Khi gián điệp lỡ yêu mục tiêu của mình - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-12 05:02:58
Lượt xem: 19

Bạch Uyên Đảo là một hòn đảo biệt lập ngoài tuyến hàng hải chính. Trên bản đồ dân sự, nó chỉ là một điểm mờ tên, dân cư cố định, phép tiếp cận tự do. Việc tồn tại của hòn đảo từng công bố chính thức.

Bên Bạch Uyên Đảo là một căn cứ ngầm tuyệt mật, nơi lưu trữ Hạch Chủng, một vũ khí cấm sử dụng tuyệt đối. Không ai vị trí chính xác của Hạch Chủng ở tầng nào, lối , cách tiếp cận cụ thể. Toàn bộ thông tin liên quan chia nhỏ và khóa chéo. Chỉ một ít ở cấp tối thượng, đầu là Lục Kỳ, mới nắm cấu trúc chỉnh.

Hạch Chủng kích hoạt, cũng thể tùy ý tiêu hủy. Nó tồn tại như một phương án cuối cùng cho tình huống đất nước lâm nguy, đồng thời cũng là thứ phe nào dám để rơi tay kẻ khác.

Xung quanh Bạch Uyên Đảo tồn tại hai phe đối nghịch.

Tuyến Thức là một tổ chức bí mật, sự hậu thuẫn của tầng lớp cao cấp, chịu trách nhiệm bảo tồn và phong tỏa, họ đặt căn cứ Bạch Uyên Đảo để canh giữ, duy trì an và ngăn hành vi tiếp cận trái phép.

Phe còn là Vực Sâu, là một liên minh ngầm phi quốc gia, tồn tại dạng các nhóm vũ trang, tài phiệt ngầm, phòng thí nghiệm đen, mạng lưới đ.á.n.h thuê, chúng tìm cách xâm nhập và chiếm đoạt, với mục tiêu kiểm soát Hạch Chủng để giành ưu thế tuyệt đối.

Cuộc tranh giành Bạch Uyên Đảo vì thế diễn công khai. Nó âm thầm, kéo dài và khoan nhượng, bởi chỉ cần một sai sót nhỏ, thứ hòn đảo sẽ còn trong tầm kiểm soát của bất kỳ ai.

—----------------

Lục Kỳ đang trong phòng chỉ huy.

Chỉ ánh sáng xanh lạnh từ dãy màn hình phủ lên gương mặt . Khi tín hiệu kết nối, một khung hình bật lên, kèm theo dấu hiệu mã hóa của Vực Sâu, thứ chúng cố tình để lộ, như một cách nhắc nhở rằng đoạn ghi hình gửi đến chủ đích.

Hình ảnh rung nhẹ, góc thấp. Một căn phòng kín, tường kim loại loang vết ẩm. Ở chính giữa là Lâm Duy.

Cậu trói ghế. Áo còn nguyên vẹn. Mồ hôi và m.á.u lẫn , trượt dọc theo cằm, nhỏ xuống sàn. Đồng t.ử giãn rộng vì đau, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo một cách khó chịu.

Lục Kỳ chớp mắt.

Anh . Biết rõ. Đêm hôm qua, vẫn còn lăn giường với .

Cậu là một kẻ ở bên cạnh Lục Kỳ còn thể cau mày vì đứt tay khi nấu ăn, than thở cả buổi, giấu tay áo như trẻ con. Vậy mà màn hình, cùng một nghiến chặt răng đến bật máu, phát lấy một tiếng.

Có lúc cơ thể Lâm Duy run lên kiểm soát, cổ họng phát âm thanh khàn đặc như bóp nghẹt. Camera lia chậm, che giấu gì cả. Mọi thứ đều cận, cố ý để xem thể mặt .

Cổ tay gầy đến mức dây xích như sắp cắt xương, da thịt loang lổ vết bầm tím, chỗ còn hằn dấu cháy sém kịp khép miệng. Khi lưỡi d.a.o đ.â.m xuống nữa, ánh mắt mất tiêu cự, tan trong khoảnh khắc, thể co giật dữ dội, cứng đờ.

Một dòng chất lỏng chảy xuống chân Lâm Duy. Cậu run lên, hô hấp rối loạn, rõ ràng vượt quá ngưỡng chịu đựng của thường. Cơ thể phản bội ý chí, tiểu tiện kiểm soát, đến khi ý thức chống đỡ nổi nữa, nghiêng đầu sang một bên, ngất lịm như một sợi dây kéo đứt.

Lục Kỳ rõ nhịp thở của chính . Chậm. Nặng. Rối.

Lục Kỳ tắt bớt ánh sáng trong phòng chỉ huy.

Màn hình vẫn mở. Camera vẫn chạy. Không dấu hiệu sẽ dừng.

Anh dựa lưng bàn, hai tay khoanh , ép yên. Chờ đợi là quyết định đưa , trong bốc đồng, mà khi cân nhắc khả năng. Viện binh ngày sẽ tới. Khi đó, dù là bẫy , đều thể xử lý.

Lâm Duy loại dễ buông tay.

Lục Kỳ nghĩ .

Từ đầu gặp, đeo bám dai dẳng đến mức khó chịu. Bị lạnh nhạt thì tìm cách khác. Bị từ chối thì đổi giọng . Bị đẩy xa thì về, như thể mệt, cũng nản.

Một như thế… thể dễ dàng bỏ cuộc.

ngay đó, một ý nghĩ khác chen , sắc lạnh và dễ chịu chút nào.

Ta thật sự hiểu ?

Anh gương mặt màn hình. Tái nhợt. Mồ hôi lạnh thấm ướt tóc. Mỗi thở đều ngắt quãng, như dùng hết sức mới kéo khí phổi.

Đây rốt cục là con như thế nào?

Là kẻ tinh nghịch than đau vì một vết cắt nhỏ?

Hay là đang im lặng chịu đựng đến mức hé răng?

Lục Kỳ chợt nhận , giữa hai hình ảnh , từng thật sự chạm tới cái nào. 

Lục Kỳ nghĩ mãi thông, nhưng một mấu chốt vấn đề nắm cực chắc chắn đó là, là nội gián.

Phía bên Vực Sâu khi gửi mật mã đến cũng một câu: “Bọn tao tìm một tên phản đồ, xem quen của Lục thiếu nhé.”

Vậy nghĩa chắc chắn ít nhất từng là nội gián, tiếp cận cũng là mục đích, nhưng thực sự phản bội Vực Sâu ? Nếu là phản đồ, tất cả thể chỉ là một màn trình diễn, một cái bẫy dựng lên thì sẽ như thế nào? Anh dám cá cược tính mạng của , sự an nguy của tổ chức . Nếu là diễn… thì cũng quá tàn nhẫn

—---------

Lâm Duy  tỉnh trong cơn đau âm ỉ lan khắp xương sống.

Ý thức về chậm, như kéo ngược từ đáy nước lạnh. Mí mắt nặng trĩu, mở ánh lửa mặt làm nhức nhối. Hơi thở nghẹn trong cổ họng, mỗi hít đều giống như gai cào bên trong phổi.

Người mặt cúi xuống.

Là Hách Sa.

Người từng cùng chia từng ngụm nước đường chạy trốn. Người từng vỗ vai , “ráng chịu chút, xong nhiệm vụ là về”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-gian-diep-lo-yeu-muc-tieu-cua-minh/chuong-1.html.]

Giờ gương mặt còn chút quen thuộc nào.

“Ồ, tỉnh ?”

Hách Sa dùng chuôi roi da nâng cằm lên, ép Lâm Duy thẳng.

“Đêm qua mày ngủ ngon quá nhỉ, mày vì cái tin giả của mày mà chúng tao khốn khổ như thế nào , vẫn ngủ ?”, Hách Sa nghiến răng , giọng điều mỉa mai, thù hận.

Lâm Duy trả lời. Lưỡi khô rát, cổ họng đau đến mức phát nổi âm thanh.

Một cú đ.á.n.h giáng xuống bụng.

Cậu cong lên theo bản năng, thở bật thành một tiếng rên vỡ vụn.

“Nhìn mày kìa.” Hách Sa bật . “Đem cả tấm lòng ném cho ch.ó tha, ch.ó tha xong nó chạy mất. là ngu.”

Bàn tay thô bạo túm lấy tóc Lâm Duy, giật ngửa đầu .

“Mày nghĩ Lục Kỳ sẽ tới ?”

Hách Sa ghé sát, giọng hạ thấp, từng chữ rơi xuống tai như đá lạnh.

“Tao nghĩ nó sẽ tới, nhưng tới cũng , mà tới cũng chẳng . Nếu nó tới, cũng coi như mày lập công chuộc tội, còn nó tới, thì Vực Sâu cũng bớt một thằng ăn cháo đá bát mà thôi.”

Rồi Hách Sa thẳng dậy, ấn bảng điều khiển. Sợi xích hai cổ tay Lâm Duy kéo căng về hai phía, vai trật khớp phát một tiếng “rắc” khô khốc, như đem xé thành hai mảnh. Cơn đau ập đến dữ dội đến mức Lâm Du kịp kêu, chỉ bật một thở gấp gáp, lồng n.g.ự.c phập phồng như sắp nổ tung.

mày cũng thể tự cứu cái mạng ch.ó của mày. Biết bằng cách nào ?”

Hách Sa từ cao xuống, giọng bình thản như đang hỏi đường.

“Chỗ Lục Kỳ giấu Hạch Chủng. Nói mau, thứ sẽ dừng .”

Lâm Duy mở mắt.

Mồ hôi chảy dọc theo thái dương, thấm tóc, nhỏ xuống cổ. Đồng t.ử vẫn còn giãn vì đau, tầm mờ , nhưng ánh mắt tỉnh táo đến mức khiến Hách Sa cau mày.

Cậu lắc đầu. Rất nhẹ.

Một cú đ.á.n.h khác giáng xuống. Lần sườn. Lâm Duy cong , xương sườn gãy, cảm giác nhói buốt lan thẳng lên sống lưng. Miệng bật một tiếng rên ngắn, nuốt ngược cổ họng.

Hách Sa cúi xuống, ghé sát tai :

“Mày cứ nghĩ kỹ , nhưng tao cảnh báo, thời gian của mày còn nhiều đấy. Đừng ngu ngốc nữa.”

Nói Hách Sa liền điện thoại, tạm tha cho rời .

Trước mặt Lâm Duy là một cái camera đang mở sẵn. Cậu cái kết nối đến Lục Kỳ. Và thể giờ đây đang màn hình lớn, quan sát sự t.h.ả.m hại của .

Mắt Lâm Duy chằm chằm camera một lúc lâu, đó nhếch miệng . Cậu chẳng gì để với Lục Kỳ cả. Không cầu cứu, van nài, đến cả lóc như thường ngày cũng

Và đúng thật, Lục Kỳ cả đêm qua cũng ngủ , cứ nhắm mắt tưởng tượng gương mặt Lâm Duy tái nhợt, mồ hôi lạnh dính đầy trán. Không bất kỳ dấu hiệu nào của kẻ nắm thế chủ động. Chỉ là một đang tự tay đẩy đến ranh giới hủy diệt, như thể còn đường lui.

Hiện giờ, đang màn hình lớn, gián tiếp qua màn hình, thật lâu, thật sâu ánh mắt , như moi một thông tin gì đó mà đối phương đang che giấu. gì cả, ánh mắt quá đỗi xa lạ, như chính chủ nhân của nó .

Lúc Hách Sa hỏi Lâm Duy về vị trí căn cứ bí mật, tim Lục Kỳ nhảy lên một cái. Vì sợ. Hắn nhớ rõ, đây từng vô tình ở hành lang, thấy bọn họ bàn về vị trí căn cứ. Vì nhớ quên đồ nên đang dở chuyện liền ngoài, bắt gặp ngay ở cửa. Anh nhiều nghi ngờ và tìm hiểu, nhưng luôn tỏ vô hại, để lộ bất cứ manh mối nào, khiến Lục Kỳ thả lỏng hơn.

Khi Hách Sa hỏi câu , nghĩ, nếu đến bước , Lâm Duy ít nhất cũng sẽ giữ mạng .

Ham sống là bản năng, tin điều đó.

Căn cứ bí mật mà lộ, là việc của riêng , mà nó là an nguy của tất cả. Anh hối hận vì quá chủ quan, quá thiếu đề phòng, để nội gián ở bên cạnh lâu như thế mà hề phát hiện , thậm chí còn mảy may chút nghi ngờ.

vẫn may mắn, màn hình, run rẩy đến mức thể bắt đầu mất kiểm soát. Đùi co giật, bụng thắt , chất lỏng nóng ấm thấm xuống sàn đá. Một bình thường sớm gào thét, sớm cầu xin kết thúc.

Lâm Duy thì .

Ngay cả khi Hách Sa túm tóc , ép ngửa đầu lên, hỏi nữa, chỉ khẽ mấp máy môi, thành tiếng, mà khẩu hình miệng, trông như là một tiếng c.h.ử.i thề.

Lục Kỳ nhanh chóng phân phó tăng cường canh gác Hạch Chủng, phòng khi Lâm Duy chịu nổi sẽ khai .

Mặt khác, một suy nghĩ nên liền xuất hiện trong đầu , thể thực sự phản bội Vực Sâu, vì , và sẽ c.h.ế.t.

Lục Kỳ cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Không vì những gì đang diễn .

Mà vì điều sắp xảy .

Nếu cứ tiếp tục… sẽ c.h.ế.t.

Ý nghĩ rõ ràng đến mức mặt trong chốc lát, hít sâu một mới giữ bình tĩnh.

Anh bật kênh liên lạc.

“Viện binh chính xác khi nào thể tới?”

Loading...