-8.html.]
Đến khách sạn, Khuyết Lục Khanh đợi ở cửa. Anh mặc một bộ tây trang màu xám khói cắt may tinh xảo, trông tùy ý lười biếng. Vào hội trường, phục vụ mang tới hai ly champagne. Tôi lắc nhẹ ly rượu, nhấp một ngụm.
"Anh sợ em làm phá sản ?"
"Chỉ là đấu giá từ thiện thôi mà, cái nhận là danh dự."
Trang Thảo
Có tiến đến bắt chuyện với Khuyết Lục Khanh. Tôi vốn thích những lời xã giao nhàm chán nên định lánh sang bên cạnh. Khuyết Lục Khanh mỉm , nắm c.h.ặ.t t.a.y buông. Một vị tổng giám đốc tầm bốn, năm mươi tuổi bước tới.
"Khuyết tổng, lâu gặp." Ông tủm tỉm đ.á.n.h giá nhưng hỏi là ai.
"Đây là bạn đời của , Giang Nịnh." Khuyết Lục Khanh giới thiệu một cách lịch sự.
Thật hiểu nổi, giới thiệu với làm gì. Lại còn " bạn đời", nổi cả da gà. Lúc Khuyết Lục Khanh mới nới lỏng tay một chút. Tôi nở một nụ giả tạo với sang hướng khác.
"Cậu nhỏ tuổi hơn , tính cách còn ham chơi nên hôm nay dẫn tới đây góp vui." Khuyết Lục Khanh vẫn tiếp tục huyên thuyên.
Tôi định ban công hít thở khí, sẵn tiện nghĩ xem lát nữa nên mua khuy măng sét, ghim cài áo là vòng cổ. Tóm , đồ rẻ tiền là thèm mua.
Ngay khi bước ban công, thấy một tiếng tát vang dội. Tôi rụt chân , né sang một bên thì va một .
"Xin , chứ?" Tôi chẳng buồn xem đó là ai, chỉ mải mê phía ban công.
Người va trúng năng gì mà nắm chặt lấy cổ tay . Sức lực lớn, là một Alpha. Tôi mất kiên nhẫn đầu , hạ thấp giọng: "Nếu cần bồi thường thì làm ơn chờ một chút."
Nhìn rõ nọ, ban đầu kinh ngạc, đó là khinh bỉ. Tôi cứ tưởng là ai, hóa là " tình cũ" Lâm Mộc Xuyên. Bình thường chăm chút bản ghê gớm, tóc tai lúc nào cũng bóng mượt, một sợi thừa. Vậy mà hôm nay ăn mặc xề xòa, ngay cả râu cũng cạo.
"Giang Nịnh, xem em càng ngày càng lên hương nhỉ." Lâm Mộc Xuyên gần như nghiến răng mà .
Tôi tiếp tục kịch ban công. Mơ hồ là một Alpha và một Omega. Tiếng nức nở của Omega truyền tới, Alpha xoay dỗ dành. Kết quả là Omega hề nể mặt, đẩy mạnh chạy trong. Tôi vội vàng lôi kéo Lâm Mộc Xuyên trốn tấm rèm bên cạnh. Gương mặt Omega chợt lướt qua.