Khi Nhà Vua Nghiêng Mình Vì Em - Chương 12: Kiêu ngạo
Cập nhật lúc: 2025-03-02 14:21:31
Lượt xem: 39
Cuối cùng, kỳ nghỉ mà Eden hằng mong ước đã đến. Đây là lần đầu tiên cậu dấn thân vào một công việc nghiêm túc như vậy, và cũng là lần đầu Eden cảm thấy mình nghiêm túc trong công việc. Chỉ sau ba ngày làm việc liên tục, cậu đã cảm giác như đã trôi qua ba tháng, với áp lực và căng thẳng đè nặng. Và kỳ nghỉ này giống như giải thoát cậu khỏi nhà tù công việc.
Buổi sáng trong biệt phủ gần biển thật tươi mát và yên bình. Tiếng sóng vỗ rì rào từ xa hòa quyện với những cơn gió nhẹ, tạo nên một bản nhạc dịu dàng. Mùi muối biển và hương cỏ cây hòa quyện, khiến Eden cảm thấy như lạc vào một thế giới mới. Cảnh vật xung quanh tràn đầy sức sống, với sắc xanh của cây cỏ và bầu trời trong vắt.
Eden nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên và thư giãn len lỏi vào từng tế bào. Đây chính là thời khắc cậu cần để tái tạo năng lượng, một khoảng thời gian quý giá sau những nỗ lực không ngừng.
Eden nằm thoải mái trên chiếc ghế dài bọc vải trắng, nổi bật giữa không gian biển xanh rì rào. Cậu mặc chiếc áo cộc tay và quần đùi, để lộ làn da trắng ngần, vừa gợi cảm vừa trẻ trung. Xung quanh, những tiếng cười nói rôm rả vang lên từ nhóm bạn bè, đều là con cái của những nhà tài phiệt hàng đầu. Họ đang tắm biển, chạy nhảy, và lướt sóng với sự phấn khích không ngừng.
Eden nằm tĩnh lặng, đôi mắt nhắm hờ, tận hưởng cảm giác ấm áp từ ánh nắng và làn gió mát rượi từ biển cả. Dù không tham gia vào những trò vui chơi, cậu vẫn cảm nhận được bầu không khí vui vẻ xung quanh. Những tiếng cười giòn giã và tiếng sóng vỗ bờ hòa quyện, tạo nên một khung cảnh hoàn hảo cho kỳ nghỉ mà cậu hằng mong đợi.
Một người bạn thân thiết, Lucas, tiến lại gần Eden với nụ cười rạng rỡ. Anh chàng có làn da rám nắng, tóc vàng óng ả, và vẻ ngoài đầy năng lượng. Lucas vỗ nhẹ vào vai Eden, nói: “Mày không tham gia lướt sóng sao? Mọi người đang chờ mày đấy!”
Eden mở mắt, nhìn Lucas với vẻ châm biếm. “Tao chỉ muốn thư giãn một chút thôi,” cậu đáp.
Lucas nhướng mày, cười châm chọc: “Mày đang nhớ người yêu hay sao mà nằm đây suy tư? Tham gia đi, lướt sóng một chút cho khuây khỏa!”
Eden cau mày, giọng nói lạnh lùng: “Tao không hứng thú.”
Lucas không từ bỏ, anh tiếp tục: “Mày không thử lại một lần nữa sao? Hãy cho bọn tao thấy chút tinh thần đi!”
Eden cười nhẹ, nhớ lại những lần lướt sóng trước đây. “Được rồi, nhưng chỉ một lần thôi,” cậu đáp, đứng dậy với vẻ thích thú.
“Đó là tinh thần!” Lucas reo lên, kéo Eden ra biển. Cậu nhanh chóng chọn một chiếc ván lướt sóng, lướt ra giữa những con sóng.
Cảm giác phấn khích ùa về khi cậu chao đảo giữa những cơn sóng, mỗi cú lướt càng làm Eden cảm thấy tự do hơn bao giờ hết. Tiếng cười của bạn bè hòa cùng tiếng sóng vỗ, tạo nên không khí vui vẻ, khiến mọi lo âu dường như tan biến.
Eden lướt sóng một cách tự tin, những con sóng lớn đẩy cậu lên cao. Cảm giác bay bổng khiến cậu quên đi mọi phiền muộn. Lucas đứng bên bờ, cổ vũ với tiếng hò reo, khuyến khích cậu vượt qua những cơn sóng.
Khi cậu trượt xuống, cả nhóm bạn đều phấn khích và lao ra biển, cùng nhau tạo thành một cuộc thi nhỏ. Mỗi người thử sức với những cú lướt khác nhau, tiếng cười và tiếng nước văng tung tóe hòa quyện với ánh nắng rực rỡ.
________________________________________
Buổi chiều tại biệt thự tràn ngập âm thanh vui vẻ, tiếng cười đùa hòa quyện với những cuộc tranh luận sôi nổi. Ánh sáng mặt trời chiếu qua những ô cửa lớn, tạo nên một không gian ấm áp. Nhóm bạn của Eden tụ tập quanh bàn chơi boardgame, bàn tay họ nhanh nhẹn lật các quân cờ, tiếng xì xào hồi hộp vang lên mỗi khi ai đó chuẩn bị thực hiện nước đi quan trọng.
Trong khi mọi người tập trung vào trò chơi, Eden nằm dài trên sofa êm ái, tựa đầu vào gối mềm mại. Cậu lướt điện thoại, gương mặt biểu lộ vẻ thư thái, đôi mắt lấp lánh ánh sáng từ màn hình. Thi thoảng, Eden đưa mắt nhìn lên, thấy Lucas đang nhảy cẫng lên với nụ cười tươi rói, cố gắng thuyết phục mọi người tham gia vào kế hoạch mới.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên từ loa, hòa cùng những tiếng cười rộn rã. Dù không tham gia trò chơi, Eden vẫn cảm nhận được niềm vui và sự gắn kết của bạn bè xung quanh. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thoải mái của không gian này, nơi mà mọi lo toan bên ngoài dường như không còn tồn tại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khi-nha-vua-nghieng-minh-vi-em/chuong-12-kieu-ngao.html.]
Khi lướt xuống, Eden bất chợt nhìn thấy một bức ảnh lớn của Fernando trên trang tin tức. Dòng tiêu đề ghi rõ: “Nhà vua Tây Ban Nha sắp công du nước Anh trong vài ngày tới.” Hình ảnh Fernando trong bộ vest sang trọng, nụ cười tự tin cùng ánh mắt đầy sức mạnh khiến Eden không thể rời mắt.
Eden bất ngờ phát ra một tiếng chậc, đưa tay zoom rõ hơn bức ảnh của Fernando. Cảm giác ghen tị dâng lên trong lòng cậu khi nghĩ thầm: "Sao ông trời lại tạo ra một người đàn ông hoàn hảo như vậy?" Vẻ đẹp lôi cuốn và sự tự tin toát lên từ ánh mắt của Fernando khiến Eden không thể rời mắt. Cậu vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, tự hỏi liệu có ai trên đời này thực sự hoàn hảo như vậy.
Eden vừa chậc lưỡi vừa thả điện thoại xuống một bên, cảm giác ghen tị xen lẫn ngưỡng mộ khiến cậu không khỏi suy nghĩ về Fernando. Hình ảnh Fernando trong bộ vest sang trọng, tự tin như một vị vua thực thụ, khiến Eden vừa thấy mình nhỏ bé vừa thấy bị kích thích bởi sự hiện diện của anh ta. Nhưng trước khi Eden kịp đắm chìm vào dòng suy nghĩ phức tạp đó, một tiếng gọi vang lên từ phía sau khiến cậu giật mình thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn.
“Hey, Eden! Mày đang lơ đãng nghĩ gì thế?” Tiếng của Caroline, một trong những người bạn thân của cậu, phá vỡ không gian yên tĩnh. Cô tiến lại gần với nụ cười tinh nghịch, cầm ly cocktail trong tay, đưa lên trước mặt Eden.
“Mày không tham gia trò chơi à? Nhìn mọi người vui quá, mày cứ nằm đây như một ông lão.” Caroline cười, đôi mắt sáng lấp lánh đầy vẻ chọc ghẹo.
Eden lắc đầu, đưa tay lên xoa trán như cố gắng xua tan sự căng thẳng trong lòng. “Tao chỉ đang suy nghĩ linh tinh thôi.”
Caroline ngồi xuống cạnh Eden, đôi mắt dò xét. “Suy nghĩ gì vậy? Công việc hay… chuyện khác?”
Eden khẽ nhếch mép cười, đôi mắt khẽ nheo lại, nhưng sự lạnh lùng trong ánh nhìn nhanh chóng quay lại. “Không có gì đâu, chỉ là suy nghĩ vẩn vơ thôi,” cậu đáp, tránh né ánh mắt thăm dò của Caroline.
Caroline không dễ bị thuyết phục, cô lắc đầu, cười nhẹ, và nói: “Mày giấu tao thì có khác gì nói rõ ra đâu. Nhưng thôi, nếu không muốn kể thì tao cũng không ép.” Cô đứng dậy, giơ ly cocktail lên như mời mọc, rồi nháy mắt. “Tụi tao ở kia nếu mày đổi ý.”
Caroline vừa quay lưng bước đi, Eden bất ngờ cất tiếng: “Chờ đã, Caroline.”
Cô khựng lại, quay người nhìn cậu, đôi mắt mở to như chờ đợi điều gì bất ngờ. “Sao? Thay đổi ý định rồi à?”
Eden bước nhanh về phía Caroline, cười nhẹ. “Ừ, đổi ý rồi.”
Caroline nhìn cậu với vẻ ngạc nhiên rồi bật cười sảng khoái. “Vậy mới đúng chứ!” Cô nắm tay kéo Eden ra phía bãi biển, nơi nhóm bạn của họ đang vui đùa dưới ánh mặt trời.
________________________________________
Trong một căn phòng rộng rãi và sang trọng, với thiết kế hiện đại nhưng cổ điển. Fernando ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế da, dáng vẻ đầy tự tin và quyền lực. Bờ vai rộng và vững chãi của anh tạo nên một hình ảnh mạnh mẽ, trong khi chiếc áo sơ mi trắng bó sát khoe rõ những cơ bắp rắn rỏi. Anh gập một chân lên đùi, tay trái chống cằm, ánh mắt tập trung vào màn hình trước mặt.
Trên bàn, có một chiếc laptop hiện đại, một số tài liệu ngăn nắp, và một tách rượu vang đỏ. Một kệ sách lớn được xếp đầy các cuốn sách về kinh tế, văn hóa, và nghệ thuật, được dfawjt ngay góc phòng.
Fernando chăm chú nhìn bức ảnh trên màn hình, ánh mắt như dán chặt vào từng chi tiết. Anh nhếch mép, tạo nên một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý, như thể anh vừa nắm bắt được một bí mật thú vị. Đôi mắt anh lấp lánh, ánh lên sự tự mãn. Nụ cười của anh vừa mang chút châm biến, vừa ấm áp, khiến người khác cảm thấy gần gũi nhưng cũng đầy bí ẩn.
“Insolente” (“Kiêu ngạo!”) anh thì thầm
Ngay sau đó, nụ cười của anh trở nên dịu dàng hơn, ấm áp và đầy cảm mến: “Pero irresistible.” (“Nhưng thật quyến rũ.”)