KẾT HÔN CÙNG TỔNG TÀI TÀN TẬT - Chương 25

Cập nhật lúc: 2025-04-02 03:56:44
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật sự không ngờ rằng, lần đầu tiên vào viện làm phẫu thuật, người ở bên cô không phải là gia đình hay bạn bè mà là Tưởng Dư Hoài - người cô mới quen.

Tưởng Dư Hoài nghe điện thoại xong đi vào thấy cô tỉnh rồi thì hỏi: “Cảm thấy sao? Có chỗ nào không thoải mái không?”

“Vẫn ổn.” Giọng của Từ Hi Nhiễm hơi khàn.

Anh đi đến sofa ngồi xuống, lúc trước không gặp nhiều Từ Hi Nhiễm cũng không cẩn thận quan sát, lúc này chỉ có hai người bọn họ, cô mới phát hiện động tác ngồi xuống của anh hơi cứng, cô đoán chắc là có liên quan đến chân trái khuyết tật của anh.

Chân của anh không được thuận tiện nhưng vẫn vì chuyện phẫu thuật của cô mà tự mình sắp xếp, Từ Hi Nhiễm vừa biết ơn vừa áy náy.

Trước sofa là một chiếc bàn tròn bằng kính, Tưởng Dư Hoài để một cái giá ở trên bàn, lấy máy tính bảng ra để lên trên đó. Sau đó anh im lặng nhìn màn hình, thỉnh thoảng tay lại nhấp lên trên màn hình viết mấy chữ, nhìn có vẻ như đang xử lý công việc.

Anh quản lý công ty to như thế, chắc là có rất nhiều việc. Cô thật sự rất ngại để anh vì cô mà lỡ dở công việc nên cô nói: “Tôi… bây giờ đã không sao rồi, anh Tưởng bận thì cứ đi đi.”

“Cũng không bận lắm.” “...”

Thuốc mê trong người Từ Hi Nhiễm vẫn chưa hết, đầu óc vẫn choáng váng, chưa được một lát đã ngủ mất. Khi cô tỉnh lại lần nữa, trong phòng bệnh đã có thêm một người. A Văn đang đứng bên cạnh Tưởng Dư Hoài, cầm văn kiện đưa cho anh ký.

Anh để văn kiện lên đùi, động tác ký rất thành thạo, trông vừa hiệu quả lại đẹp trai. Ký xong, A Văn ôm văn kiện ra khỏi cửa. Từ Hi Nhiễm thấy anh day đầu mày, vô thức xoay đầu nhìn sang giường bệnh, cái quay đầu này bắt gặp ánh mắt Từ Hi Nhiễm đang nhìn sang.

Trong phòng yên tĩnh, nhưng giây phút anh nhìn qua đó, cô lại có thể nghe rõ tiếng ánh mắt anh va chạm với không khí. Trái tim của Từ Hi Nhiễm run lên một cái, vội vàng nhìn sang chỗ khác.

“Vâng.”

“Lúc nữa tôi sẽ gọi điện cho mẹ tôi, để bà qua đây chăm cô, tối tôi phải đi họp.”

Từ Hi Nhiễm vội vàng nói: “Không cần đâu, tôi bảo ba mẹ tôi qua là được, anh đừng nói cho cô Thôi, tôi không muốn nhiều người biết chuyện tôi bị bệnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ket-hon-cung-tong-tai-tan-tat/chuong-25.html.]

Con gái da mặt mỏng, anh ta cũng hiểu chuyện mắc bệnh chỗ đó thì không muốn cho người khác biết, thế nên Tưởng Dư Hoài cũng không miễn cưỡng mà đồng ý với cô: “Cũng được.”

Trong phòng lại rơi vào im lặng, anh tiếp tục dùng máy tính bảng xử lý công việc. Từ Hi Nhiễm nhìn anh một lúc, mọi thứ trước mắt này khiến cô cảm thấy không chân thực, rõ ràng mấy ngày trước còn là hai người hoàn toàn xa lạ, nhưng bây giờ, người ở bên cô khi cô làm phẫu thuật lại là anh.

“Vì sao anh lại muốn giúp tôi?” Cô mở miệng hỏi anh: “Tuy chúng ta từng xem mắt, nhưng vẫn chưa chính thức bên nhau, anh cũng không cần thiết phải giúp tôi.”

“Tôi lại cho rằng ngày hôm hai gia đình gặp mặt đó thì quan hệ của hai chúng ta đã xác định rồi. Từ lúc đó trở đi tôi đã xem cô Từ trở thành vợ tương lai rồi, hoá ra là tôi hiểu sai à?” Giọng điệu khi anh nói có hơi trầm xuống.

Từ Hi Nhiễm: “...”

Xem cô thành vợ tương lai? Điều này đúng thực là cô không ngờ đến.

“Hoặc là cô Tưởng có suy nghĩ khác, trước đến giờ chỉ có nhà tôi là nhiệt tình?”

Nghe thấy lời này Từ Hi Nhiễm vội vàng giải thích: “Không có, anh đừng hiểu nhầm.”

Tuy rằng chuyện xem mắt với anh đúng là không phải điều mà Từ Hi Nhiễm có thể khống chế, cô luôn bị ép tham gia, nhưng không biết vì sao vào giờ phút này cô lại vô thức không muốn để cho Tưởng Dư Hoài thất vọng.

“Thế vì sao cô Tưởng còn thắc mắc, cô Tưởng coi tôi thành loại người gì?”

“Tôi…” Lúc trước Từ Hi Nhiễm thật sự là không thể làm được gì, từ chối không được chỉ có thể chấp nhận, nhưng bây giờ cô cảm kích đối với anh. Cô biết được anh giúp cô không phải bởi vì làm việc thiện, cho dù là xuất phát từ mục đích gì nhưng anh thật sự hài lòng với đối tượng xem mắt là cô. Anh giúp cô, cô không muốn anh thất vọng, cũng không muốn sự cố gắng của anh thành công cốc.

Tất nhiên là cô biết mình nên nói gì để anh hài lòng, mà cô cũng muốn khiến anh hài lòng.

Cô cảm thấy má mình hơi nóng, tránh ánh mắt của anh, cô nói: “Tất nhiên tôi xem anh Tưởng là chồng chưa cưới rồi.”

Câu trả lời này thật sự khiến anh hài lòng, bởi vì cô cảm nhận được vẻ mặt anh tốt hơn rất nhiều.

“Nếu đã như thế, đợi cô ra viện chúng ta sẽ đi đăng ký, cô cảm thấy thế nào?”

Từ Hi Nhiễm gần như không chút do dự, sảng khoái trả lời: “Được.”

Loading...