Ta chịu sự ràng buộc của mệnh cách, yêu y c.h.ế.t sống .
Không chỉ cùng Xích Uyên khổ học đèn sách mười mấy năm, mà còn bán hết gia sản đổi lấy tiền, đưa y làm lộ phí lên kinh ứng thí.
Lại còn cam chịu làm “ già” theo, ăn gió sương, chăm sóc y từng miếng ăn giấc ngủ.
Kết quả, tình kiếp của Xích Uyên ùn ùn kéo đến, đường hồng phấn giai nhân ngớt.
Y mua một cái bánh bao, bà chủ quán liền liếc mắt đưa tình. Y khách điếm nghỉ chân, đại tiểu thư của khách điếm cùng y bỏ trốn.
Y gặp ác bá trêu ghẹo mỹ nữ, liền hùng cứu mỹ nhân, chỉ mỹ nữ lấy báo đáp, mà ác bá cũng cướp y về nhà.
Nếu như qua một ngọn núi nào đó, thì càng ghê gớm hơn.
Thổ phỉ mười dặm tám làng vì tranh giành y làm áp trại phu nhân mà đánh sứt đầu mẻ trán, tổn thất nặng nề.
Quan phủ gần đó còn tưởng là triều đình phái đến trừ thổ phỉ, liền cao hứng dẫn theo hương phụ lão đến bái tạ ân nhân.
Ngày đó dám để Xích Uyên khỏi phòng.
Y lộ diện, giảm tránh thì một nửa đại cô nương và tiểu tử ở hiện trường đều sẽ y thu hậu cung.
Hũ giấm của bản Tôn đầy ứ . Thực sự thể chứa thêm nhiều tỷ tỷ nữa .
Tuy nhiên, chuyện còn lâu mới kết thúc.
Xích Uyên một thi đỗ cao, bảng vàng đề tên, trở thành thám hoa lang trẻ tuổi nhất.
Ngày y cưỡi ngựa du hành khắp phố, thiếu niên một hồng bào, cài trâm vàng đầu. Mặt như ngọc quý, dáng như trúc xanh.
Ánh dương buổi trưa chiếu khuôn mặt y, đôi mắt sâu thẳm tựa lưu ly lấp lánh rạng rỡ.
Y cưỡi ngựa qua, chợt đầu .
Y khẽ mỉm , trái tim liền "thịch" một tiếng.
Công chúa vi hành xuất cung lầu, trái tim cũng theo đó mà loạn nhịp.
Ngày hôm , thánh chỉ liền hạ xuống, chiếu phong Xích Uyên làm phò mã.
Đến đây, phần diễn của – một kẻ thanh mai trúc mã – đáng lẽ nên kết thúc.
Chẳng qua chỉ là vài trận, mắng vài tiếng phụ bạc, đòi chút tiền lộ phí coi như phí tổn tinh thần, một tủi trở về quê cũ.
bản Tôn đây là ai?
Là kẻ dựa thực lực lật đổ bộ Ma tộc, lên bảo tọa tôn chủ.
Sao thể dễ dàng nhận thua?
Cho dù là làm phàm nhân, lão tử cũng làm vài chuyện kinh thiên động địa.
Ta tìm đường ngang lối tắt kiếm một gói cấm dược sinh con, khi uống xong liền lóc ôm chặt lấy Xích Uyên buông kể tình cảm, bày tỏ nỗi lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-ma-ton-bi-bat-di-lich-tinh-kiep-voi-chien-than/chuong-2.html.]
Xích Uyên mềm lòng, bất chấp nguy cơ xúc phạm long nhan, cùng triền miên ba ngày ba đêm.
Thuốc đó khá hiệu nghiệm.
phàm trần thì, vốn đạo lý.
Ta cứ ngỡ "cưới báo " đủ trơ trẽn . Ai ngờ công chúa còn ngang ngược hơn, nàng trực tiếp trói Xích Uyên về phủ , còn phái binh lính giam lỏng .
Ngày m.ổ b.ụ.n.g sinh con, c.h.ế.t trong tiểu viện hoang tàn, kinh thành đang tổ chức một hôn lễ hoàng gia long trọng.
Càng nghĩ càng tức.
Một hạ phàm, rốt cuộc mang cho bản Tôn điều gì?
Đào rau dại hai mươi năm, còn "cắt" một nhát.
Ta rạch cổ tay, cho thằng nhóc sắp ngất vài giọt máu, giận dữ trừng mắt Xích Uyên.
"Đứa bé là từ ? Ngươi còn mặt mũi mà hỏi!"
"Nói cứ như thể hề liên quan gì đến ngươi, chẳng lẽ một thể làm ?"
Ta giơ tay vung lên, hóa thành gương giữa trung.
Xích Uyên định dùng hành vi kẻ si tình mù quáng của ở phàm trần để kiềm chế , liền trực tiếp tái hiện cho y cảnh tượng ba ngày ba đêm đó.
Một căn nhà tranh phàm trần, hai bóng hình triền miên.
Ngoài cửa sổ mưa bụi lất phất, trong nhà sấm sét vang trời.
So về độ trơ trẽn , ai thể so bì với Ma tộc bọn ?
Sắc mặt Xích Uyên đỏ bừng rõ rệt, y nghiến răng : "Đủ ."
Ta hừ lạnh một tiếng, thu tay .
Thằng nhóc con trong lòng nữa, mút lấy m.á.u tươi ở cổ tay , đôi mắt to tròn đảo loạn giữa và Xích Uyên.
Xích Uyên dùng lòng bàn tay lướt qua mắt nó, khiến đứa bé chìm giấc ngủ mê.
"Đừng những chuyện lộn xộn mặt đứa bé."
Ta khinh thường nhạt: "Giả dối, Thần tiên các ngươi đúng là loại giả nhân giả nghĩa."
Xích Uyên phản bác, ngón tay vận thần lực, lướt qua cổ tay , làm lành vết thương.
"Trước Cửu Ly đến thảm thương, cứ tưởng nó là do ngươi sinh , ngươi nhất định sẽ cách, nên mới đến làm phiền."
"Nếu sớm sẽ làm ngươi đổ máu, đến ."
Ta liếc mắt y.
"Bớt nhảm , thích cái kiểu đó."
Ở phàm trần ký ức thì thôi, hiện giờ Thần - Ma đội trời chung, còn làm làm gì?