Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Bị Ghét Bỏ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:20:49
Lượt xem: 362

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt Đoạn Thâm Dã trở nên tự nhiên, hồi lâu mới rặn một câu: "Không thích làm. Chỉ thích làm bảo mẫu cho em, hầu hạ em thôi."

Giọng điệu lộ rõ vẻ ấm ức khó tả.

Tôi đón lấy thìa cháo đưa tới, thong thả ngậm lấy nuốt xuống, đáp lời cho qua chuyện: "Ồ."

Sau khi đút hết bát cháo, Đoạn Thâm Dã dọn dẹp bát đĩa, đó lật chăn hùng hục trèo lên giường.

Anh chẳng chẳng rằng quàng tay qua vai, ấn lòng .

Rõ ràng lòng mềm bằng gối tựa, nhưng chẳng hiểu thấy tựa đó thoải mái hơn.

Thế là tìm một vị trí dễ chịu lười nhác dựa .

Lúc chuẩn chìm giấc ngủ, thấy giọng trầm thấp như đang kìm nén điều gì của Đoạn Thâm Dã vang lên bên tai: "Ngày đó rơi xuống nước, em đưa tay về phía ?"

Tôi mướn mí mắt lên: "Cái gì?"

"Lúc nhảy xuống, thấy em cứ nhắm mắt chìm dần, chẳng thèm kêu lấy một tiếng. Nhìn cái Nguyên Lạc kìa, vùng vẫy mặt nước sắp xong một bài múa luôn đấy!"

"..."

Tôi cạn lời.

Không gian rơi tĩnh lặng trong chốc lát.

Tiếng của Đoạn Thâm Dã truyền đến: "Có em c.h.ế.t ?"

Câu giống như một cú đ.á.n.h mạnh tim .

Theo bản năng, cúi đầu để che giấu cảm xúc trong mắt: "... Không . hình như em cũng chẳng thiết sống cho lắm."

Đối diện với tên Đoạn Thâm Dã , đầu tiên nảy sinh ham dốc bầu tâm sự.

"Giống như hỏi, em nơi nào , việc gì làm, cũng chẳng thứ gì khiến em thấy hứng thú cả. Em thấy thứ thật vô vị... em nghĩ lý do gì để cứ lầm lì sống tiếp đời ."

Tôi thẫn thờ chằm chằm lòng bàn tay, lẩm bẩm hỏi: "Đoạn Thâm Dã, tại đồng ý kết hôn với em? Còn đối với em như nữa. Anh thấy em là một kẻ phiền phức ? Vừa đáng ghét, chẳng làm tích sự gì, còn hại bỏ bê công việc... ưm..."

Tất cả những lời còn đều đàn ông Alpha bên cạnh nuốt chửng trong khoang miệng, thể thốt thêm chữ nào nữa.

Đoạn Thâm Dã hung hăng xông , chiếm ngóc ngách, quấn lấy lưỡi mà mút mạnh.

Cả hai đời đều từng hôn ai bao giờ, nhanh chống đỡ nổi mà ngửa đầu để né tránh.

gáy giữ chặt, nụ hôn càng lúc càng mãnh liệt hơn.

Trong thở, tin tức tố mùi bưởi tây và soda cam đan xen tỏa lan, ngày một nồng đượm.

Mãi một lúc lâu , Đoạn Thâm Dã mới buông .

Tôi kiệt sức thở hổn hển, ngước mắt .

Cảm nhận nhịp tim trong lồng n.g.ự.c đang ngày càng loạn nhịp, còn mang theo chút tê dại lạ kỳ.

"... Anh cưỡng hôn em làm gì thế?"

"Vì em những lời thích ." Đoạn Thâm Dã chằm chằm , đầu ngón tay chạm nhẹ lên làn môi giày vò.

Tôi định thần , lúc mới phát hiện hốc mắt đỏ ửng.

"Tri Tri."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-ke-chan-doi-xuyen-thanh-omega-bi-ghet-bo/chuong-7.html.]

Anh áp lòng bàn tay lên má , nhẹ nhàng mơn trớn.

"Anh là Alpha của em, là chồng của em. Đối với em chẳng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ? Bây giờ , cũng nghĩa là sẽ . Thế giới rộng lớn như , thể cùng em thong thả tìm kiếm. Nếu em ngại phiền phức, đến lúc đó mỗi ngày sẽ in ảnh các địa danh để em từ từ chọn. Đại mạc, thảo nguyên, sa mạc, núi tuyết, biển lớn... ngày nào đó em chọn nơi thích thì ? Cho dù em chẳng làm gì cũng cả."

Anh xong ôm chặt lòng, tựa nhẹ đầu lên đỉnh đầu , giọng trầm thấp như đang ngượng ngùng:

"Mỗi ngày về nhà, thấy em cuộn thành một cục nhỏ xíu sofa; thấy em ăn cơm ngoan ngoãn; buổi tối cảm nhận ấm từ cơ thể em, ngắm gương mặt em khi ngủ... thấy mãn nguyện lắm . Tóm , chỉ cần em bằng lòng, sẽ luôn bảo vệ em, ở bên cạnh em."

Cảm giác tê dại nơi con tim bùng lên thành ngọn lửa, lan tỏa khắp .

Tôi vòng tay ôm lấy , khẽ thở phào một tiếng.

"Vâng, em sẽ nỗ lực một chút."

Nỗ lực tìm thử xem, nơi và những việc cảm thấy hứng thú.

Sau khi khỏi bệnh, nhà họ Nguyên đến thăm một .

Thực đó họ đến , đoán chừng là vội vã tới để chất vấn tội.

tất cả đều Đoạn Thâm Dã lấy cớ sức khỏe để từ chối thẳng thừng.

Thế nhưng hôm nay bọn họ vẫn kéo đến.

Ngoại trừ Nguyên Lạc thì nhà họ Nguyên đều mặt đông đủ, ồ, còn cả Cố Phong nữa.

Lại còn bày đặt mang theo cả quà cáp bổ dưỡng.

Tôi rõ Nguyên Lạc gì với họ, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ ác ý , chắc chắn chẳng lời ý gì.

Quả nhiên, Nguyên Tranh tiến lên hai bước với vẻ mặt u ám, lạnh giọng chất vấn: "Có mày đẩy Tiểu Lạc xuống nước ?"

Tôi ngước mắt , bất ngờ.

Lần tiết chế hơn đấy, mà còn chịu hỏi một câu, chứ nếu là đây thì trực tiếp đổ luôn .

Đoạn Thâm Dã đang ở ngay bên cạnh , liền bật dậy, thần sắc âm trầm.

Tôi vội vàng nắm lấy tay , khẽ bóp nhẹ để trấn an.

Sau đó, đưa câu trả lời mà bọn họ hằng mong : "Phải đấy."

Mấy đó sững sờ.

Không đợi họ kịp mở miệng, tiếp: "Tôi và Nguyên Lạc vốn trời sinh khắc , thể ở chung một chỗ ."

Phản ứng của họ lớn, chấn kinh, phẫn nộ, nghi ngờ... đủ loại cảm xúc đan xen.

"Nguyên Tri! Mày điên ?"

"Mày đang ?"

"Trèo cao lên nhà họ Đoạn là dám vạch rõ ranh giới với chúng tao hả?"

"Nguyên Tri, mày đúng là thể hiểu , phát điên thật ." Nguyên Thần càng lạnh mỉa mai: "Tưởng làm là dọa chúng tao ? Một Omega kém chất lượng còn danh phận nhà họ Nguyên thì ai thèm để mắt tới? Thật sự tin rằng Đoạn Thâm Dã kết hôn với mày là vì yêu mày ?"

Ánh mắt Đoạn Thâm Dã phủ đầy sương lạnh: "Cái loại đầu óc bã đậu như các mà cũng mặt mũi đây chia rẽ chúng ? Quan hệ giữa và Tri Tri đang lắm. Còn các , đừng ở đây mà phát điên, cứ như ch.ó dại c.ắ.n càn . Mau cút cho khuất mắt."

Nói đoạn, thật sự gọi để đuổi khách.

Tôi bọn họ, trong lòng mảy may gợn chút cảm xúc nào.

Tôi nhắc nhở: "Khuyên các mau chóng đưa câu trả lời cho . Nguyên Lạc cũng sắp kết hôn ?"

Loading...