Kẻ thù lưu tên tôi là vợ - Chương 134: Cảm giác đồng cảm quay lại rồi sao?!

Cập nhật lúc: 2026-01-07 12:00:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【@Hứa Yến Chu, đây là bà xã nhà ai thế, mà xinh quá !!】

【Hu hu hu, là ai ghen tị ! Tấm hình của Trúc bảo bảo làm cảm giác như mơ về bảy năm !】

【A a a! @Hứa Yến Chu, ơi hạnh phúc nữa !!】

【Heo bảo bảo xinh thế , Hứa Yến Chu đúng là hưởng phúc quá mức !!】

【Đang l.i.ế.m màn hình……】

【@Hứa Yến Chu, vợ đăng ảnh kìa, còn mau qua like với bình luận !】

【Không tin hành lang là Cố Thanh Trúc làm cũng Hứa Yến Chu theo cùng ?】

【A a a! Cảm giác thấy mà chạm thật bất lực, @Hứa Yến Chu, Ảnh đế Hứa hôn nhiều thêm mấy cái , coi như hôn giúp !】

Cố Thanh Trúc khu bình luận mà cả đầu vạch đen.

Mình khó khăn lắm mới đăng một tấm ảnh xinh, là tag Hứa Yến Chu thế .

Hứa Yến Chu còn thật sự bình luận một câu.

Hứa Yến Chu: 【Được, tối nay giúp hôn thêm mấy cái.】

Chính chủ xuất hiện, khu bình luận lập tức bùng nổ tại chỗ.

Hai cùng về khách sạn.

Sau khi tắm rửa xong, Cố Thanh Trúc định lên giường ngủ thì bên cạnh bỗng đè tới.

Cố Thanh Trúc trừng to mắt:

“Anh làm gì thế?”

Hứa Yến Chu ôm cọ cọ đầu, giọng khàn khàn:

“Thanh Trúc, ngày mai em nghỉ.”

Cố Thanh Trúc: “……”

Khoảng thời gian , hai gần như dính lấy như hình với bóng.

Quen đến mức đối phương chỉ cần cong m.ô.n.g là chuẩn vệ sinh.

Trước đó trải qua quãng thời gian dài chỉ ăn, giờ Hứa Yến Chu đột nhiên thông suốt ?

Cố Thanh Trúc một tiếng:

“Sao thế? Trước đó chẳng sống c.h.ế.t chịu ?”

Hứa Yến Chu đưa tấm bùa treo cổ:

“Dán sát , thể làm chút chuyện nên làm.”

Cố Thanh Trúc xoay , lên eo săn chắc của Hứa Yến Chu, hai tay chống n.g.ự.c , từ cao xuống:

“Lần làm công, đổi một chút ?”

Khóe môi Hứa Yến Chu mang theo ý nhàn nhạt, hai tay đặt lên eo , đáp sảng khoái:

“Được.”

Đáp nhanh quá khiến Cố Thanh Trúc suýt kịp phản ứng.

Không chứ! Anh giãy dụa lấy một chút ?

Không khuyên vài câu, bảo từ bỏ ý định ?

“Anh chịu làm bên , lúc đồng cảm với bài xích như thế?”

Cố Thanh Trúc khó hiểu hỏi.

Hứa Yến Chu giải thích:

“Không giống . Lúc đồng cảm với em, là cảm nhận bản ; còn bây giờ là cảm nhận em.”

Cố Thanh Trúc: “……”

Nói hợp lý đến mức thể phản bác.

lúc Cố Thanh Trúc yên chịu trận, còn ý định phản công.

đó cũng trải nghiệm cảm giác của Hứa Yến Chu .

Ờm…… khá là mệt.

Bàn tay đặt lên lưng eo của Hứa Yến Chu, hỏi:

“Không thương ? Vết thương ?”

Hứa Yến Chu đáp:

“Qua lâu , sớm khỏi.”

Cố Thanh Trúc khẽ, miệng độc:

“Thế ảnh hưởng gì ?”

Đàn ông kỵ nhất là nghi ngờ ở phương diện .

Quả nhiên, sắc mặt Hứa Yến Chu lập tức tối sầm, chuyện cũng nghiến răng nghiến lợi:

“Vậy em thử xem ? Xem ảnh hưởng ?!”

Cố Thanh Trúc mặt đầy vô tội, đầu ngón tay vẽ vòng tròn n.g.ự.c :

“Thế ? Vậy cố gắng cho đấy.”

Vốn nghĩ rằng bây giờ còn đồng cảm nữa, chắc chắn sẽ kích thích như .

Kết quả hôn tới hôn lui, bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-thu-luu-ten-toi-la-vo/chuong-134-cam-giac-dong-cam-quay-lai-roi-sao.html.]

Cố Thanh Trúc trừng lớn mắt, trong lòng c.h.ử.i thầm một câu.

Đệt!! Quên mất hôm nay là đêm trăng tròn!!

Cậu đưa tay đẩy Hứa Yến Chu đang đè lên , há miệng định gì đó thì mở miệng, môi chặn .

Cố Thanh Trúc đ.ấ.m vai , tránh .

Motchutnganngo

Ít nhất cũng đưa bùa cho chứ!!

“Ưm ưm ưm!!!” Cố Thanh Trúc chỉ thể trừng mắt giãy giụa.

Hứa Yến Chu lúc bắt tín hiệu giãy giụa của , còn tưởng đây là chút tình thú giữa các cặp đôi.

…………rơi lệ……

Sáng hôm tỉnh dậy, Cố Thanh Trúc cả vạn câu c.h.ử.i thề mắng.

Tối qua vất vả như , kết quả sáng sớm Hứa Yến Chu chạy bộ?!

Cậu giường, eo sắp gãy đến nơi , chạy bộ!!

Cảm nhận nhịp tim ngừng tăng nhanh, Cố Thanh Trúc mặt đầy tuyệt vọng.

May mà cũng đầu, quen .

Cố Thanh Trúc sờ lấy điện thoại đầu giường, lướt đến của Hứa Yến Chu, trực tiếp gọi qua.

Điện thoại nhanh chóng bắt máy, đầu dây bên là giọng thở gấp và khàn khàn, rõ ràng là mới vận động xong: “Thanh Trúc, dậy sớm thế ? Sao nghỉ thêm chút nữa?”

Cố Thanh Trúc tức giận:

“Anh còn dám ! Sáng sớm chạy bộ cái gì! Lập tức về cho !”

Hứa Yến Chu dường như nghĩ điều gì đó, lập tức đáp:

“Chờ năm phút, về ngay.”

Cố Thanh Trúc cúp máy, tựa đầu giường nghỉ ngơi.

Nhịp tim vốn quá nhanh dần dần bình , xem lập tức dừng vận động .

May mà bình thường duy trì tập luyện để giữ dáng, nếu sáng sớm tim đập nhanh thế , Cố Thanh Trúc còn nghi đột t.ử mất!

Chưa tới năm phút, cửa phòng mở .

Hứa Yến Chu chạy nhỏ , vẻ mặt sảng khoái tinh thần.

“Sao ? Có chỗ nào thoải mái ?” Hứa Yến Chu quan tâm hỏi.

Ánh mắt Cố Thanh Trúc đầy oán niệm:

“Sáng sớm tinh lực dồi dào ? Không việc gì làm chạy bộ!!”

Hứa Yến Chu xuống mép giường, đưa tay véo véo má .

Bản cảm giác, xem chuyển .

Hứa Yến Chu mím môi, trông như đứa trẻ làm sai chuyện:

“Là… bắt đầu từ tối qua ?”

Cố Thanh Trúc lườm :

“Phải!”

Hứa Yến Chu càng chột hơn.

Khó trách tối qua Cố Thanh Trúc giãy giụa dữ , còn tưởng là tình thú giữa yêu.

“Vậy… là bắt đầu từ lúc nào?”

Cố Thanh Trúc càng tức:

“Ngay lúc hôn đó! Tôi ngăn ? như thấy gì, cứ gặm mãi, làm chẳng kịp !”

Đối diện ánh mắt của Cố Thanh Trúc, Hứa Yến Chu càng lúc càng chột .

Vội vàng moi tấm bùa ở đầu giường, nhét n.g.ự.c Cố Thanh Trúc.

“Lúc đó tưởng em tăng thêm chút tình thú.” Hứa Yến Chu cố gắng giải thích.

thấy ánh mắt Cố Thanh Trúc càng lúc càng giận, thức thời ngậm miệng.

Giải thích thêm nữa, sợ Cố Thanh Trúc sẽ nổ lông mất.

“Hay em nghỉ thêm chút nữa , ở trong phòng, ngoài tập luyện nữa.”

Hứa Yến Chu giơ tay bảo đảm.

Cố Thanh Trúc kéo chăn trùm lên:

“Ngủ ! Đều tại , sáng sớm chạy bộ làm tim đập nhanh lên!”

Hứa Yến Chu bên cạnh, dịu giọng dỗ dành:

“Được , đều là của .”

Nhìn thái độ nhận tích cực của Hứa Yến Chu, Cố Thanh Trúc cảm giác như một拳 đ.á.n.h bông, bất lực vô cùng.

“Em ăn gì? Anh làm cho em, ăn chút ngủ tiếp nhé.”

Quả thật cũng đói.

Cố Thanh Trúc nghĩ một lúc, nghiêm túc :

“Vậy em ăn tôm kho dầu.”

Hứa Yến Chu cưng chiều gật đầu:

“Được, mua đồ về làm ngay.”

Loading...