Khi Người Anh Em Bất Ngờ Trở Thành Đỉnh Lưu Màn Hình Dọc - Chương 35: Giáng sinh vui vẻ

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:31:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Vọng đầu , Túc Dương đang ôm cái gối ôm với ánh mắt chút lảng tránh sô pha, tới, xuống vị trí Viên Bách Xuyên , chằm chằm Túc Dương: "Nói , chuyện là thế nào?"

Túc Dương bĩu môi, ngón tay vô thức cào cào tua rua gối ôm: "Chuyện thế nào là thế nào... thì... một cái thôi mà, chẳng lẽ cho ?"

"Bớt giở trò đ.á.n.h trống lảng với ," Túc Vọng ăn cái chiêu của gã, "Cậu dám tối qua nếu lôi hai ngủ, hai sẽ đ.á.n.h ?"

Túc Dương im lặng một lúc, vùi nửa khuôn mặt gối tựa, giọng rầu rĩ: "...Thì cứ thế thôi... như bà già ..."

Gã ngừng một chút, như thể tự nhiên, nhếch mép thổi lọn tóc mái một cái, mới lầm bầm bổ sung một câu, "...Cũng tạm ... đáng ghét như trong tưởng tượng..."

Túc Vọng nhướng mày, cảm thấy bất ngờ với lời đ.á.n.h giá . Cậu còn hỏi thêm, Túc Dương chuyển chủ đề, mắt lấp lánh , mang theo sự mong chờ quen thuộc đến mức khiến da đầu Túc Vọng tê dại: "Anh! Tối nay chúng ăn gì? Viên Bách Xuyên nấu! Em ăn sườn xào chua ngọt! Tôm kho tàu! Còn ..."

"Dừng !" Túc Vọng vội vàng ngắt lời gã, "Cậu cũng khách sáo thật đấy nhỉ? Gọi nhiều món thế? Hơn nữa..." Cậu ngừng một chút, chút chột sờ sờ mũi, "...Sao chắc chắn nấu ăn ngon hơn ."

Cậu vẫn còn nhớ chuyện Viên Bách Xuyên nhạo nấu than.

Túc Dương như thấy , bắt đầu bẻ ngón tay tính toán tối nay uống nước ngọt gì .

Túc Vọng Túc Dương như , cũng lười suy nghĩ nữa, tuy rằng vẫn hiểu rốt cuộc giữa hai xảy chuyện gì, nhưng... thể như thế , dù cũng hơn là đ.á.n.h .

Túc Vọng thở dài, cam chịu dậy: "Được , đừng tính toán nữa. Đi rửa mặt , đó... xem tivi một lát? Hoặc chơi game? Tiếng nhỏ thôi, chợp mắt thêm một lúc nữa."

Cậu cần gấp một giấc ngủ hồi sức để tiêu hóa buổi sáng quá sức ma ảo .

Túc Dương hiếm khi ngoan ngoãn "Ồ" một tiếng, bóng lưng Túc Vọng về phòng ngủ, nụ mặt từ từ nhạt dần, trong ánh mắt lóe lên một tia cảm xúc mà chính gã cũng rõ thành lời.

Gã cúi đầu tay , bực bội vò tóc, vùi mặt trở gối tựa, phát một tiếng lầm bầm rõ.

"Anh ơi..."

Viên Bách Xuyên xách mấy túi nguyên liệu nấu ăn nặng trịch dùng vai đẩy cửa , trong nhà yên ắng, y hệt lúc ngoài.

Phòng khách trống , cửa hai phòng ngủ đều đóng, rõ ràng hai em ai dậy cả. Anh nhẹ nhàng đặt đồ bếp, căn nhà vắng vẻ, nhíu mày, xoay khoác chiếc áo khoác cởi , ngoài nữa.

Túc Vọng đ.á.n.h thức bởi tiếng tranh cãi loáng thoáng. Cậu mơ màng mở mắt, tiếng động một câu một câu đè thấp giọng bên ngoài, rùng một cái.

Đệch mợ! Không đ.á.n.h thật đấy chứ!

Mạnh mẽ kéo cửa , cảnh tượng mắt khiến Túc Vọng sững sờ.

Viên Bách Xuyên và Túc Dương đang vây quanh một cây thông Noel cao ít nhất hai mét, bên treo lác đác vài quả cầu lấp lánh và dây kim tuyến, mỗi một đầu kéo một dây đèn màu nhỏ, như đang kéo co.

"Tục tĩu! Treo cái thứ lên trông như quán karaoke ! Có thể chút gu thẩm mỹ ?" Viên Bách Xuyên nhíu mày, kéo dây đèn về phía .

"Gu cái rắm! Cây thông Noel treo đèn màu thì treo cái gì? Treo cà vạt của ? Đồ nhà quê!" Túc Dương khách khí kéo ngược .

Túc Vọng dựa khung cửa, hai vì chuyện cỏn con mà tranh cãi đỏ mặt tía tai, chiếc áo len xám ở nhà Viên Bách Xuyên và biểu cảm sinh động hiếm thấy mang theo chút so đo mặt , phòng khách đang lấp đầy từng chút một bởi khí lễ hội trở nên ấm áp , đáy lòng như thứ gì đó va nhẹ một cái nặng nhẹ, một dòng nước ấm chảy qua, xua tan chút bực bội vì đ.á.n.h thức .

Cậu rón rén tới, nhân lúc hai đang tập trung bộ tinh thần cuộc kéo co đèn màu chú ý đến , vung cánh tay lên, đ.á.n.h cả hai bên trái , giáng mạnh lưng mỗi một cái tát!

"Bộp! Bộp!" Hai tiếng giòn tan.

"Vãi!"

"Á —!"

Viên Bách Xuyên và Túc Dương đồng thời đau, đồng thời buông dây đèn màu , nhe răng trợn mắt .

Túc Vọng khoanh tay, biểu cảm ngơ ngác và đau đớn y hệt của hai , bực mắng: "Đều mấy tuổi ? Hả? Cộng sắp nửa trăm tuổi đầu , còn thể vì cái chuyện rách nát treo đèn màu treo mà cãi ? Có ấu trĩ cơ chứ!"

Viên Bách Xuyên vòng tay xoa lưng, cái vẻ mặt ghét bỏ nhịn của Túc Vọng, bản cũng nhịn nữa, khóe miệng cong lên, giơ tay chọc sườn Túc Vọng: "Tỉnh giúp đỡ còn đ.á.n.h lén? Muốn tạo phản !"

Túc Dương cũng xoa vai, miệng hít hà vì đau, nhưng mắt sáng lấp lánh Túc Vọng, còn quên mách lẻo: "Anh! Là chê gu thẩm mỹ của em kém !"

"Gu thẩm mỹ của ! Tóc mái còn nhuộm hai nhúm đỏ? Hay là treo lên cây luôn cho xong!" Viên Bách Xuyên tránh đòn phản công của Túc Vọng, quên đáp trả Túc Dương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-nguoi-anh-em-bat-ngo-tro-thanh-dinh-luu-man-hinh-doc/chuong-35-giang-sinh-vui-ve.html.]

"Anh đ.á.n.h rắm! Còn hơn cái phong cách lãnh cảm của gấp vạn !"

"Đó gọi là cao cấp!"

"Cao cấp cái con khỉ! Đồ nhà quê!"

Túc Vọng ồn đến đau đầu, cho mỗi một cùi chỏ hai mới tạm thời yên tĩnh.

Cậu dây đèn màu kéo lộn xộn mặt đất, cúi nhặt lên, nhét tay Túc Dương: "Được , treo treo treo! Cho treo! Mù mắt luôn !" Sau đó trừng mắt Viên Bách Xuyên, "Anh! Đi nấu cơm! Bớt so đo với trẻ con ở đây !"

Túc Dương ôm dây đèn màu, như nhận thánh chỉ, lập tức đắc ý hất cằm với Viên Bách Xuyên, bắt đầu bận rộn.

Viên Bách Xuyên cái vẻ giả vờ hung dữ chủ trì công đạo của Túc Vọng, ý trong mắt càng sâu hơn, giơ tay xoa mái tóc ngủ đến dựng ngược của : "Cái nết! Đợi đấy, tối nay cho thèm c.h.ế.t hai ." Nói xong, cuối cùng cũng xoay chui bếp.

Túc Vọng bóng lưng Viên Bách Xuyên, Túc Dương đang kiễng chân nghiêm túc quấn đèn màu lên cây, thở hắt một thật sâu.

Cái lễ , hình như đột nhiên dáng lễ .

Túc Dương treo xong dây đèn màu mà gã coi là chiến lợi phẩm, còn kịp đắc ý hai giây, Túc Vọng túm cổ áo lôi bếp.

Viên Bách Xuyên vốn trông mong vị thiếu gia thể giúp gì, thêm phiền là tạ ơn trời đất . Kết quả khiến bất ngờ là, động tác rửa rau thái rau của Túc Dương còn khá nhanh nhẹn, thậm chí lúc chuẩn pha nước sốt chua ngọt, còn chêm một câu bên cạnh: "Giấm nhiều hơn một chút xíu, ăn đậm vị."

Viên Bách Xuyên nhướng mày gã một cái, lời đổ thêm chút giấm, thuận miệng hỏi một câu: "Cũng đấy, làm thật ?"

Túc Dương đang cầm d.a.o gọt vỏ khoai tây, thủ pháp điêu luyện, cái vẻ tự kiêu đó giấu nữa, đuôi sắp vểnh lên tận trời: "Nói thừa! Em mà chút bản lĩnh , dựa cái trù nghệ của em, hai đứa bọn em đừng lớn đến mét tám, sống đến bây giờ coi như ông trời mở mắt !"

Túc Vọng cầm quả cà chua định rửa: "......" Cậu lặng lẽ đặt quả cà chua xuống, xoay mặt cảm xúc tung một cước, chuẩn xác đá hông Túc Dương.

"Áu!" Túc Dương suýt ném củ khoai tây , xoa hông nhảy dựng lên, "Anh! Em sự thật mà! Anh quên hồi cấp ba rán trứng kết quả làm thủng đáy nồi ?!"

Viên Bách Xuyên nhịn nữa, dựa bàn bếp đến mức suýt cầm nổi hũ đường trong tay.

Túc Vọng thẹn quá hóa giận, đuổi theo Túc Dương định bồi thêm hai cước, Túc Dương kêu oai oái né tránh linh hoạt. Trong bếp lập tức gà bay ch.ó sủa, tiếng mắng và tiếng va chạm của nồi niêu xoong chảo trộn lẫn .

Cứ ồn ào náo nhiệt va vấp như thế, một bàn thức ăn thế mà cũng bày biện trò. Sườn xào chua ngọt bóng mỡ hấp dẫn, tôm kho tàu đỏ au bốc khói nghi ngút, còn mấy món rau xào thanh đạm và một bát canh nấm to nóng hổi, đầy ăm ắp.

Ba quây quần, lúc đầu còn câu nệ, chủ yếu là Túc Vọng lo hai ăn một hồi cãi .

mấy ly rượu bụng, khí liền trở nên sôi nổi hẳn. Miệng Túc Dương từng ngừng nghỉ, nhét thịt miệng quên tranh thủ bóc phốt mấy chuyện hổ hồi bé của Túc Vọng, chọc cho Viên Bách Xuyên ngớt.

Túc Vọng lúc đầu còn cố gắng giữ gìn chút tôn nghiêm làm , đó dứt khoát buông xuôi, gia nhập hàng ngũ bóc phốt, bắt đầu lật chuyện cũ của Túc Dương.

Từ bàn ăn uống đến cạnh bàn , t.h.ả.m trải sàn bừa bãi, vỏ lon bia rỗng đổ nghiêng đổ ngả. Cả ba đều say, mặt đỏ bừng, dài sô pha trò chuyện câu câu chăng.

lúc , ngoài cửa sổ phía xa một chùm pháo hoa nở rộ màn đêm, ánh sáng rực rỡ sắc màu trong nháy mắt chiếu sáng cửa sổ sát đất.

Viên Bách Xuyên chùm sáng vụt tắt , như đột nhiên nhớ điều gì, cúi đưa tay mò mẫm gầm sô pha vài cái, lôi một hộp quà hình vuông dẹt gói ghém cẩn thận, bên còn thắt một chiếc nơ bạc đơn giản. Anh đưa hộp quà cho Túc Vọng bên cạnh: "Nè, giáng sinh vui vẻ, A Vọng."

Túc Vọng ngẩn , nhận lấy, khóe miệng kìm cong lên: "Giấu từ bao giờ thế?"

Chưa đợi Viên Bách Xuyên trả lời, Túc Dương bên cạnh thấy liền chịu thua, "Áu" một tiếng nhảy dựng lên, mặt đầy mấy chữ thể thua: "Đợi đấy! Em cũng !"

Nói xong liền lê dép lê chạy phòng khách, ôm một cái hộp to đùng, gói ghém lòe loẹt, đặt "bịch" một tiếng mặt Túc Vọng, hất cằm lên, vẻ mặt đắc ý kiểu "mau khen em ": "Anh! Của em nè! Siêu to!"

Túc Vọng hai cái hộp một to một nhỏ mắt, lòng mềm nhũn.

Cậu lắc đầu, cũng dậy: "Đợi đấy." Cậu thư phòng, chốc lát cầm hai hộp quà gói ghém tinh xảo , lượt đưa cho Viên Bách Xuyên và Túc Dương.

Túc Dương lập tức ôm khư khư cái hộp thuộc về như báu vật, nóng lòng bóc ngay, nhưng tròng mắt đảo một vòng, thấy cái hộp tương tự từ trai trong tay Viên Bách Xuyên, lập tức chút chua loét, nhịn giơ cái hộp trong lòng lên khoe khoang với Viên Bách Xuyên: "Ha! Cái của to hơn của !"

Viên Bách Xuyên hành động của Túc Dương chỉ thấy buồn .

Anh thong thả từ tốn mò từ gầm sô pha một hộp quà khác nhỏ hơn một chút nhưng cũng gói ghém cẩn thận.

Khi Túc Dương nữa thì đưa mặt gã: "Của ." Giọng Viên Bách Xuyên mang theo ý , "Giáng sinh vui vẻ."

Loading...