Khi Kẻ Chán Đời Xuyên Thành Omega Bị Ghét Bỏ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:20:46
Lượt xem: 390

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thấy kỳ lạ: "Trước khi kết hôn chẳng làm ?"

Anh ngập ngừng nửa ngày, đó mới : "Tâm trạng , cứ thấy tức ngực, khó thở, chóng mặt hoa mắt... khám khoa tâm lý mới ."

Tôi tỏ vẻ nghi ngờ.

Người bình thường rõ ràng khỏe như vâm.

Thấy ánh mắt dò xét của , lập tức đổi giọng: "Chẳng cũng vui suốt mấy ngày nay , chúng cùng xem ."

Tôi ngẩn , theo bản năng phản bác: "Tôi vui."

Anh bĩu môi: "Nói dối, rõ ràng là đang vui mà."

"Bộ là mỹ nhân sầu muộn mà chẳng thấy gì hết ?"

"......"

là lý lẽ cùn.

Ngày hôm , vẫn cùng Đoạn Thâm Dã ngoài.

Chẳng còn cách nào khác, nhiều quá trời.

Vì sự bình yên của đôi tai, vận động chân tay một chút cũng thể.

Anh đưa thẳng tới bệnh viện.

Chúng đến khoa tâm lý, làm bài kiểm tra, trả lời câu hỏi của bác sĩ...

Sau một hồi loay hoay mệt rũ , chỉ ườn một chỗ.

Đoạn Thâm Dã ở trong phòng chuyện gì đó với bác sĩ rõ, lúc trở sắc mặt tệ.

Anh bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Hồi lâu , bỗng tiến tới hai bước, vụng về ôm lòng.

"Không ," Anh , " làm chỗ dựa cho em."

Tôi ngơ ngác hiểu gì, suy nghĩ vài giây thầm đoán chắc bác sĩ bảo biến thái tâm lý .

Thế là an ủi : "Yên tâm , g.i.ế.c ."

Đoạn Thâm Dã gì, cứng đờ , bàn tay đang đặt lưng cũng siết chặt hơn.

Sau khi chuyển nhà tân hôn, chúng ngủ chung một phòng, chung một giường.

Chủ yếu đây cũng chẳng nhà của , nên cứ để sắp xếp thôi.

Môi trường thế , ngủ sofa cũng chẳng vấn đề gì.

Huống hồ giường trong phòng ngủ chính rộng mềm, lăn lộn vài vòng đó cũng chẳng .

Đoạn Thâm Dã nhã hứng, tối nào khi ngủ cũng kể cho mấy câu chuyện chữa lành ấm áp.

Thật là nhạt nhẽo, mấy thứ ảo tưởng thực tế.

cũng dập tắt sự nhiệt tình của , thôi thì cứ coi như nhạc lời ru ngủ .

giọng cũng , thấy phiền.

Vốn dĩ tưởng cạnh sẽ khó mà ngủ ngon .

thực tế là ngày nào cũng ngủ say.

Thói quen khi ngủ của Đoạn Thâm Dã khá , bên cạnh còn ấm sực, chỉ là một tật

Lúc ngủ say , cứ coi là gối ôm.

Mỗi thức dậy sớm đều thấy đang áp lưng lòng , thì cũng là đang rúc đầu lồng n.g.ự.c .

Tóm , nào tay cũng đặt eo , ngoại lệ.

Ở gần như , đôi khi khó tránh khỏi việc ngửi thấy tin tức tố của .

Theo lý mà , là một Omega lặn nên dễ ngửi thấy tin tức tố của Alpha.

đêm đó, một làn hương thanh khiết, sảng khoái xộc mũi, là một mùi hương dễ chịu.

Tôi phân biệt cụ thể là mùi gì nên chút tò mò.

Thế là mũi tự chủ mà nhích gần hơn để ngửi.

Người Đoạn Thâm Dã đột nhiên căng cứng, thở trở nên dồn dập.

Anh lắp bắp hỏi: "Em... em tự dưng hít hà làm gì?"

À, đúng .

Có thể hỏi trực tiếp mà.

Tôi khịt khịt mũi hỏi: "Tin tức tố của là mùi gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-ke-chan-doi-xuyen-thanh-omega-bi-ghet-bo/chuong-4.html.]

Đoạn Thâm Dã: "... Soda cam."

"Ồ."

Vài giây , vẻ bí mật : "Tôi tin tức tố của em là mùi gì . Là bưởi tây, đúng ?"

Đôi mắt chằm chằm , lấp lánh ý .

Tôi đáp: "Hình như là ."

Ánh mắt càng sáng hơn, vẻ mặt đầy vẻ tự hào vì đoán trúng.

Tin tức tố của nhạt, cực kỳ khó cảm nhận .

Đoạn Thâm Dã là Alpha trội, lẽ phương diện nhạy bén hơn.

Trong lúc còn đang ngẩn , chợt tiến sát , bắt chước hành động lúc nãy của .

Anh khẽ hít hà bên tai hai cái.

"Có qua ." Anh : "Thơm lắm."

Tôi: "..."

là một kỳ lạ.

Cứ thế, một thời gian nhàn rỗi trôi qua.

Vào một buổi chiều tối bình thường, vẫn dựa sofa như khi, nghịch mấy món đồ trang trí kỳ quái mà Đoạn Thâm Dã mua để bàn .

Tôi liếc đồng hồ trong phòng khách, gần sáu giờ .

Mọi khi tầm Đoạn Thâm Dã về đến nhà.

lúc nãy gửi tin nhắn công ty việc nên sẽ về muộn một chút.

Vẫn thấy về.

Tôi thu tay , buồn chán cúi đầu đếm thầm trong lòng: Một, hai, ba, bốn...

Một sự khô nóng vô cớ dâng lên từ tận đáy lòng, cuồn cuộn lan khắp cơ thể.

Tin tức tố tràn kiểm soát, cảm giác rã rời càng thêm trầm trọng.

Đi kèm với những đợt nóng ran là một cơn ngứa ngáy thể kìm nén.

Giống như hàng vạn con kiến đang bò trườn, c.ắ.n rỉa lớp da thịt.

Từng tế bào đều đang gào thét, khao khát một điều gì đó.

Đây là đầu tiên trải nghiệm cảm giác , nhưng cũng nhanh chóng hiểu rõ nguyên nhân.

Kỳ phát tình...

Tin tức tố vốn dĩ nhạt nhòa nay tăng lên gấp bội, lan tỏa khắp căn phòng.

Tôi suy nghĩ cách đối phó, quyết định sẽ giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ.

Chỉ cần phá bỏ cái cơ quan đó là ?

Nghĩ , tiện tay cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh.

Vì mất sức, chỉ thể run rẩy đưa d.a.o về phía gáy một cách khó khăn.

đúng lúc , ở cửa vang lên một tiếng động lớn.

Ngay đó, thấy tiếng hét hoảng loạn của Đoạn Thâm Dã: "Nguyên Tri!!"

Tôi bừng tỉnh, động tác tay khựng , đôi tay càng run rẩy dữ dội hơn.

Chưa kịp phản ứng gì thì Đoạn Thâm Dã lao tới, giật lấy con d.a.o trong tay .

Anh ném con d.a.o xa mười mấy mét nắm chặt lấy tay : "Em làm ?"

"Sắp c.h.ế.t ." Tôi nhếch môi, đưa mắt về hướng ném dao, thấy nó biến mất tăm.

"Anh ném d.a.o của làm gì?"

Anh chẳng chút hối , còn hung dữ quát : "Em cầm d.a.o làm cái gì!"

Người càng lúc càng nóng, ngứa ngáy khó chịu vô cùng, rũ mắt buồn bã: "Khó chịu, cắt phéng cho xong."

Anh hít sâu một , đột ngột ôm chầm lấy .

Anh bắt đầu giải phóng tin tức tố của .

Sự tươi mát và ngọt ngào của cam quýt, pha lẫn chút cay nồng nhẹ của ga.

Tựa như những bong bóng khí đang nhảy múa làn da .

Khiến ngọn lửa bồn chồn trong dịu đôi chút.

"Tri Tri." Anh từng chút một vuốt ve lưng : "Tôi lấy t.h.u.ố.c ức chế cho em."

Loading...