Khi gián điệp lỡ yêu mục tiêu của mình - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-12 12:42:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn nhà ở ngoại ô, cách xa đường lớn, buổi sáng yên tĩnh đến mức thể rõ tiếng gió luồn qua hàng cây vườn. Nắng sớm rơi xuống chậm, gắt, chỉ là một lớp ánh sáng mỏng phủ lên sân cỏ còn đẫm sương, khiến thứ trông dịu dàng đến mức thật.

Lục Kỳ hiên nhà một lúc lâu, bình minh nhô lên rặng đồi thấp, trong lòng bỗng sinh một cảm giác xa lạ. Đẹp. Đẹp đến mức khiến dừng . Đã lâu bình minh với tâm thế như , trong phòng chỉ huy, giữa những ca trực kéo dài, cũng trong tiếng s.ú.n.g và cảnh báo đỏ rực.

Anh trong, cúi đẩy chiếc xe lăn ngoài sân. Lâm Duy đặt lên chiếc ghế dài bằng gỗ, lưng ghế ngả để thể đón nắng. Không khí trong lành mang theo mùi cỏ non và đất ẩm, chim hót đó tán cây, từng tiếng nhỏ, rời rạc, nhưng sống động.

Những vết thương Lâm Duy khép . Không còn băng gạc chằng chịt, chỉ còn những vết sẹo nhạt màu, kéo dài cánh tay, bên sườn, nơi cổ tay từng khóa chặt. Chúng làm . Trái , ánh nắng, gương mặt Lâm Duy hiện một cách rõ ràng hơn bao giờ hết, sống mũi thẳng, hàng mi dài, làn da nhợt nhạt vì thiếu m.á.u nhưng đường nét vẫn rõ, , theo kiểu khiến nỡ rời mắt.

Lục Kỳ xuống bên cạnh, một lúc lâu chỉ để . Anh gương mặt , những đường cong quen thuộc mà ngày từng chạm trong bóng tối, từng nghĩ rằng đó chỉ là thể, chỉ là khoảnh khắc, chỉ là thứ thể tách rời khỏi cảm xúc. Giờ nghĩ mới thấy ngu ngốc đến mức nào.

Anh cầm lấy tay Lâm Duy, bắt đầu bóp nhẹ từng ngón, từng khớp, lực đủ, đều đặn, kiên nhẫn. Rồi đến cẳng tay, bắp tay, đó là chân. Đó là việc làm mỗi ngày, sót buổi nào, như một nghi thức.

“Em ,” khẽ, giọng thấp, như sợ làm vỡ buổi sáng yên tĩnh , “ đầu tiên chúng gặp thật sự nghĩ sắp c.h.ế.t .”

Hình ảnh hiện lên rõ trong đầu .

Biển khi đó xanh như vẽ. Nó xám, mênh mông, lạnh lẽo. Chiến dịch thất bại, đội hình tan vỡ, thương nặng, cano hỏng, chỉ kịp bám một tấm bè gỗ vỡ trôi dạt mặt nước. Mặt trời lên lặn, cơ thể mất nước, đầu óc mê man, trôi bao lâu, chỉ nhớ cảm giác lạnh ngấm xương, và một ý nghĩ rõ ràng rằng nếu ngủ tiếp, lẽ sẽ bao giờ tỉnh nữa.

Đến lúc mở mắt nữa, thứ đầu tiên thấy là bầu trời, bóng cúi xuống che mất ánh sáng.

Một con thuyền nhỏ. Cũ, đơn sơ, lênh đênh. Và Lâm Duy.

Chỉ cần một cái, Lục Kỳ là ân nhân cứu mạng . Cậu bên mạn thuyền, tay còn ướt nước biển, tóc rối, ánh mắt sáng. Anh còn nhớ cố dậy, dù đau đến mức mắt tối sầm, vẫn nghiêm túc một câu khuôn sáo, giống hệt trong phim ảnh.

“Đại ân đại nghĩa… báo đáp thế nào.”

Lâm Duy xong thì , nụ khi bừa bãi tự nhiên, giống ai trong thế giới của cả. Cậu từ đầu đến chân, mạnh miệng , giọng thẳng.

“Trông cũng trai. Lấy báo đáp là .”

Nói xong còn gật đầu như thể đó là phương án hợp lý nhất.

Lục Kỳ kể đến đây thì khẽ , nhưng trong mắt thứ gì đó cay. Anh nhớ rõ đó, Lâm Duy thật sự bỏ luôn con thuyền của , cứ thế theo về đất liền, về nhà . Anh cho theo. Anh nhiều lời khó , bảo cứu là việc nên làm, cứu xong lấy đó làm cớ bám víu, như là vô liêm sỉ.

Đến bây giờ vẫn nhớ cảm giác lúc thốt câu đó, trong lòng thấy . Dù cũng cứu mạng , còn thì ở vị trí cao hơn mà mắng . Vong ân bội nghĩa đến mức , lúc đó giả vờ nhận .

Lâm Duy khi mắng thì cãi. Chỉ im, mắt đỏ lên, khóe mắt ướt, rõ ràng là nhưng vẫn cố nhịn. Cảnh đó khiến Lục Kỳ chịu nổi. Cuối cùng , một câu cứng nhắc rằng thôi , cứ ở , đợi khỏe hơn hãy tính.

“Anh ,” Lục Kỳ tiếp, tay vẫn nắm lấy tay , “rằng từ lúc đó… em bao giờ nữa.”

Anh cúi xuống, trán khẽ chạm mu bàn tay Lâm Duy, nắng rơi lên lưng , ấm áp đến mức khiến cổ họng nghẹn .

“Lần , sẽ đuổi em .”

Lục Kỳ bên ghế một lúc lâu nữa mới lên tiếng, giọng trầm xuống, chậm rãi như đang một điều quan trọng, sợ rằng chỉ cần nhanh hơn một chút thôi thì lời sẽ tan mất.

“Em , căn nhà … bây giờ là của em . Nếu làm sai cái gì đó khiến em vui, em cứ đuổi cổ .”

Anh đưa tay chỉ quanh sân, chỉ lên triền đồi phía xa, nơi cỏ mọc mềm và thoai thoải, ánh nắng đang tràn xuống từng lớp.

“Anh để tên em trong giấy tờ . Anh chọn quả đồi là vì em leo núi ngắm hoàng hôn.”

 Lục Kỳ khẽ , một nụ nhỏ.

 “Núi cao thì sợ em mệt. Thôi thì leo đồi cũng . Không cao, nhưng yên tĩnh.”

Anh chỉ về phía căn nhà, nơi mặt tiền thẳng về hướng đông.

“Nhà về phía để sáng em mở mắt là thấy bình minh. Anh nghĩ… nếu ngày nào đó em tỉnh, thứ đầu tiên em thấy nên là ánh sáng.”

Gió thổi qua, lay nhẹ những tán lá. Lục Kỳ đặt tay lên n.g.ự.c Lâm Duy, cảm nhận nhịp thở yếu nhưng đều, lòng n.g.ự.c nhô lên khẽ, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh hơn chút nữa thôi là thể tan biến.

“Anh em mệt lắm ,” , giọng thấp xuống, gần như thì thầm.

 “Muốn nghỉ ngơi, đúng ? Vậy thì em cứ nghỉ .”

Anh nắm tay chặt hơn một chút, vì sợ rời , mà như để tự nhắc còn đang ở đây.

“Anh ở đây. Anh bảo vệ em. Anh sai một , sẽ sai nữa.”

Những lời đó rơi tĩnh lặng, từ từ kéo trở về những ngày tháng qua, khi Lâm Duy còn sống động, còn , giận, nước lấn tới.

Sau khi mặc cả đủ kiểu để nhà , Lục Kỳ từng rõ ràng, lạnh lùng, như một ranh giới thể vượt qua.

“Tôi yêu . Cậu thì ở, nhưng mấy lời lấy báo đáp thì quên .”

Khi , thật sự nghĩ . Trong mắt lúc đó, Lâm Duy dù đến cũng thể so với Phan Duật. Một là thanh mai trúc mã, là ánh trăng trắng tinh theo đuổi nhiều năm, một chỉ là kẻ xa lạ bỗng nhiên xuất hiện, cứu một mạng bừa bãi.

Vậy mà bây giờ, khi nhớ , thứ đọng rõ ràng nhất trong ký ức là những gặp Phan Duật, mà là hình ảnh Lâm Duy trong sân, cầm vòi nước tưới cây. Nắng rơi từ cao xuống, xuyên qua mái tóc , ánh lên một màu vàng rực rỡ, chói mắt đến mức khiến nheo mắt .

Hình ảnh yên tĩnh, bình thường, gì đáng nhớ, trở thành bức tranh nhất mà trí óc còn giữ .

Lục Kỳ cúi xuống, trán chạm nhẹ mái tóc Lâm Duy, nhắm mắt lâu.

“Ngủ ,” khẽ, như đang ru một ngủ say với tất cả tình yêu chân thành nhất của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-gian-diep-lo-yeu-muc-tieu-cua-minh/chuong-7.html.]

 “Lần sẽ để em tỉnh dậy một nữa.”

—-------------

Trần Mặc đến thăm Lục Kỳ một buổi chiều mưa, mưa lớn nhưng dai dẳng, rơi đều đều lên bậu cửa sổ, giăng kín khắp quả đồi mờ mờ ảo ảo, giống hệt những năm tháng Lục Kỳ từng cho rằng “vận may tệ”.

Anh đang chỉnh dây truyền dịch cho Lâm Duy. Hai Thức Tuyến cũng coi như trùng thời gian, ở Bạch Uyên Đảo tứ bề là địch, kề vai sát cánh bên bằng thời gian, cấp bậc thì là Trưởng- Phó chỉ huy, nhưng cũng tính như nửa bằng hữu, nửa tri kỷ. Bao nhiêu chuyện từ ngày xưa tới giờ, chuyện khi , uống , ăn bánh với cả ngày hết chuyện. Đang tới lúc Lục Kỳ định dậy làm mấy món đơn giản mời Trần Mặc dùng cơm, thì Trần Mặc bảo khoan , xong tỏ thái độ hết sức cân nhắc xem nên mở miệng . Cuối cùng sự mất kiên nhẫn của Lục Kỳ, .

“Bên Hách Sa khai gần hết .”

 Giọng Trần Mặc thấp, mang theo cảm xúc, nhưng chính sự bình thản đó khiến Lục Kỳ khẽ nhíu mày.

Anh hỏi gì, chỉ chờ.

“Có vài chuyện,” Trần Mặc tiếp tục, ánh mắt dời khỏi cửa sổ, rơi thẳng xuống mặt , “ nghĩ nên . Dù xong… lẽ cũng chẳng còn tác dụng gì.”

Một câu nhẹ, nhưng Lục Kỳ bỗng thấy n.g.ự.c như ai đó đè xuống. Anh cực ghét cái thái độ úp úp mở mở của Trần Mặc.

Trần Mặc bắt đầu từ một vụ phục kích ba năm , chiến dịch ở cảng phía nam. Lúc đó Vực Sâu lộ tuyến vận chuyển, đối phương bày sẵn bẫy, đáng lẽ đội của Lục Kỳ bao vây bộ. đúng giờ xuất phát, hệ thống nội bộ nhận một bản tin khẩn, rằng địa điểm tập kết theo dõi, buộc họ đổi tuyến.

Lục Kỳ còn nhớ rõ. Khi chỉ nghĩ may mắn, hoặc là kẻ phản bội bên quá nôn nóng, để lộ sơ hở.

“Tin đó,” Trần Mặc chậm rãi, “là giả.”

Lục Kỳ ngẩng lên.

“Không do hệ thống phát hiện, cũng do nội gián của chúng . Là do bên đ.á.n.h lạc hướng.”

Anh im lặng, tim bắt đầu đập lệch nhịp.

“Một trong tổ chức Hách Sa thừa nhận,” Trần Mặc tiếp, “ chiến dịch đó, họ nhận một nguồn tin sai, khẳng định Vực Sâu sẽ xuất hiện ở bến 4. Toàn bộ lực lượng dồn về đó, bỏ trống tuyến .”

Lục Kỳ mở miệng, nhưng phát tiếng.

“Người gửi tin là Lâm Duy.”

Cái tên đó rơi xuống như một nhát d.a.o cùn, sắc nhưng đủ để cứa nát từng lớp thịt.

Trần Mặc dừng .

“Không một . Sau cho đối chiếu . Gần như tất cả những ‘thoát c.h.ế.t trong gang tấc’ suốt mấy năm qua… đều dấu vết của .”

là gửi tọa độ giả, khiến một mũi truy sát của Hách Sa đ.â.m thẳng ổ mai phục của chính bọn chúng.

 Có là cố ý chỉnh sửa thời gian hành động, làm lệch nhịp một cuộc tấn công đồng loạt.

 Có thậm chí là tạo một mâu thuẫn nội bộ giả, khiến hai nhóm bên Hách Sa tự nghi ngờ và thanh trừng lẫn .

“Tất cả đều kín,” Trần Mặc , giọng trầm xuống, “nếu đào sâu lời khai, chúng cũng phát hiện . Cậu làm như thể… chỉ đơn giản là một chuỗi trùng hợp.”

Lục Kỳ thấy trong đầu bắt đầu vang lên những mảnh ký ức cũ, từng cảnh từng cảnh hiện rõ ràng đến tàn nhẫn.

Những trở về nhiệm vụ, đầy m.á.u và mùi t.h.u.ố.c súng, Lâm Duy luôn ở cửa, chờ đợi.

 Những hỏi : “Anh thể cho em đang làm gì ?”

 Và thì luôn đáp bằng sự cáu kỉnh, bằng im lặng, bằng việc đẩy khỏi thế giới của .

Có một , nhớ rõ. Sau khi thoát khỏi một vụ nổ suýt lấy mạng , Lục Kỳ phát hiện truy cập dữ liệu nhiệm vụ. Anh nổi điên.

Anh bóp cổ Lâm Duy, ép tường, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi lên, giọng lạnh đến tàn nhẫn:

 “Cậu lấy tư cách gì mà dám động công việc của ?”

Lúc đó Lâm Duy phản kháng. Chỉ dùng ánh mắt tuyệt vọng , cổ họng phát tiếng thở đứt quãng, môi tái nhợt nhưng vẫn cố :

 “Em chỉ là… lo cho .”

Sau đó, ho khan lâu, lưng , giọng khàn đến mức gần như thấy:

 “Em xin .”

Một câu xin mà đến bây giờ Lục Kỳ mới nhận , đáng lẽ bao giờ nên tồn tại.

Anh buông tay vì tin, mà vì thấy sắp ngất.

Sau đó là một trận cãi kịch liệt. Anh xen đời , vị trí của . Còn Lâm Duy thì im lặng, im lặng đến mức đáng sợ.

Bây giờ nghĩ , Lục Kỳ mới hiểu, vì may mắn mà những đó mới thoát nạn, là vì Lâm Duy.

Lục Kỳ nhắm mắt . Trong bóng tối, thấy rõ từng khoảnh khắc còn sống, từng nhịp thở từng cho là đương nhiên. Hóa tất cả đều đ.á.n.h đổi bằng việc một trong bóng tối, lặng lẽ phản bội cả thế giới để giữ .

thì làm gì?

Anh nghi ngờ. Anh chối bỏ. Anh suýt g.i.ế.c bằng chính đôi tay .

Nếu Lục Kỳ c.h.ế.t bất kỳ nào trong đó, lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều so với việc sống để hiểu sự thật .

Anh mở mắt, hốc mắt đỏ đến đau, nhưng thể rơi nước mắt.

Loading...