Editor: Trang Thảo.
Lát , trong bếp vang lên tiếng xào nấu. Khuyết Lục Khanh gọi ăn cơm. Một đĩa khoai tây sợi xào thơm nức mũi xuất hiện bàn. Anh xới cho một bát cơm nhỏ. Tôi gì, bưng bát lên ăn sạch. Mọi thứ đều diễn trong im lặng.
[Các em ơi, chịu , xứng đáng vợ. Giang Nịnh đối xử với chút , đến ch.ó còn lọt mắt nữa là.]
[Có ai hiểu , một kẻ ngạo kiều, một kẻ muộn tao, là đảng cuồng mấy chi tiết vụn vặt đây, ngọt xỉu.]
[Mọi thấy thực Giang Nịnh cũng tệ đến thế , hôm nay còn đưa cơm trưa cho Khuyết Lục Khanh đấy.]
Mới thế là gì, còn mua t.h.u.ố.c cho nữa kìa. Tôi vẻ thản nhiên lấy mấy thứ mua hồi sáng .
“Này, hôm nay tiệm t.h.u.ố.c giảm giá nên mua đại thôi, tự mà bôi .”
Khuyết Lục Khanh ban đầu ngẩn , ngay đó khóe môi khẽ nhếch lên. Đến cả tin tức tố trong khí cũng như đang nhảy múa. Anh chằm chằm khiến càng thêm lúng túng, định quát nữa thì xoay rửa bát.
Tắm xong, vẫn khống chế mà phát sốt, đến mức bút vẽ cũng cầm nổi. Điều hòa bật xuống 20 độ vẫn chẳng ăn thua. Từ sâu trong xương tủy, một cảm giác ngứa ngáy tinh vi bắt đầu lan tỏa.
Kỳ phát tình đến . Dù là một Omega chất lượng cao, kỳ phát tình một năm quá hai , nhưng kéo đến vô cùng dữ dội. Hai chân nhũn , tin tức tố vị chanh tự chủ mà phát tán khắp nơi.
“Khuyết Lục Khanh, Khuyết Lục Khanh, giúp tìm t.h.u.ố.c ức chế...”
Tôi run rẩy gọi tên , loạng choạng bò về giường. Nơi vẫn còn vương chút hương trúc thanh khiết. Chiếc áo ba lỗ Khuyết Lục Khanh mặc lúc ngủ đang đặt ngay giường, gần như thể cưỡng mà vơ lấy chiếc áo .
Anh đẩy cửa tìm , hương chanh trong phòng nồng nặc đến mức tràn cả ngoài. Tôi khó chịu cọ qua cọ , ngước đôi mắt tội nghiệp . Anh thì , sắc mặt tối sầm như thể nợ tiền bằng.
Trang Thảo
Tôi sắp đến nơi, thúc giục lấy t.h.u.ố.c ức chế biến cho khuất mắt. Nhìn rõ thứ đang cầm trong tay, thở của Khuyết Lục Khanh bỗng nghẹn . Tin tức tố mùi trúc lặng lẽ và mạnh mẽ quấn lấy , bao vây kín mít một kẽ hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-omega-ac-doc-doc-duoc-binh-luan/chuong-4.html.]
“Thuốc ức chế... đưa cho ...” Tôi cố giữ chút lý trí cuối cùng để đòi thuốc.
Khuyết Lục Khanh khẽ , đưa cho một thứ tuyệt đối t.h.u.ố.c ức chế. Đó là chiếc điện thoại để quên bên ngoài. Không, đây thứ ! Tôi sụp đổ thành tiếng.
“Anh điên ! Tôi t.h.u.ố.c ức chế, đưa điện thoại làm cái gì!”
Hốc mắt Khuyết Lục Khanh đỏ lên, xoay đè xuống , nghiến răng nghiến lợi : “Phòng 1882 khách sạn Hoa Duyệt. Giang Nịnh, em cần Alpha, tại tìm khác?”
“Lần đừng dùng t.h.u.ố.c ức chế Alpha nào khác nữa, ?”
Bị nụ hôn của chiếm lấy, rơi lưới tình mà tin tức tố mùi trúc giăng . Trong đầu lúc chỉ còn sự phục tùng. Khi tuyến thể răng nanh của Alpha đ.â.m xuyên qua, cuối cùng cũng giải thoát mà ngất lịm .
Tôi nên nghi ngờ năng lực của Khuyết Lục Khanh, dù là Alpha cấp thấp chăng nữa. Suốt một tuần đó, sống trong trạng thái mơ màng, Khuyết Lục Khanh luôn ở bên cạnh . Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, thấy để trần nửa , hình tinh tráng, kẹp điếu t.h.u.ố.c đầu ngón tay, bên cửa sổ gọi điện thoại.
“Mấy ngày tới đến công trường, bên cạnh chút việc… sắp về nhà họ Khuyết . Ông cụ Khuyết mất thì tay ngay.”
Tôi rõ lắm đang gì. Thấy tỉnh dậy, cúp máy, bước gần, giọng khàn khàn đầy ám : “Bé ngoan tỉnh ? Còn nữa ?”
Bản năng Omega thôi thúc vòng tay ôm chặt lấy .
Khi tỉnh dậy, kỳ phát tình kết thúc. Lòng nguội lạnh như tro tàn. Khuyết Lục Khanh đ.á.n.h dấu . Những dấu răng chằng chịt tuyến thể minh chứng cho sự hung hãn của . Thậm chí vùng bụng của cũng đau âm ỉ. Dòng bình luận bắt đầu gào thét.
[Chuyện gì thế , đoạn Khuyết Lục Khanh định tính sổ với Giang Nịnh biến mất ?]
[Trả tiền đây, cho hội viên tôn quý ăn quả phanh gấp thế !]
[Xin mời xem quá trình sản xuất chanh hương trúc.]
Tôi vùi đầu chăn thút thít. Sau khi đ.á.n.h dấu, Omega sẽ nảy sinh cảm giác ỷ Alpha của . Khuyết Lục Khanh bên cạnh khiến nảy sinh ảo giác bỏ rơi. Trừ khi tẩy đ.á.n.h dấu, nếu sẽ chẳng bao giờ rời bỏ nữa. việc đó đắt, và cực kỳ đau.