Khi gián điệp lỡ yêu mục tiêu của mình - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:43:51
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời thương Lâm Duy, cũng thương cả Lục Kỳ.
Một buổi sáng bình thường, nắng rơi đầy sân, gió thổi qua hàng cây đồi mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Lục Kỳ lên đồi từ sớm, như ngày. Trong nhà chỉ còn Lâm Duy… và con ch.ó mà Lục Kỳ nuôi, tên là Hắc.
Con ch.ó huấn luyện bài bản. Nó canh giờ uống t.h.u.ố.c nếu Lục Kỳ quên, nhưng quên mất nào, sủa gọi nếu bất thường, im bên giường suốt nhiều tiếng động đậy. Mười năm qua, nó coi việc trông Lâm Duy là nhiệm vụ quan trọng nhất đời ch.ó của .
Buổi trưa hôm đó, nó bên giường như thường lệ.
Rồi nó ngẩng đầu.
Một cái giật khẽ.
Ngón tay Lâm Duy co , gần như thể nhận nếu chằm chằm. Con ch.ó lập tức bật dậy, áp sát mép giường. Nó sủa, chỉ chớp.
Mi mắt Lâm Duy run lên.
Lần đầu tiên mười năm.
Rồi đôi mắt mở .
Thế giới trở chậm, mờ, như thể ai đó kéo tấm rèm dày phủ mắt suốt cả đời. Ánh sáng đ.â.m khiến đầu óc choáng váng, tim đập loạn nhịp. Lâm Duy kịp hiểu đang ở , còn sống c.h.ế.t, thì thứ đầu tiên thấy- Là một cái mặt chó.
Một cái mặt ch.ó to đùng, lông xồm xoàm, mũi đen bóng, thở phì phò, đang dí sát mặt ở cách gần đến mức còn cảm nhận ấm phả .
Lâm Duy: “……”
Não tỉnh , tim còn quen nhịp, linh hồn suýt nữa cái mũi ch.ó tiễn nữa.
Cậu trợn mắt nó.
Nó trợn mắt .
Hai bên đối diện , im lặng ba giây.
Con ch.ó nghiêng đầu, nghiêm túc, cảnh giác, như thể đang tự hỏi: là ai, chiếm chỗ của trông mười năm nay.
Lâm Duy há miệng, kêu một tiếng, cổ họng khô khốc chỉ bật một âm nhỏ:
“… hả?”
Con ch.ó lập tức sủa vang trời.
Sủa như báo động ngày tận thế.
Sủa như thể mười năm canh giữ cuối cùng cũng chờ khoảnh khắc .
Ngoài đồi, Lục Kỳ đang cúi kiểm tra đất thì thấy tiếng ch.ó sủa dồn dập, tim chợt thắt . Anh bỏ mặc thứ, chạy như điên về nhà.
Khi xô cửa lao phòng, con ch.ó đang chồm lên giường, còn Lâm Duy thì đó, mắt mở to, mặt tái mét, biểu cảm hoảng loạn đến mức gần như .
Hai bốn mắt .
Lục Kỳ c.h.ế.t trân tại chỗ.
Mười năm chờ đợi, bao nhiêu tưởng mất, bao nhiêu tự nhủ chỉ cần còn thở là đủ… giờ đây, đang , thật sự .
Lâm Duy run rẩy mấp máy môi, lâu mới bật một câu, giọng khàn khàn, yếu ớt, nhưng vẫn quen thuộc đến mức khiến tim vỡ :
“… Lục Kỳ… … nuôi ch.ó dữ …”
Con ch.ó đầu liếc một cái, như thể bất mãn.
Lục Kỳ bật trong nước mắt.
Anh lập tức mặc kệ tay chân còn lấm đất, nhào tới bên giường, ôm lấy trở về từ cõi mộng, trán chạm trán, giọng vỡ nát:
“Ừ… bảo nó chào em đàng hoàng hơn.”
Lục Kỳ ôm chặt lấy .
Ôm đến mức Lâm Duy khẽ hít sâu một , n.g.ự.c ép sát lồng n.g.ự.c , tim đập loạn xạ, thở suýt nữa theo kịp, nhưng Lục Kỳ dường như nhận , hoặc cũng buông , như thể chỉ cần thả lỏng một chút thôi thì trong tay sẽ biến mất nữa.
Anh vùi mặt vai , giọng vỡ vụn, lẩm bẩm thành câu, từng chữ như rơi từ đáy ngực.
“Quá … thật sự quá … cuối cùng cũng chờ em tỉnh …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-gian-diep-lo-yeu-muc-tieu-cua-minh/chuong-9.html.]
Anh chậm, khẽ, như đang kể cho chính . Sau đó tách một chút, hai tay còn dính một chút đất, chọn gốc bàn tay, phần sạch sẽ nhất nâng khuôn mặt lên, cho thật kỳ. Cuối cùng cũng thấy mở mắt .
Cậu thì thào, giọng nhỏ đến mức gần như sợ làm vỡ khí mặt.
“… Lục Kỳ… em nhớ… em đang ở phòng giam của Vực Sâu…”
Cổ họng thắt .
“Hay là… lúc đó em sốt cao quá… nên mơ một giấc mơ khi c.h.ế.t?”
Lục Kỳ lập tức ôm lòng nữa, còn siết chặt đến nghẹt thở, mà là một cái ôm chậm, chắc, bàn tay đặt lưng , như đang xác nhận sự tồn tại thật sự của mặt.
“Không mơ, là thật.”
Lâm Duy trong vòng tay , ấm thật, nhịp tim đập đều đều sát bên tai, nhưng vẫn dám tin. Cảm giác giống như trồi lên khỏi mặt nước một giấc ngủ quá dài, thứ đều hình dạng, trọng lượng, chỉ riêng bản là lơ lửng.
Cậu nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc, giọng run đến mức chính cũng sự bất an trong đó.
“Em… em nhớ rõ lắm.”
Hơi thở gấp gáp hơn một chút, tay vô thức nắm lấy vạt áo Lục Kỳ như sợ buông thì mặt sẽ tan biến.
“Em nhớ đ.á.n.h em, em thấy Phan Duật… em thấy bắt nữa, còn Hách Sa bảo bắt chọn một trong hai.”
Ánh mắt Lâm Duy d.a.o động dữ dội, sợ, lo, một điều gì đó dám gọi tên.
“Anh… cứu ?”
Cậu ngừng một nhịp, do dự hỏi:
“Lúc đó… chọn em ?”
Lục Kỳ một lúc lâu, như thể mất vài giây mới tiêu hóa sự thẳng thắn , bật . Nụ khẽ, thấp, chút trêu chọc nào, chỉ giống như một thứ cảm xúc dồn nén quá lâu cuối cùng cũng tìm chỗ thoát . Thậm chí đến chính cũng hiểu vì , là giờ phút chỉ cần Lâm Duy còn đó, còn thở đều trong lồng n.g.ự.c , thì chẳng thể nghiêm túc nổi nữa.
Anh đưa tay lên, ngón tay chạm nhẹ má , như một thói quen khắc sâu suốt mười năm, giọng chậm rãi, trầm , từng câu từng chữ đều lựa kỹ, như sợ nhanh quá sẽ làm mệt.
“Ừ, chọn em . mà lúc đó thì cứu cả hai, đời nào Hách Sa thao túng.”
Rồi bắt đầu kể, giấu giếm, lướt qua, kể từ lúc viện binh, từ cuộc mặc cả trong phòng chỉ huy, từ khoảnh khắc đưa mỗi Phan Duật và Lâm Duy là phản đồ đáng thả, kể cả việc chuẩn sẵn tinh thần nếu hôm đó c.h.ế.t ở đó thì cũng coi như trả xong một món nợ. Anh kể về lúc viện binh tràn , về tiếng súng, về khói cay, về khoảnh khắc lao tìm trong từng căn phòng tối, từng hành lang nồng mùi m.á.u và t.h.u.ố.c sát trùng, cho đến khi thấy treo đó, thở yếu đến mức dám chắc còn kịp .
Lâm Duy , từng chi tiết rơi tai, tim đập càng lúc càng nặng, vì sợ, mà vì mỗi câu của đều chứng minh một điều mà từng dám tin.
Lục Kỳ dừng một chút, hít một sâu, như thể chính cũng qua đoạn ký ức thêm một nữa.
“Sau đó rời tổ chức.”
“Không lâu , phía chính quyền chơi một ván lớn. Không truy quét lẻ tẻ, mà là dọn sạch bộ Vực Sâu.”
Giọng thấp xuống, trầm hơn.
“Thủ lĩnh Hách Sa bắt. Toàn bộ tuyến cũ của Vực Sâu lôi ánh sáng, từ đầu mối tài chính cho tới căn cứ ngầm, còn đường lui.”
“Những động tới em… còn ai cả.”
Lục Kỳ cúi đầu, trán chạm nhẹ trán , thở hai hòa , còn vội vàng sợ hãi, chỉ còn một thứ yên đến xa xỉ.
Lục Kỳ tiếp tục nhẹ nhàng cọ lên má mà thủ thỉ: “Anh nghĩ, em im như thế, chỉ là một tháng, hai tháng… một năm, hai năm… lúc đầu ngày nào cũng mong, cũng đếm, chỉ cần em nhúc nhích một chút là mừng đến ngủ … nhưng đến năm thứ mười, thật sự đang chờ cái gì nữa, cũng chờ đến bao giờ…”
Cánh tay siết , run lên nhẹ.
“Vậy mà em vẫn tỉnh… còn nhớ … Lâm Duy, ông trời đối xử với … quá …”
Lâm Duy sững .
Hai chữ mười năm như một nhát búa đập thẳng đầu.
Cậu há miệng, cổ họng nghẹn , lâu mới bật một câu, giọng khàn khàn đến mức chính cũng nhận đó là giọng .
“… mười năm ?”
Lục Kỳ gật đầu, gì thêm, chỉ ôm chặt hơn, như thể sợ hỏi tiếp thì sẽ chịu nổi.
Lâm Duy nuốt khan, tim đập mạnh đến mức đau nhói. Cảm giác thực dâng lên từng lớp, giống như giữa sương mù dày đặc, thấy ánh sáng mà dám chắc đó thật .
Bác sĩ từng với , rằng não tổn thương kéo dài, thiếu oxy, xuất huyết và sốt cao như , dù tỉnh cũng khả năng mất chức năng từng vùng. Có thể là tay, thể là chân, thể là trí nhớ, cũng thể là những thứ nhỏ nhặt hơn nhưng đủ để đổi cả một đời . Mà may mắn , bây giờ tỉnh , tai mắt vẫn bình thường, trí nhớ , cử động coi như cũng , Lục Kỳ thở phào một . Anh đặt tay qua chăn, giữ nhẹ chân , bảo co chân lên thử chút xem , vẫn .
Lục Kỳ hỏi khó chịu chỗ nào , Lâm Duy cũng lắc đầu bảo . vẫn yên tâm. Buổi chiều sẽ quyết định đưa lên thành phố khám và mua một vật dụng cần thiết. Dù thì cũng tỉnh , cuộc sống của Lục Kỳ giống như tái sinh từ đống đổ nát, chỉ cần nghĩ thôi thấy hào hứng, rạo rực trong lòng.
Ngoài , con ch.ó phục nắng, vẫy đuôi một cái thật mạnh, như thể cuối cùng cũng yên tâm rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của đời làm ch.ó thành công .