Khi gián điệp lỡ yêu mục tiêu của mình - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:04:05
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý nghĩ lướt qua nhanh, nhưng để cảm giác trống rỗng nơi ngực, như thể thứ gì đó rút mất mà Lục Kỳ kịp nhận đó là gì.
Cửa phòng chỉ huy mở . Trần Mặc- đội phó của Tuyến Thức, chắn ngay lối , né, cũng vòng vo.
“Không xác định là thật giả,” Trần Mặc thẳng. “Có thể là phản đồ bắt thật. Cũng thể là kịch bản do Vực Sâu dựng lên. mà bước qua cánh cửa , thì dù thật giả, cũng đường .”
Lục Kỳ dừng bước.
Anh Trần Mặc, chỉ tối phía ngoài hành lang.
“Ngày ,” Lục Kỳ chậm, giọng thấp, “là cứu một mạng.”
Trần Mặc cau mày, kịp phản ứng thì Lục Kỳ tiếp:
“Nếu phản bội , coi như hòa. Mạng đổi mạng , ai nợ ai.”
Sau đó Lục Kỳ đầu , ánh mắt bình tĩnh đến mức làm đối diện thấy khó chịu.
“Còn nếu phản bội ,” Lục Kỳ , “nếu đến lúc vẫn sống c.h.ế.t giữ bí mật cho … thì c.h.ế.t vì cũng tiếc.”
Trần Mặc sững .
Lục Kỳ lấy từ túi áo một thiết lưu trữ mỏng, đặt thẳng tay .
“Đơn từ chức gửi ,” . “Từ giờ trở , nơi tiếp quản.”
Trần Mặc chằm chằm thiết trong tay, sắc mặt tối .
“Anh đúng là điên ,” bật . “Lúc tuyển , bọn họ quên kiểm tra tâm lý ? Thiếu quyết đoán, thiếu lạnh lùng. Đã là nội gián thì tiêu diệt bằng giá, còn mắc gì cứu?”
Lục Kỳ im lặng một nhịp.
Rồi , khẽ, như cho chính :
“Nếu đến cả sẵn sàng c.h.ế.t để giữ bí mật cho mà cũng dám cứu… thì thứ đang bảo vệ rốt cuộc là cái gì?”
Sau đó bước qua Trần Mặc, về phía cửa ngoài. Trần Mặc giữ cũng biện pháp nào cả.
Lục Kỳ còn tới cửa thì cánh cửa mở , ánh sáng ngược hướng chiếu thẳng .
Không thông báo , Phan Duật đột nhiên xuất hiện. Phan Duật là lớn lên cùng Lục Kỳ từ thuở thiếu thời, cũng là lý do duy nhất khiến Lục Kỳ tự nguyện rời trung tâm, đến trấn giữ Bạch Uyên Đảo, để đổi lấy một suất du học đúng với ước mơ mà Phan Duật từng ước nguyện. Chuyện kẻ trong tổ chức đều .
3 năm du học, trở về, vẫn tiếp tục cống hiến cho Thức Tuyến nhưng ở vị trí tối cao. Thỉnh thoảng mới Bạch Uyên Đảo thăm một .
Phan Duật bước , áo khoác còn kịp cởi, rõ ràng là thẳng từ sân bay tới. Ánh mắt lướt qua phòng chỉ huy, dừng nhanh ở màn hình còn đang chạy dở đoạn ghi hình, chuyển sang Lục Kỳ.
Không hỏi. Không cần hỏi.
Trần Mặc như gặp phao, lập tức thuận nước đẩy thuyền.
“Cậu tới đúng lúc,” . “Mau giữ .”
Phan Duật cau mày, bước tới mặt Lục Kỳ, giọng hạ thấp nhưng dứt khoát.
“Anh cũng chắc cứu ,” . “Chỉ hai khả năng. Một là c.h.ế.t. Hai là cả hai cùng c.h.ế.t.”
Lục Kỳ đáp.
“Bên điều vũ khí hạng AETHER-9,” Phan Duật tiếp tục. “Loại dùng để phong tỏa khu vực kín. Ngoài còn điều cả đội phản ứng nhanh cấp ba, phân đội mạnh nhất trong trực chiến giáp lá cà, giải cứu con tin.”
Cậu thẳng mắt Lục Kỳ.
“Hiểu nghĩa là gì ? Nghĩa là xông bây giờ, bọn chúng chỉ cần kích hoạt phong tỏa, sẽ cơ hội ngoài, dù cứu .”
Trần Mặc xen , giọng lạnh tanh:
“Chờ tới sáng. Viện binh đến. Vực Sâu g.i.ế.c ngay . Chúng cần thời gian khai thác.”
Phan Duật gật đầu.
“Anh sống lý trí lên,” . “Đừng hành động dại dột.”
Lục Kỳ yên.
Những lời đó… lý.
Anh . Biết từng câu một đều đúng. Biết rằng đây lúc để một đầu hành động theo cảm xúc. Biết rằng chờ đến sáng là phương án an nhất.
Anh màn hình.
Lâm Duy đang cúi đầu, vai run nhẹ theo từng nhịp thở, trông như kiệt sức, nhưng vẫn sụp hẳn.
Chưa g.i.ế.c ngay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-gian-diep-lo-yeu-muc-tieu-cua-minh/chuong-2.html.]
Lục Kỳ nhắm mắt một giây.
Rồi mở .
“Chờ tới sáng,” .
Không ai trong phòng thở phào. Bởi vì cả ba đều , đây quyết định vì yên tâm, mà là đặt cược.
Phan Duật Lục Kỳ lâu.
Không kiểu soi xét, cũng trách móc. Chỉ là ánh quen thuộc của bên cạnh từ lâu, lâu đến mức lúc nào nên gì, lúc nào .
“Anh về nhà ,” Phan Duật khẽ. “Ở đây cần canh cả đêm.”
Lục Kỳ đáp.
“Em về nấu cơm cho ,” tiếp lời, giọng nhẹ hơn nữa, xoa dịu khí căng thẳng lúc . “Lâu ăn bữa nào đàng hoàng.”
Trần Mặc liếc qua Phan Duật một cái, đúng là cách đặc biệt của đặc biệt, chuyện tưởng như Trần Mặc hết cách, thế mà vì ba câu của Phan Duật thành chẳng gì hết, chỉ như nước chảy mây trôi.
Phan Duật bước gần hơn một chút. Không chạm , chỉ trong cách đủ để là ở đó.
“Anh đừng tự ép quá,” . “Chuyện ở đây lo. Anh về nghỉ một lát. Sáng mai… thứ sẽ thôi.”
Đó là giọng điệu mà Lục Kỳ từng quen.
Giọng của luôn ở đó, cần tranh giành, cần cố gắng, cứ tự nhiên mà quan tâm.
Ngày , chỉ cần Phan Duật mấy câu như , thấy nhẹ . Thậm chí còn nghĩ, nếu một để sống cùng, chắc là nên là như thế .
Vậy mà bây giờ…
Lục Kỳ gật đầu, máy móc.
“Ừ.”
Anh dậy, lấy áo khoác, màn hình thêm nào nữa.
Phan Duật theo sát bên cạnh, chuyện nhiều, nhưng ý tứ quan tâm rõ, hiếm khi mấy câu như dạo gầy ; về sớm một chút cho đỡ mệt.
Lục Kỳ , nhưng để tai.
Trong đầu lúc chỉ hiện rõ đôi mắt cố mở của một đáng kêu đau. Ánh mắt chẳng thể hiện bất cứ một biểu cảm nào nhưng tại ám ảnh Lục Kỳ tới như .
Lục Kỳ chợt nhận một điều lạ. Người mà từng nghĩ là ánh trăng sáng, từng nghĩ là nên theo đuổi, đang ở ngay bên cạnh. Quan tâm đúng lúc, dịu dàng đúng mực, đòi hỏi gì cả. Mà chỉ nghĩ về Lâm Duy, liệu , tình cảm của đổi .
Ý nghĩ xuất hiện liền khiến Lục Kỳ bật một cái, c.h.ử.i thề chính bản : “Con nó chứ, nghĩ linh tinh cái quái gì ?”. Lục Kỳ nhanh chóng xác định tâm trạng của lúc . Với Lâm Duy là lo lắng và áy náy, dù cũng ở bên mấy năm trời. Còn thể thế vị trí của Phan Duật trong lòng . Người là ánh trăng sáng, là viên ngọc mà giờ nâng tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, một tài giỏi, lý trí, tình cảm, xứng .
Phan Duật rời nhà của Lục Kỳ khu căn cứ khi trời tối hẳn.
Xe chạy tuyến đường ven biển dẫn từ khu dân cư về căn cứ, con đường ít xe, nhưng an ninh vẫn trong vùng kiểm soát. Phan Duật quen đường, quen cả những đoạn tối, nên để ý lắm.
Khi đèn tín hiệu phía chuyển sang đỏ, xe dừng . Một chiếc xe tải nhỏ từ làn bên bất ngờ trượt ngang, chắn gọn đầu xe Phan Duật. Chưa kịp phản ứng, phía một chiếc khác ép sát, khóa cứng lối lùi.
Không còi. Không tiếng quát.
Chỉ là trong khoảnh khắc cửa xe mở bật , một cánh tay mạnh mẽ kéo Phan Duật lệch sang bên. Mọi động tác đều gọn, nhanh, để trống cho phản kháng.
Phan Duật chỉ kịp ngửi thấy mùi kim loại lạnh và một thứ mùi nhạt, t.h.u.ố.c gây mê liều thấp.
“Xin ,” sát tai , giọng bình thản. “Chúng chỉ cần hợp tác.”
Cửa xe đóng sầm . Đèn giao thông phía chuyển xanh, nhưng còn chiếc xe nào ở đó nữa.
—------
Khi tỉnh , Phan Duật nhận đang ở trong một gian kín. Không trói, nhưng tay chân nặng như chì. Trước mặt là một chiếc bàn kim loại, đó đặt một thiết phát hình đang tắt. Một gian quen thuộc giống hàng chục phòng giam khác của Vực Sâu, ý thức tình hình, lập tức phát run.
Một đàn ông tựa bên tường, Phan Duật mỉm gian xảo. Phan Duật hít một sâu, giọng vẫn giữ bình tĩnh.
“Các gì?”
Người nhẹ.
“Đương nhiên hết bọn tao bản đồ căn cứ bí mật, nơi chúng mày cất Hạch Chủng, chỉ Lục Kỳ mới cái , đương nhiên tao nó giao . Thứ hai, tao xem giữa cái gì nhỉ, giống như bọn thanh niên , bên gối và trong tim, chọn ai. Hahaha.”
Hắn bước tới, bật thiết lên. Màn hình sáng, hiện cùng một góc quen thuộc, căn phòng kim loại nơi Lâm Duy đang giam.
“Mày nó chứ?” . “Mày chắc chắn , nó vốn là của bọn tao cài bên Lục Kỳ, nhưng giờ vì Lục Kỳ mà phản bội chúng tao. Tao sẽ cho nó c.h.ế.t thây. mày thì , nếu mày như nó, ngoan ngoãn một chút.”
Phan Duật màn hình, sắc mặt thoáng trắng , nhưng vẫn đầu tránh. Người rút một con d.a.o nhỏ mỏng dính, vô cùng sắc bén, rà nhẹ mặt . Giọng điệu âm trầm : “Mày trai như , tao cũng đối xử tệ với mày . Ngoan ngoãn với Lục Kỳ, nhanh chóng mang bản đồ tới đổi, cứu mày , ?”
Sau đó bật camera kết nối với thiết trong phòng chỉ huy của Lục Kỳ.
—---------
Lục Kỳ từ lúc Phan Duật rời khỏi một lúc, gọi điện cho hỏi về tới căn cứ , gọi liền mấy cuộc thấy bắt máy. Trong lòng chợt dâng lên một linh cảm lành. Anh liền lập tức đồ, tới căn cứ chỉ huy.