Khi Em Trai Tôi Được Trọng Sinh - 5
Cập nhật lúc: 2025-12-07 08:29:32
Lượt xem: 2,662
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi về đến nhà, qua một lúc lâu vẫn luôn ở trong trạng thái yên lòng.
Trình Tầm ngang qua bên cạnh : "Sao mà như mất hồn thế, rể tỏ tình với ?"
"Phụt-"
Ngụm nước đến miệng phun .
Tôi đầy chằm chằm nó: "Em liên lạc với ?"
Trình Tầm giơ hai tay lên: "Oan cho em quá, em chỉ đoán thôi."
"Anh, chuyện cũng lộ liễu quá đấy."
Em trai kéo cái ghế bên cạnh xuống: "Em cảm thấy tò mò, còn đang do dự cái gì chứT?"
Do dự cái gì?
Nhiều lắm.
Thậm chí cũng bắt đầu do dự ngày mai làm đây...
Sự thật chứng , là do quá lo lắng .
Sau khi vấn đề liên quan đến tài chính công ty giải quyết, bầu khí bộ công ty thoáng cái dâng lên, làm việc liên tục mấy ngày, mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt gì đó trong đầu đều biến mất thấy nữa.
Các đồng nghiệp hóng chuyện thấy Kỳ Thịnh gọi văn phòng cũng còn sáng mắt nữa mà chỉ thấy đồng tình.
Kỳ Thịnh dạy dỗ khác, nam nữ chẳng phân biệt , kể quỷ.
Ngược cũng mắng c.h.ử.i , cũng khó , nhưng vẫn sẽ tạo cho một loại áp lực tâm lý vô hình.
Làm cho cách hai ba ngày , nửa đêm ở giường cũng vẫn thể nhớ đến.
Sau đó xuống tát một cái: Sao bản thể phạm loại lầm chứ?
Để theo kịp tốc độ của hạng mục , công ty bận rộn một tháng, cuối cùng cũng tiến triển, thể nghỉ ngơi một chút.
Kỳ Thịnh cho chúng thư thả hai ngày.
Tinh thần và thể vẫn luôn treo cao đột nhiên buông lỏng cũng dễ bệnh.
Tôi trúng chiêu.
Hai ngày nghỉ thì giường nửa c.h.ế.t nửa sống mất một ngày rưỡi.
Mẹ về nhà ông bà, Trình Tầm xin nghỉ ở nhà chăm .
Tôi lên lớp nó mấy câu: "Sắp thi đại học đến nơi mà!"
Trình Tầm: "... Anh, so với sách vở khó hiểu, em càng chăm sóc hơn!"
Trình Tầm sắp c.h.ế.t đến nơi .
Nó xuyên từ năm 2035 về, nghiệp sắp mười năm , những kiến thức thời cấp ba sớm quên hết còn gì.
Nghe hiểu, học cũng học .
Tôi sức : "Rót cốc nước cho ."
Nói xong, mơ mơ màng màng nhắm hai mắt .
Trình Tầm rót nước đặt đầu giường , đó nhà bếp nổi t.h.u.ố.c đang sôi ùng ục bếp gas.
Nó hô to một tiếng: "Anh ơi! Em xuống lầu vứt rác một lúc về ngay!"
11
Trình Tầm mới ném túi rác thùng đầu thì lập tức thấy một cô gái đang gọi điện thoại về phía nhà bọn họ.
“Lạ ghê, điện thoại nhỉ?" Phó Yên gọi liên tục vài cuộc mà ai .
Cô cũng nghĩ nhiều, chuẩn trực tiếp gọi cửa thăm bệnh nhân.
Mắt thấy đến nhà Trình Kiều, đột nhiên thấy mấy công nhân lắp đặt hai bên trái của bậc thao huýt sáo vài tiếng với cô.
"Em gái, bao nhiêu tiền?"
Phó Yên là một nóng tính, lập tức mắng tại chỗ.
Sắc mặt của tên công nhân lắp đặt huýt sáo lập tức sầm xuống, cảm thấy mất mặt mũi, thoáng cái lên: "Cô nữa thử xem!"
"Uống nhiều nước bồn cầu quá hả?" Mặt Phó Yên đổi sắc lặp : "Uống nhiều nước bồn cầu quá hả? Uống nhiều nước bồn cầu quá hả?"
"Nói ba đó, nào?"
Cô học tán đả từ nhỏ, tự nhận bản đối phó với mấy là chuyện thành vấn đề.
Người đàn ông cô mắng xong tức giận bắt đầu bước nhanh đến, giơ tay lên định đ.á.n.h xuống, Phó Yên đang chuẩn né thì khóe mặt thấy một bóng tiến tới đè tên công nhân xuống mặt đất.
"Đụ! Dám bắt nạt vợ ông đây ! Xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t đồ súc sinh nhà mày!"
Phó Yên sững sờ ở tại chỗ, mấy giây , bọn họ lao đ.á.n.h loạn xạ.
...
Một giờ , bệnh viện.
Trên đầu Trình Tầm bọc băng gạc, ngoan ngoãn ghế.
Phó Yên kiểm tra vết thương của một lúc, thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi .
Trình Tầm hít mũi một cái, thơm quá, vợ yêu thơm quá.
Phó Yên: "Thằng nhóc nhà học?"
"Anh em bệnh , em ở nhà chăm ."
Trình Tầm chằm chằm Phó Yên chớp mắt, Phó Yên đến mức mất tự nhiên: "Nhìn làm gì?"
"Chị Phó Yên, chị đau chỗ nào chứ?"
"Không ." Phó Yên giơ tay lên, để thấy chỗ trầy da cổ tay : "Nếu vì kéo từ đám thì ngay cả chút vết thương cũng ."
Trình Tầm mắt sáng như : "Chị Phó Yên giỏi quá ."
Phó Yên: "..."
Cô gọi cho Trình Kiều hỏi thử xem, thằng em trai của lân t.a.i n.ạ.n giao thông hỏng đầu , nếu là lạ thế chứ.
"Anh ốm thế nào? Sao mà hở là cảm nặng thế?"
Trình Tầm: "Đi bệnh viện khám , cũng uống thuốc, hiện tại thì ngủ , em..."
Cậu khựng .
Sau đó mở to hai mắt : "C.h.ế.t ! Bếp gas nhà em vẫn còn đang mở!"
Cậu sốt ruột hoảng loạn tìm điện thoại, phát hiện bản mang theo!
Phó Yên cũng nhanh chóng gọi điện thoại cho Trình Kiều nhưng vẫn như cũ.
Trình Tầm: "Chị Phó Yên, chị cho em mượn điện thoại một lát, em quen một , nhà gần nhà em..."
12
Tôi ngủ đến khi sắc trời đen kịt, ngủ một giấc tỉnh dậy, đổ ít mồ hôi, cả trở nên dễ chịu hơn ít.
Một chiếc khăn mát lạnh rơi từ trán xuống.
Ai yo, Trình Tầm sống thêm mười năm thế mà "Lương tâm" , còn chăm sóc khác nữa.
Tôi nhắm mắt , hưởng thụ sự hầu hạ của nó, sai khiến nó chút e dè: "Đút nước cho em ."
Một giây kế tiếp, ống hút đặt miệng .
Tôi uống mấy ngụm nước, cổ họng cô như bốc cháy xoa dịu.
Ngủ đến mức cả ê ẩm, sức dậy.
Tôi bắt đầu sai khiến Trình Tầm: "Bóp tay cho với, tê quá."
Lòng bàn tay ấm áp đặt lên cánh tay, tay nghề đ.ấ.m bóp của Trình Tầm ngoài dự đoán, sức lực , thoải mái.
Tôi vô cùng hưởng thụ, thở dài một .
Lại cảm thấy em trai bình thường luôn đáng tin cậy của lúc như một áo bông nhỏ tri kỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-em-trai-toi-duoc-trong-sinh/5.html.]
Trong lòng hết sức vui mừng, nhịn giơ tay lên trung khua khua mấy cái, đó mò đầu em trai.
"Thằng nhóc nhà em, hôm nay hợp lòng , , thưởng cái gì nào?"
Lời dứt một giây kế tiếp lập tức khựng .
! Cảm giác sai sai!
Em để đầu đinh! Tóc đ.â.m tay! Nào mềm như thế?
Tôi mở bừng mắt , đó đối mặt với Kỳ Thịnh bên giường.
Tay còn đang đặt tóc .
Không khí đọng .
Tôi rụt mạnh tay về như điện giật, cả rụt trong chăn cái một, sợ hãi: "Anh... Anh..."
Nét mặt Kỳ Thịnh vẫn như thường, im lặng lấy chiếc khăn rớt từ trán xuống nhúng nước lạnh, vắt khô, gấp , động tác chậm rãi.
"Trình Tầm ở bệnh viện." Anh lên tiếng, giọng còn trầm thấp hơn so với bình thường.
"Bệnh viện?!"
Tôi kinh ngạc đến mức suýt chút nữa ngã xuống giường, một trận chóng mặt kéo đến.
Kỳ Thịnh đưa tay đỡ : "Đừng căng thẳng, hết. Chỉ là chút xung đột với , thương nhẹ, bạn họ Phó của đang ở bệnh viện cùng ."
Anh lời ít ý nhiều một chuyện xảy lầu cho .
Tôi xong mà hết hồn, sốt ruột tức giận.
"... Sao ở đây?"
Lúc mới nhớ hỏi vấn đề quan trọng nhất .
Kỳ Thịnh nhẹ nhàng đặt khăn mặt ướt lên trán , cảm giác lành lạnh khiến đầu óc hỗn loạn của tỉnh táo hơn vài phần.
"Trình Tầm dùng điện thoại của Phó tiểu thư gọi cho , ốm ở nhà, bếp gas vẫn đang bật, tạm thời thể về , nhờ qua hộ một lúc."
Anh dừng một chút, bổ sung thêm: "Tôi sống ở gần đây."
Lý do đầy đủ, thể phản bác.
Cho nên sai khiến ban nãy, vẫn luôn là Kỳ Thịnh?
Tôi còn sờ đầu nữa!
Còn hỏi thưởng cái gì!
Cảm giác hổ và nhục nhã bao phủ bộ cơ thể như thủy triều, gương mặt nóng đến mức tưởng như thể chiến trứng gà.
Tôi kéo chăn, cả khuôn mặt đều chôn .
"Cái đó... Cảm ơn. Tôi, , ..."
Anh nhanh !
Tôi nghĩ thầm.
"Phần thưởng."
Kỳ Thịnh bỗng nhiên mở miệng, cắt ngang lời .
"A?" Tôi thờ đầu từ trong chăn, mờ mịt .
Anh cũng , ánh mắt chăm chú, lặp một nữa: "Ban nãy , phần thưởng gì cũng ."
Tôi: "..."
Không ! Tôi ! Không mò!
Đó là với Trình Tầm!
những lời nghẹn trong cổ họng, đối diện với gương mặt vô cùng nghiêm túc của , làm thế nào cũng .
"Vậy ... cái gì?"
Kỳ Thịnh , đó cúi , tiến đến gần hơn một chút.
Tôi nhúc nhích, bàn tay đặt trong chăn siết chặt lấy ga giường, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.
Hơi thở ấm áp của thoảng qua tai , giọng trầm thấp mà rõ ràng: "Tôi ..."
Lòng nảy lên.
"Dưỡng bệnh cho ."
Chỉ thế thôi?
Tôi sửng sốt.
Anh rút điện thoại đang sạc ở đầu giường của : "Tốt nhất là tịch thi cái , nếu sẽ tai họa ngầm."
Anh dậy, đáy mắt dường như lóe lên một chút ý nhạt biến mất, nhanh đến mức tưởng như là ảo giác của bản thântựa hồ xẹt qua một tia cực đạm tiếu ý, mau nhượng tưởng ảo giác.
Cảm ơn, nhịp tim đập nhanh của nhanh chóng bình .
Sau khi Kỳ Thịnh lên, lúc mới phát hiện áo sơ mi trắng mặc ướt hơn một nửa.
Anh giải thích: "Bna nãy lúc rót nước cho cẩn thận đổ."
Ảo sơmi nửa ướt dán lên khiến cơ thể rèn luyện của như ẩn như hiện.
Con mắt đáng c.h.ế.t , nữa!
Tôi dùng hết bộ lý trí còn sót dời tầm mắt khỏi , xuống giường, tứ đại giai trần nhà.
Kỳ Thịnh: "Cậu hạ sốt , đây, ở đây cũng thoải mái."
Anh mặc áo khoác : "Có việc gì thì thể gọi cho ."
Tôi gật đầu: "Cảm ơn."
Sau khi Kỳ Thịnh rời , thở phào nhẹ nhỏm, cả rơi sự hỗn loạn tận cùng.
Vừa đầu uống nước, phát hiện điện thoại của Kỳ Thịnh ở tủ đầu giường .
Tôi sửng sốt một chút, cầm theo điện thoại di động chạy ngoài thế nhưn màn hình điện thoại di động đúng lúc sáng lên một cái.
Có gửi tin nhắn Wechat cho Kỳ Thịnh.
Thấy tên Wechat của đối phương, khựng .
Anh rể mở rộng cửa em là em: "Anh rể tương lai, trai em thế nào ?"
Thằng nhóc đúng thật là vẫn quan tâm .
Tôi .
Một giây kế tiếp, Anh rể mở rộng cửa em là em: "Anh dùng sắc dụ dỗ ? Anh trai em thích kiểu đó!"
Tôi: "..."
Đợi lúc Trình Tầm về nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó!
Đoán là Kỳ Thịnh nhận bản để quên điện thoại, thấy tiếng động truyền đến từ phòng khách.
Tôi để điện thoại lên đầu giường , động tác nhanh chóng giường, nhắm hai mắt .
Động tác phòng của Kỳ Thịnh nhẹ.
Anh cầm điện thoại di động lên, nhưng lập tức rời .
Ngay khi sắp thể giả vờ nữa thì thấy tiếng động.
Kỳ Thịnh khom lưng, cánh môi lành lạnh đặt xuống mặt một nụ hôn.
Vừa chạm lập tức tách .
Anh kéo chăn lên, sờ sờ trán kiểm tra nhiệt độ, cuối cùng một tiếng động rời khỏi phòng .
Tôi mở mắt.
Bàn tay xoa ngực.
Hỏng , tim , đập nhanh thế chứ, cứ như sắp nổ tung đến nơi .