Kết hôn hai năm mới phát hiện chồng mình là kẻ cuồng vợ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-24 15:38:40
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một Alpha cấp S với vóc dáng cao lớn, mà giờ đây khom đôi vai rộng của xuống.

Anh tì trán tay , giọng khản đặc xen lẫn tiếng nức nở:

"Trì Trì, chúng ly hôn ? Anh ép em biến thành Omega nữa, em cứ làm Beta , ?"

"Chỉ cần... đừng ly hôn là ."

Tôi vẫn lắc đầu.

Trong thâm tâm luôn hiểu rõ quy luật của thế giới : một Alpha ưu tú đôi với một Omega xuất sắc.

Anh sẽ tìm một Omega hảo thuộc về .

Nếu Cố Dịch Trạch ở bên , mỗi khi đến kỳ mẫn cảm làm ?

Hơn nữa, cũng mệt mỏi .

Dù là sự nghi ngờ của dư luận về cuộc hôn nhân danh chính ngôn thuận ...

... là sự chiếm hữu đến đáng sợ của một Alpha cấp S.

"Đợi em khỏe , chúng ly hôn ."

Tôi thấy sắc mặt Cố Dịch Trạch lập tức trở nên tái mét, vội vàng kéo bác sĩ .

Rồi dè dặt giải thích với :

"Trì Trì, vẫn thể khôi phục mà, sẽ giấu giếm em chuyện gì nữa... em?"

Thực , gốc rễ của vấn đề ở đó.

Mà là do trái tim thiếu hụt cảm giác an của .

Tôi vẫn tiếp tục lắc đầu.

Kết quả là Cố Dịch Trạch lảo đảo bỏ chạy khỏi phòng.

Anh đưa một câu trả lời cụ thể nào cho cả.

Tôi thẫn thờ ánh đèn đang lung lay.

quá hèn nhát ? thật cũng yêu , chịu khổ thêm nữa.

Làm , liệu đ.á.n.h mất hạnh phúc ?

Dần dần, cơn buồn ngủ ập đến, .

Ngày hôm , Cố Dịch Trạch xuất hiện mặt .

Chỉ các bác sĩ và y tá đến làm hết kiểm tra đến xét nghiệm nọ cho .

Tôi chằm chằm chiếc nhẫn ngón áp út, khẽ xoay nhẹ.

Rồi tháo nó , đặt lên chiếc tủ cạnh giường bệnh.

"Bác sĩ, bao giờ thì lượng hormone Beta của mới trở bình thường?"

Vị bác sĩ , chút ngập ngừng khó :

"Cậu... m.a.n.g t.h.a.i . Nếu nhất định trở làm Beta, vì đứa trẻ cần tin tức tố của Omega để phát triển..."

"...thì buộc lòng bỏ đứa bé ."

Tôi bàng hoàng tin nổi, run rẩy hỏi bác sĩ:

"Khoang sinh sản của còn thiện, làm thể thụ t.h.a.i cơ chứ?!"

Bác sĩ rút khăn tay lau mồ hôi trán:

"Hormone của Alpha thúc đẩy nó trưởng thành sớm."

Nói một cách dễ hiểu thì là...

"Alpha của ... quá mạnh ."

Tôi con ? Một đứa trẻ mang trong dòng m.á.u của .

Tôi nên để nó chào đời, để nó trở thành một phiên bản khác của ?

Thế nhưng... nỡ. Đây là một sinh linh bé nhỏ, là sợi dây liên kết duy nhất giữa và Cố Dịch Trạch .

, quyết định , .

Ngày hôm , về nhà của chúng , lén lút thu dọn đồ đạc.

Tôi để một bản thỏa thuận ly hôn.

Rồi cứ thế biến mất một dấu vết.

Tôi dám chắc tình yêu của Cố Dịch Trạch dành cho là vĩnh cửu .

Tôi thể để con chịu đựng nỗi đau giống như hồi nhỏ.

Đến một bệnh viện nhỏ ở huyện, tiêm nốt hai mũi hormone Omega cuối cùng.

Bé con của ba, ba sẽ bảo vệ con thật .

Năm thứ năm kể từ khi bỏ trốn, bé con của lên bốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ket-hon-hai-nam-moi-phat-hien-chong-minh-la-ke-cuong-vo/chuong-5.html.]

Tôi đặt tên con là Giản Sơ.

Đường nét khuôn mặt thằng bé giống Cố Dịch Trạch đến kinh ngạc.

Thằng bé nghịch ngợm lắm, còn bám . Ở nhà thì giả vờ ngoan ngoãn nhưng ngoài là một tiểu ma vương chính hiệu.

Đôi khi thằng bé hỏi :

"Ba ơi, cha của con ạ?"

Thỉnh thoảng lau mặt cho con, lạnh lùng đáp:

"C.h.ế.t ."

Chắc là nhờ gen của Cố Dịch Trạch nên Giản Sơ đặc biệt thông minh.

Thằng bé thường hì hì ôm chầm lấy cổ :

"Thôi , con chỉ cần ba là đủ ."

, trong lòng nó chắc hẳn vẫn luôn khao khát cha.

Nhớ hồi còn nhỏ, mỗi khi học mẫu giáo về, Giản Sơ hỏi :

"Ba ơi, chúng tìm cha ? Các bạn đều con cha."

Một nỗi xót xa dâng trào trong lòng, nghẹn ngào đáp:

"Cha con đang ở thiên đàng , chúng đến đó ."

Vào kỳ nghỉ hè năm thứ năm, Giản Sơ đeo chiếc ba lô nhỏ, nằng nặc đòi đưa chơi ở thành phố A.

Thằng bé chỉ thút thít nhỏ, hề quấy gào thét ầm ĩ:

"Ba ơi, ba đưa con mà, hu hu, con xem thành phố lớn cho đó đây."

Nhìn đôi mắt đen láy còn vương nước mắt của nó, thấy nó giống Cố Dịch Trạch đến nhường nào.

Cuối cùng vẫn mủi lòng, quyết định đưa Giản Sơ lên xe đến thành phố A.

Trong lòng vẫn thầm nuôi một chút hy vọng mong manh.

Biết sẽ chẳng tình cờ gặp .

Cố Dịch Trạch trăm công nghìn việc, làm thể trùng hợp gặp chứ, ha ha.

kết quả là chúng thực sự chạm mặt.

May là đeo khẩu trang.

Giản Sơ chỉ tay về phía Cố Dịch Trạch đằng xa, nhỏ giọng hỏi :

"Ba ơi, chú trông giống con thế ạ?"

Con ơi, là vì con giống đấy...

Tôi lập tức bịt miệng thằng bé , bế xốc nó lên, mặt đầy vẻ hốt hoảng mà dặn:

"Không chuyện, chúng mau!"

Giản Sơ ngơ ngác theo bóng dáng Cố Dịch Trạch.

Tôi vốn định rời thật nhanh, nhưng chẳng ngờ cánh tay ai đó túm chặt.

Một phụ nữ lớn tuổi trừng mắt la lớn:

"Mọi ơi! Mau bắt lấy tên buôn ! Hắn đang bắt cóc trẻ con!"

Cái gì trời! Tôi đứa bé đang bế tay.

đeo khẩu trang thì trông cũng đàng hoàng đạo mạo thế , hiểu lầm là kẻ buôn chứ!

Vấn đề là Cố Dịch Trạch đang ở ngay cách đó xa.

Tôi vội vàng đặt Giản Sơ xuống, thằng bé giúp một lời.

Đám đông bắt đầu vây kín xung quanh.

Giản Sơ liền lên tiếng thanh minh giúp :

"Hiểu lầm , hiểu lầm ! Đây là ba của cháu ạ!"

Đám đông im bặt trong chốc lát.

Tôi xua tay dắt Giản Sơ định lẩn mất.

Kết quả mới thoát khỏi đám đông thì chạm ngay một đôi mắt đỏ hoe.

"Giản Trì, em nữa ?"

Sắc mặt cứng đờ, ngây đó dám ho một tiếng.

Giản Sơ bên cạnh hết sang Cố Dịch Trạch.

Bỗng nhiên, thằng bé thốt lên một tiếng ngạc nhiên:

"Ba ơi! Đây cha lên thiên đàng của con ạ?"

Cố Dịch Trạch Giản Sơ, : "Rốt cuộc em cũng sinh đứa bé , hu hu... Em thà cần con chứ nhất định cần ."

Loading...