Khi Omega Ác Độc Đọc Được Bình Luận - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:08:12
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Buổi tối, ngủ ở phòng ngủ phụ lầu. Khuyết Lục Khanh nhắn quản gia cần chờ ăn cơm. Dù hôm nay ăn muộn hơn bình thường, cũng đợi .

 

Trong cơn mơ màng, đẩy cửa bước . Bản năng cho đó là Khuyết Lục Khanh. Mí mắt nặng trĩu mở nổi, lầm bầm: "Anh về ?"

 

"Ừ." Khuyết Lục Khanh cúi xuống hôn lên má phòng tắm. Cơn buồn ngủ quá lớn, trở , để ý đến nữa.

 

Tiếng nước chảy dừng , Khuyết Lục Khanh mang theo nước mát lạnh chui chăn, nhẹ nhàng ôm từ phía . Tôi khẽ vùng vằng, lẩm bẩm: "Anh về giường mà ngủ ... Mà thôi, dù lời cũng chẳng ai . Phòng vẽ đó thích lắm, cảm ơn ."

 

Tôi đứt quãng, Khuyết Lục Khanh vẫn đáp. Anh vốn ít , khó đoán đang nghĩ gì.

 

Sắp chìm giấc ngủ, cảm nhận chạm tuyến thể của . Cảm giác ấm áp, ẩm ướt và ngứa ngáy lan từng đợt. Hàm răng sắc nhọn áp lên đó khiến cả run rẩy. Giọng trầm khàn, mệt mỏi của Khuyết Lục Khanh vang lên: "Giang Nịnh, thể đ.á.n.h dấu em nữa ?"

 

Tôi thể từ chối ? Răng kề lên đó .

 

Tôi trả lời. Khuyết Lục Khanh coi như đồng ý, chậm rãi c.ắ.n tuyến thể cổ. Hương trúc thanh khiết hòa quyện với mùi chanh, tạo nên một mùi hương đặc biệt dễ chịu. Khi thứ sắp vượt khỏi kiểm soát, giữ lấy tay .

 

"Đủ ... thể tiếp tục nữa."

 

Tôi sợ nếu tiếp tục, sẽ chìm đắm trong tin tức tố của và làm những chuyện hổ. Giọng Khuyết Lục Khanh mang theo ý dụ dỗ: "Giang Nịnh, tại em luôn khẩu thị tâm phi như ? Tiếp tục ?"

 

Anh dẫn tay xuống . Tôi đột ngột thở gấp. Tôi thật vô dụng, cuối cùng vẫn kiểm soát .

 

Sáng sớm, cùng Khuyết Lục Khanh ăn sáng. Anh cứ nhất quyết ôm lòng. Đám hầu cúi đầu, nhanh chóng bưng thức ăn lên rời .

 

[Hai ngày càng ngọt , sắp thành phu phu tình thâm thật .]

 

[Khuyết Lục Khanh tiền , Giang Nịnh chắc chắn nỡ rời .]

 

[Vai phụ vẫn là vai phụ, ngủ với vài mà tưởng vị trí trong lòng Khuyết Lục Khanh .]

 

nỡ thì ? Tôi phớt lờ những dòng bình luận, cúi đầu ăn cháo. Khuyết Lục Khanh đột nhiên : "Ăn xong, hôm nay cùng đến Học viện Mỹ thuật Đế đô xem thử."

 

Tôi đặt bát xuống, hạt cơm còn sót đáy: "Có gì mà xem, ."

 

"Nhập học bây giờ vẫn kịp năm học mới, cứ đến xem môi trường ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-omega-ac-doc-doc-duoc-binh-luan/chuong-6.html.]

 

Tôi tin nổi, đầu , bất ngờ chạm ánh mắt sâu thẳm: "Anh ... nhập học ?"

 

"Hiện giờ trong nhà chỉ em là thích hợp đến đó nhất."

 

Đến Học viện Mỹ thuật Đế đô là ước mơ và hoài bão của . Giờ đây nó sắp thành hiện thực. Tôi bật dậy khỏi lòng , luống cuống: "Tôi nên mang theo gì nhỉ, để nghĩ xem."

Trang Thảo

 

Khuyết Lục Khanh lên, nhẹ nhàng nắm tay . Trái tim đang xao động của cũng theo đó mà dần bình .

 

"Không cần vội, cứ từ từ nghĩ."

 

Khuyết Lục Khanh nhanh chóng sắp xếp thỏa việc nhập học của . Anh còn đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng, nhưng bên trong chỉ 5 triệu tệ. Tôi đảo mắt lườm một cái, càm ràm thật keo kiệt.

 

Khuyết Lục Khanh tủm tỉm : "Trong tay quá nhiều tiền dễ lừa. Anh cũng hy vọng em đem tiền tiêu cho gã Alpha khác."

 

Đang ám chỉ ? lầm , chỉ đòi tiền khác thôi.

 

Đột nhiên nhớ Lâm Mộc Xuyên lâu liên lạc. Từ Khuyết Lục Khanh phát hiện, từng gặp nữa. Hắn thì , định chơi đùa , . Hiện tại đang sống quá thoải mái .

 

Ngày thứ ba ở trường, quen một Omega giống . Cậu vẻ ngoài đáng yêu, đôi mắt đen sáng, tính cách hoạt bát, rộng rãi. Đó là một thiếu gia nhà giàu, nào cũng hào phóng cho mượn màu vẽ trắng. Hai đứa nhanh chóng trở thành em .

 

Cười cả ngày trời, đến tận lúc rửa bút mới nhớ hỏi tên .

 

"Hừ, còn tên ? Phạt đêm nay nhẩm tên một trăm trong lòng đấy. Tôi tên là Lục Linh."

 

Chẳng đây là cái tên mà dòng bình luận nhắc đến ? Tôi lập tức cảnh giác: "Lục Linh, quen Khuyết Lục Khanh ?"

 

Lục Linh đảo tròn đôi mắt đen láy, khinh bỉ đáp: "Cậu cái gã trúc tinh đó ? Trước đây gặp vài , mặt mày lúc nào cũng hằm hằm, tin tức tố thì kỳ quái, chắc chỉ gấu trúc mới thích thôi. Mà hỏi làm gì?"

 

Trong đầu hiện lên hình ảnh một con gấu trúc ngây ngô đang ôm cây trúc gặm lấy gặm để.

 

"Chắc kiếp là một con gấu trúc đấy."

 

"Cậu gì cơ? Cậu thích Khuyết Lục Khanh ?"

 

Tôi thu dọn đồ đạc ngoài: "Tôi kết hôn với ."

 

Lục Linh: "Hả? Cái gì cơ!"

Loading...