Khi Bé Con Đọc Tâm Gặp Người Ba Kế Xuyên Sách - Chương 30: Bắt bé con tự dọn hành lý

Cập nhật lúc: 2026-04-12 10:31:21
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[? Ai ?]

[Không , chê nha! Nhiếp ảnh gia chẳng gì hết! Chỉ chăm chăm lẩu.]

[Dù thì… nồi lẩu ngon quá !]

[Đương nhiên . Lẩu Cẩm Vận ở thành phố B đều thuộc hàng nổi tiếng.]

Tạ Lạc Thư lúc mới phản ứng , “ dâu” đàn ông gọi chính là .

“Không , ăn .” Nhìn biểu cảm thì Cố Diệp Cẩn dường như cũng chẳng phản ứng gì.

Lẩu Cẩm Vận là loại bốn ngăn. Nồi họ gọi gồm cà chua, nấm, cay thơm và nước dùng vàng.

Phải rằng việc Cẩm Vận đông khách như đúng là lý do. Mỗi loại nước lẩu đều ngon. Hơn nữa hương vị đậm đà, ăn dùng nguyên liệu thật. Đồ ăn cũng tươi, chấm cùng nước chấm bí truyền của quán, ăn một miếng ăn thêm miếng nữa, căn bản dừng .

Tối nay bắt đầu dọn hành lý. Đây cũng là nội dung mà tổ chương trình nhất.

mùa làm ví dụ nên đều chuẩn mang ít đồ hơn. Tạ Lạc Thư cũng , mang một vali lớn, còn Yến Yến mang một vali nhỏ. Quà thì để trong túi xách tay.

“Đây là thẻ nhiệm vụ của tổ chương trình.”

Tạ Lạc Thư mù mờ nhận lấy thẻ nhiệm vụ. Bên cạnh, Yến Yến nhón chân .

Tạ Lạc Thư mở nhưng , trực tiếp đưa cho Yến Yến: “Nào, bé con thử xem.”

“Tiểu b… bạn… đầu… tiên…” Yến Yến cầm thẻ nhiệm vụ, một ngón tay chỉ từng chữ đó, chậm rãi .

Tạ Lạc Thư lập tức cảm thấy .

“Thẻ nhiệm vụ. Các bạn nhỏ mến, đây là nhiệm vụ chính thức đầu tiên của các bạn tại tổ chương trình! Bây giờ hãy tự tay dọn hành lý. Hãy cho những món đồ mà bạn cho là cần thiết khi du lịch vali.”

Tạ Lạc Thư nhíu mày: “Anh chắc chứ?”

[Hả? Bắt bé con tự dọn hành lý ?!]

[Tôi tưởng tượng chuyện gì sắp xảy .]

[Cũng mà. Bé con chắc nhét cả vali cà chua .]

[Emmm… vẫn nên cầu nguyện bé con đừng nhét cả vali trứng.]

[Hahaha ác thế! chắc . Bé con thông minh mà.]

[Thật cảm thấy… bé con thể sẽ mang cả vali khủng long.]

[Bé con: cảm ơn nha.]

[OOC , bé con chắc còn tiếng Anh hahaha.]

“Quy tắc là như .” Trợ lý đạo diễn : “Dù trẻ con lấy thứ gì thì cũng mang theo. Hơn nữa phụ nhắc nhở, cũng tay giúp.”

“Được .” Tạ Lạc Thư xoa đầu nhỏ của Yến Yến. Nghĩ đến túi cà chua và trứng lớn hôm qua liền thở dài.

May mà Yến Yến vẫn một chút. Đầu tiên bé đến tủ quần áo lấy đồ, chỉ là…

[Cười c.h.ế.t mất! Vừa nãy chị em nào ? Nhà tiên tri !]

[Giờ vẫn là mùa thu mà, bé ơi!]

[Lại còn núi Thủy Vọng nữa đó! Thủy Vọng Sơn! Khả năng cao là leo núi.]

[Mấy bộ đồ nhét là vali đầy luôn .]

[ nghĩa một vali khủng long.]

Tủ quần áo trong nhà sẽ sắp theo mùa, quần áo đúng mùa sẽ đặt bên ngoài. Yến Yến chỉ lấy quần áo mùa thu mà còn lôi luôn cả quần áo dày mùa đông phía . Bao gồm áo bông khủng long nhỏ và bộ đồ ngủ khủng long dày lót lông hợp mặc mùa đông.

nhiều quần áo của Tạ Lạc Thư là đồ đôi với Yến Yến nên Yến Yến còn chu đáo lấy luôn vài bộ của Tạ Lạc Thư .

Tạ Lạc Thư ôm trán.

【Bé con của ba ơi! Sao lấy cả đồ mùa đông ?!】

Không mang ?

Tay Yến Yến đang cầm áo bông khựng , nhét trở .

Tạ Lạc Thư thấy thì thầm vui mừng.

Yến Yến thuận tay nhét luôn mấy bộ đồ dày khác vali.

“Hây!” Quần áo dày lấy thì dễ, kéo một cái là . nhét khá khó. Yến Yến ôm đống quần áo dày cộp, mồ hôi cũng toát .

Trẻ con thấp. Không đặt lên nên chỉ thể nhét đại , suýt nữa cả bé con cũng chôn trong đống quần áo.

May mà Tạ Lạc Thư kịp thời bế Yến Yến .

Hôm qua Tạ Lạc Thư chuẩn sẵn bộ đồ du lịch. Cậu sắp hai túi đựng đồ: một của , một của Yến Yến.

Bên trong kem đ.á.n.h răng và bàn chải du lịch, chai nhỏ dầu gội và sữa tắm, khăn mặt nhỏ và khăn tắm, kem dưỡng da chia sẵn và kem chống nắng. Tạ Lạc Thư xem tài liệu núi nhiều côn trùng, đặc biệt mùa thu muỗi độc nên còn chuẩn thêm chai nước hoa hồng đuổi muỗi và t.h.u.ố.c bôi chống ngứa.

Đồ đều để trong phòng tắm. Khi Tạ Lạc Thư đ.á.n.h răng cho Yến Yến thì bé thấy, nên bây giờ Yến Yến cũng mang qua.

[Oa! Yến Yến đúng là bé con thông minh!]

[Tạ Lạc Thư cũng tầm xa, chuẩn hết .]

[Tạ Lạc Thư thật sự hợp kiểu . Sắp xếp đồ đạc đều trật tự.]

[Mẹ cũng , luôn chuẩn một hai ngày. Còn thì tối hôm mới dọn. Lần nào cũng thúc.]

Yến Yến mang quà mua tới, vali suy nghĩ trái , nhưng vẫn nghĩ còn mang gì nữa.

“Yến Yến dọn xong ?” Trợ lý đạo diễn hỏi.

Tạ Lạc Thư lập tức lắc đầu liên tục.

【Chưa! Chưa !】

Yến Yến hiểu, nhưng cũng lắc đầu theo.

“Vậy Yến Yến còn mang gì nữa?”

【Còn nhiều lắm đó bé con. Đồ lót, quần lót, giày dép… cái gì cũng mang.】

“Đồ… lót!”

Đồ lót trong nhà để ở ngăn kéo phía tủ quần áo. Yến Yến định xổm kéo , kết quả mất thăng bằng.

“Bịch!” một cái phịch xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/khi-be-con-doc-tam-gap-nguoi-ba-ke-xuyen-sach/chuong-30-bat-be-con-tu-don-hanh-ly.html.]

Loại đồ riêng tư như đồ lót thì tổ chương trình sẽ , máy tự động chuyển hướng .

[Ơ? Tôi còn đang mong xem mà.]

[Sao cho chúng xem!]

[Không cần xem cũng chắc chắn là khủng long.]

[Dùng ngón chân nghĩ cũng đoán hahaha.]

Tất ở trong tủ bên cạnh. Yến Yến tiện tay cũng lấy luôn.

“Giày giày.” Yến Yến vỗ tay.

giày ở . Dù cũng ở trong phòng của bé con.

Tổ chương trình đúng là quá đáng: “Yến Yến tự tìm mang nhé.”

[Không cần nghiêm .]

[ đó, bé con mới ba tuổi thôi.]

[Yến Yến làm , nên sang phòng livestream bên cạnh xem thử hahaha.]

[Tôi từ phòng khác sang. Cười c.h.ế.t mất, thật sự để trẻ con tự dọn đồ thì đúng là xong đời.]

Nhà Bạch Tuyết Linh thì bé Lệ Lệ nhét hai vali đầy búp bê Barbie, váy công chúa, thú bông… còn nhét luôn cả mỹ phẩm của Bạch Tuyết Linh .

Bạch Tuyết Linh bên cạnh vẻ mặt tuyệt vọng.

[Cứu . Nhìn là chị Linh c.h.ế.t .]

[Nếu là chắc nổi giận luôn.]

[Nhân tiện ngoài lề. Búp bê của Lệ Lệ nhiều quá, ghen tị thật.]

Nhà Lưu Nhược Đồng thì bé Hạ Hạ nhét đầy một vali đồ chơi. Đủ loại. Xe , robot… quan trọng nhất là còn hai khẩu s.ú.n.g nước. May mà Hạ Hạ vẫn nhớ lấy vài bộ quần áo cho ông bố già của .

Lưu Nhược Đồng bên cạnh bất lực trời.

[Hạ Hạ: hiếu nhưng nhiều.]

[Hahaha nghi ngờ nghiêm trọng là vì Hạ Hạ thua ba trong trò b.ắ.n s.ú.n.g nước.]

Nhà Ôn Minh Viễn thì bé Phương Phương càng khỏi . Không động chút nào. Ôm cánh tay mập mạp sofa. Tổ chương trình khuyên nhiều , mà Ôn Minh Viễn cũng cách nào với Phương Phương. Các gia đình khác đều như nên cũng thể thiên vị một nhà, đành cứ kẹt ở đó.

[Ơ cái …]

[Trẻ hư đúng là trẻ hư. Liên lụy Minh Viễn nhà .]

[Nói cũng đúng. Không Phương Phương lúc nhỏ cơ thể yếu bẩm sinh nên gia đình cưng chiều ? Vậy chắc quen phục vụ . Giờ bắt tự dọn đồ chắc chắn .]

[Bẩm sinh yếu cái gì? Nhìn bé béo thế , yếu chỗ nào. Chắc chắn là gia đình thiên vị!]

[Hu hu Minh Viễn đáng thương quá!]

[Phiền c.h.ế.t , Phương Phương thể !]

[? Mọi . Trẻ con dù làm sai cũng nên nguyền rủa chứ. Bé mới mấy tuổi thôi.]

Nhà Trâu Gia Ngôn thì bé Lộc Lộc hơn nhiều. Quần áo giày dép đều mang đủ. Đồ vệ sinh cá nhân cũng đầy đủ. Còn sắp xếp gọn gàng, nhét quà hết.

Chỉ là sắc mặt Trâu Gia Ngôn lắm.

[Wow! Lộc Lộc giỏi quá!]

[Bé Lộc Lộc! Ngoan ngoãn hiểu chuyện còn giỏi giang! Cha dạy thật!]

[Đương nhiên , Gia Ngôn nhà chúng ưu tú, dạy đứa trẻ cũng ưu tú.]

[Ờ… đang khen cha Lộc Lộc mà? Sao các bạn vội vàng gắn công lao lên ?]

[Không cần , thật sự cần. Cha Lộc Lộc dạy con thì liên quan gì đến Trâu Gia Ngôn?]

[Gia Ngôn là của Lộc Lộc! Rất với Lộc Lộc! Còn chơi với bé nữa!]

[Tốt? Tốt chỗ nào? Tốt ở việc cho Lộc Lộc ăn cháo trắng ?]

[Ơ các bạn hết ? Trước giờ Trâu Gia Ngôn từng đăng gì liên quan đến Lộc Lộc. Nếu chương trình thì ai cháu.]

[Gia Ngôn làm để bảo vệ họ!]

[Ha. Tự mâu thuẫn đó. Lúc thì chứng cứ nhưng vẫn khẳng định họ chơi với , lúc đăng là để bảo vệ. Vậy mấy bạn họ chơi với bằng cách nào? Nửa đêm thì thầm tai ?]

[Trâu Gia Ngôn vẻ vui.]

[Anh lúc biểu cảm cũng ! Sao bạn vui?! Bạn là giun trong bụng ?!]

“Lộc Lộc dọn xong ?” Nhân viên tổ chương trình cũng hỏi Lộc Lộc.

Lộc Lộc kiểm tra thật kỹ một nữa. Cuối cùng gật đầu: “Ừm, dọn xong .”

Nhân viên tổ chương trình giúp Lộc Lộc kéo khóa vali .

“Gia Ngôn…”

Trâu Gia Ngôn đợi họ lao thẳng cửa.

“Rầm!”

Tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, mấy trong phòng đều sững .

Lộc Lộc tiếng động đột ngột dọa giật . Trong mắt bắt đầu đọng nước: “Cậu …”

Mấy nhân viên . Trong đó một cô gái, Lộc Lộc chút đau lòng nên an ủi: “Không Lộc Lộc, thể của con việc gấp nên . Đi ngủ nhé? Ngày mai chúng còn xuất phát.”

“Ừm.” Lộc Lộc nắm tay nhân viên về phòng.

[Thấy , mà. Trâu Gia Ngôn vui.]

[Đâu vui, rõ ràng là đang tức giận.]

[Có ai chọc nhỉ?]

[Anh lúc biểu cảm là như đó~]

[Không . Nhiệm vụ tổ chương trình giao cho nhà đều giống . Bạch Tuyết Linh và Lưu Nhược Đồng cũng giận. Lộc Lộc dọn đồ nổi giận.]

[Không , chắc Gia Ngôn chuyện.]

[Có chuyện cũng nên đập cửa chứ! Nhìn Lộc Lộc dọa kìa.]

[ đó! Dù Lộc Lộc sáu tuổi nhưng vẫn là trẻ con. Trẻ con dễ hoảng sợ mà!]

Loading...