Tôi và Giang Vân Hạ đã cố gắng suốt năm năm nhưng vẫn chưa có con.
Dường như sự xuất hiện của đứa bé vào lúc này đã không đúng thời điểm rồi.
Tôi cầm giấy kết quả mang thai trong tay, mơ hồ bước đi trong bệnh viện, không biết nên đối mặt với sinh linh nhỏ bé này thế nào.
Tôi biết mình nên từ bỏ, nhưng tôi không làm được.
Quyết định này còn khó khăn hơn cả việc khiến tôi từ bỏ Giang Vân Hạ.
Cho đến khi tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Giang Vân Hạ vừa cùng Tô Nguyệt Oánh làm xong kiểm tra thai kỳ bước ra.
Những ngày này, chúng tôi không nhắc lại chuyện của Tô Nguyệt Oánh.
Anh ta nghĩ rằng sự im lặng của tôi là đã chấp nhận chuyện này.
"Sếp Giang, em bé của chúng ta rất khỏe mạnh, em vui lắm."
Giọng nói của Giang Vân Hạ không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi lông mày nhướn lên đã tiết lộ tâm trạng vui vẻ của mình.
"Ừ, em chăm sóc rất tốt."
Họ đang nói chuyện về đứa bé, không ai để ý rằng tôi đã đứng trước mặt họ.
Khoảnh khắc Giang Vân Hạ nhìn thấy tôi, anh lập tức buông tay Tô Nguyệt Oánh và giữ khoảng cách với cô ta.
Sau một hồi im lặng, tôi là người lên tiếng trước.
"Thật trùng hợp quá, vậy hai người cần làm gì cứ làm tiếp đi, tôi đi trước đây."
Giang Vân Hạ vội vàng kéo tôi lại, không để tôi rời đi.
"Nặc Nặc, em nghe anh giải thích đã."
Tôi bình tĩnh gạt tay anh ra, không hề tỏ ra tức giận.
"Em không giận, đứa bé này là trách nhiệm của anh, em hiểu."
Nói xong, ánh mắt của Tô Nguyệt Oánh bỗng sáng lên.
"Chị Thẩm, chị thật sự đồng ý giữ lại đứa bé này sao?"
Kể từ lần trước khi quan hệ của chúng tôi rạn nứt, tôi cũng không muốn đối xử tử tế với cô ta nữa.
"Đứa con của cô sắp ra đời rồi, tôi không đồng ý thì có ích gì?"
Người phụ nữ đột nhiên hốt hoảng, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở.
"Tôi... Tôi bị ép buộc."
Bây giờ nói những điều này đã không còn ý nghĩa gì nữa hết.
Tôi không để Giang Vân Hạ đi theo, mà quay lại chỗ bác sĩ.
Vừa rồi đã có người giúp tôi đưa ra quyết định.
7.
Ngày Tô Nguyệt Oánh sinh con, Giang Vân Hạ bị gọi đi lúc bốn giờ sáng.
Trước khi rời đi, anh ta khẽ nói với tôi:
"Nặc Nặc, sau khi đứa bé này chào đời, chúng ta có thể quay lại như trước được không?"
Anh ta biết tôi chưa ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/khi-hoa-mi-khong-con-hot-nua/chuong-4.html.]
Anh ta cũng biết giữa chúng tôi đang có một đứa bé xa lạ và mọi thứ đã không còn như trước nữa.
Tôi nhắm chặt mắt, không trả lời anh ta.
Nhưng ngay khi anh ta sắp bước ra khỏi cửa, tôi đột nhiên gọi anh ta lại.
Tôi kiên quyết hỏi:
"Giang Vân Hạ, giữa em và đứa bé này, anh chọn ai?"
Nhìn thấy biểu cảm sững sờ và khó xử của anh ta, tôi lắc đầu rồi thúc giục anh ta đi đi.
Nhìn tôi nằm trở lại giường, Giang Vân Hạ khẽ nói:
"Đợi anh quay về, anh sẽ giải quyết tất cả."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nhưng, tôi không cần anh ta giải quyết nữa, tôi sẽ tự mình làm điều này.
Sau khi anh ta rời đi, tôi lấy một bản thỏa thuận ly hôn và một chiếc USB đặt trên đầu giường.
Không một lời từ biệt, tôi rời khỏi ngôi nhà mà tôi từng trân quý vô cùng.
Còn hai ngày nữa mới đến ngày bay, tôi trở về quê một chuyến.
Từ sau khi kết hôn với Giang Vân Hạ, tôi cũng chưa trở về lần nào.
Ngôi nhà cấp bốn thấp bé ngày xưa giờ đã xây thành ngôi nhà hai tầng, nổi bật giữa những căn nhà xung quanh.
Có người tinh mắt nhìn thấy tôi, liền chỉ tay và hét lớn:
"Con gái lớn nhà họ Thẩm đi lấy chồng giàu đã về rồi này!"
Chưa đầy một phút, xung quanh tôi đã chật kín người.
Ba mẹ tôi cũng từ trong nhà bước ra, nhìn thấy tay tôi trống không, nụ cười trên khóe miệng lập tức khựng lại.
Họ cười gượng dẫn tôi vào nhà, vừa đóng cửa lại, mẹ tôi đã thẳng tay véo mạnh vào eo tôi một cái.
"Con bé c.h.ế.t tiệt này, về mà không biết mua gì cho bọn tao, nuôi mày đúng là phí công!"
"Con ly hôn rồi, sau này Giang Vân Hạ sẽ không gửi tiền cho hai người nữa đâu."
Cả nhà tôi cứ như gặp đại địch, sắc mặt đều thay đổi.
Nhìn xem, người ba người mẹ và anh em sống nhờ vào việc "bán" con gái chính là gia đình của tôi.
Sau khi biết tôi ra đi tay trắng, không lấy một đồng nào, cả nhà đã vô tình đuổi tôi ra ngoài.
Tôi đứng trước cánh cửa đã khóa chặt, không hề cảm thấy đau lòng.
Trước mặt những con người này, tôi nên cảm ơn Giang Vân Hạ, chính anh đã che chắn mọi giông bão cho tôi.
Giúp tôi có được năm năm yên ổn.
Nhưng đã chia tay rồi, tôi không muốn để họ làm phiền cuộc sống mới của anh ta nữa.
Giải quyết xong phiền phức này, tôi không còn vướng bận mà lên máy bay.
Một mình rời khỏi thành phố tôi đã sống nhiều năm qua.
8.
Tô Nguyệt Oánh sinh một bé trai nặng 4kg, thế là Giang Vân Hạ đã có một cậu con trai.
Còn tôi lúc này, trên máy bay đắm chìm trong những ký ức sâu sắc.