Sáng hôm .
Cố Thanh Trúc ngáp một cái tỉnh dậy, vị trí bên cạnh trống .
Cậu lấy điện thoại xem giờ, vẫn còn sớm, mới bảy rưỡi.
Giờ Hứa Yến Chu dậy, chắc là tập luyện .
Đang nghĩ thì Hứa Yến Chu đẩy cửa bước .
Trên đầy mồ hôi, thở còn gấp, là mới vận động xong.
Khoan ?
Sao chẳng cảm giác gì hết?
Cố Thanh Trúc ngơ ngác.
Chẳng lẽ…
Cộng cảm của giải trừ ?!
Nghĩ tới đây, trong mắt Cố Thanh Trúc giấu sự phấn khích.
Cậu lập tức vẫy tay:
“Anh đây chút.”
Hứa Yến Chu lau mồ hôi trán tới mặt , nhỏ giọng hỏi:
“Sao thế?”
Lời còn dứt, chỗ thịt mềm bên hông véo một cái.
“Xì—”
Cái véo thật sự chẳng hề nương tay.
Đau đến mức Hứa Yến Chu hít mạnh một .
Cái thói véo … sửa thôi.
mà…
Vừa cúi đầu thấy gương mặt tinh xảo xinh của Cố Thanh Trúc.
Hứa Yến Chu đổi ý.
Thôi thôi, vợ xinh như , chỉ là thích véo một chút thôi, cũng tính là thói .
Hơn nữa chỉ véo , véo khác, chắc chắn là tình cảm đặc biệt với !
Sau khi tự “tự công lược” xong, Hứa Yến Chu nghiêng , đưa bên còn tới.
“Này, bên cũng véo .”
Cố Thanh Trúc lười chẳng buồn để ý tới .
Trên mặt tràn đầy niềm vui!
Cậu còn cộng cảm với Hứa Yến Chu nữa!!
Cái cộng cảm c.h.ế.t tiệt thật sự biến mất !!
Ha ha ha ha!!
Niềm vui loé lên trong chốc lát, con ngươi đảo một vòng, Cố Thanh Trúc véo mạnh một cái lên .
Sau đó chăm chú Hứa Yến Chu, quan sát phản ứng của .
Chỉ thấy Hứa Yến Chu theo phản xạ ôm lấy cánh tay một chút.
Thiên đạo luân hồi!
Cuối cùng cũng tới lượt Hứa Yến Chu cộng cảm với , ha ha ha!
Cố Thanh Trúc đưa tay xoa mạnh hai cái lên bụng , Hứa Yến Chu hỏi:
“Bây giờ cảm giác gì?”
Hứa Yến Chu mặt đầy kinh ngạc, nhưng vẫn thành thật trả lời:
“Cảm giác như bụng khác sờ.”
Cố Thanh Trúc nở nụ hài lòng, nhớ tới tối qua hình như đúng là đêm trăng tròn.
Trước đó Diệp Tu Vũ , cũng để trong lòng.
Không ngờ thằng nhóc thật sự bản lĩnh.
Lần vô tình tính trúng thật.
Ánh mắt Hứa Yến Chu trầm xuống, phản ứng của Cố Thanh Trúc, cuối cùng cũng hậu tri hậu giác hiểu .
“Anh cộng cảm với em ?”
Cố Thanh Trúc gật đầu:
“Ừ.”
Hứa Yến Chu nhíu mày, trong đầu lóe qua vài mảnh ký ức rời rạc, đột nhiên hiểu :
“Trước đó… là em cộng cảm với ?”
Bảo lúc ở nhà, Cố Thanh Trúc gọi điện cho dậy sớm tập luyện, cũng cho ăn quá nhiều.
“Ừ.” Cố Thanh Trúc gật đầu dứt khoát.
“Bây giờ đổi cộng cảm với em.”
Hứa Yến Chu đưa tay véo véo má :
“Vậy là em giấu lâu như thế? Trước véo , là đang kiểm chứng chuyện ?”
Nhắc tới đây, Cố Thanh Trúc bỗng thấy chột .
Cậu mắt , Hứa Yến Chu.
Hứa Yến Chu cũng ý trách móc, khóe môi còn mang theo ý :
“Như cũng , lỡ em chuyện gì, thể cảm nhận ngay.”
Hả?
Anh nghĩ thật ?
Anh sợ lỡ xảy chuyện, cũng liên lụy theo ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-thu-luu-ten-toi-la-vo/chuong-101-bach-thien-thuy.html.]
Đây chẳng lẽ là… cấp độ cao nhất của yêu đương não tàn?!
Cố Thanh Trúc Hứa Yến Chu với vẻ mặt khó thành lời, nhẹ giọng hỏi:
“Anh sợ em xảy chuyện, cũng gặp nạn theo ?”
Hứa Yến Chu trả lời vô cùng nghiêm túc:
“Vậy nên sẽ bảo vệ em thật , để em chịu dù chỉ một chút tổn thương.”
Được , .
là yêu đương não tàn thật.
Chuyện đối với Hứa Yến Chu chẳng hề tạo ảnh hưởng gì.
Ăn sáng xong, Cố Thanh Trúc tìm Diệp Tu Vũ, với chuyện cộng cảm chuyển sang Hứa Yến Chu.
Diệp Tu Vũ ưỡn ngực, vẻ mặt đầy tự hào:
“Tôi mà! Lần tính chuẩn sai chứ!”
Cố Thanh Trúc dài sofa, bắt chéo chân:
“Khó lắm mới lúc tính đúng.”
Diệp Tu Vũ xù lông, lớn tiếng kêu lên:
“Cậu đừng sỉ nhục nghề nghiệp của ! Cậu bên ngoài quỳ xuống cầu xin xem một quẻ hả!”
Cố Thanh Trúc lười biếng liếc một cái:
“Ồ~ Vậy xem cho họ , tiền chẳng tới , còn cần gì mắt mong mày đợi cầu cho ở nhờ?”
Nhắc tới chuyện , Diệp Tu Vũ lập tức xụ xuống.
Bản lĩnh của đúng là tệ, nhưng giỏi giao tiếp với lạ, cũng ít khi trực tiếp chuyện với các “khách hàng”.
Toàn là nhà giúp liên hệ, đến thông tin liên lạc cũng .
Chẳng lẽ thật sự gầm cầu bày sạp xem bói ?
Cạnh tranh ở đó gay gắt lắm, trẻ trung trai thế , chắc cũng chẳng ai tin.
Thấy Diệp Tu Vũ ủ rũ, Cố Thanh Trúc nhịn :
“Dạo nhà liên lạc ?”
Diệp Tu Vũ đáp:
“Mẹ liên lạc, là ông cụ vẫn đang nổi giận, bảo tạm thời đừng về nhà, thì chắc chắn đánh. Tôi kể hết đầu đuôi sự việc cho , để sang giải thích với ông cụ.”
“Nói là thật sự chiếm tiện nghi của Bạch Thiên Thụy.”
Nói tới đây, Diệp Tu Vũ nhịn thở dài.
Vừa dứt lời, chuông điện thoại đột nhiên reo lên.
Diệp Tu Vũ lấy điện thoại xem, là một lạ.
Chẳng lẽ là khách hàng nào đó gọi tới?
Nghĩ , mắt sáng lên vài phần, sang Cố Thanh Trúc bĩu môi:
“Thấy , việc làm ăn tới .”
Nói xong, trực tiếp bắt máy, bật loa ngoài, bày bộ dạng cao nhân thế ngoại lạnh nhạt, hỏi:
“Ai ?”
Đầu dây bên im lặng một chút, vang lên giọng nam trong trẻo ôn hòa:
“Là , Bạch Thiên Thụy.”
Chỉ một câu thôi, suýt nữa làm điện thoại của Diệp Tu Vũ bay khỏi tay.
Cái bộ dáng lạnh nhạt lúc nãy cũng giữ nổi nữa, chuyện lắp bắp:
“Anh… tìm , việc gì?”
Bạch Thiên Thụy ho nhẹ một tiếng, chậm rãi :
“Trước đó giúp … hôn , cảm thấy cơ thể khỏe lên nhiều. dạo khi rời , thể càng ngày càng .”
Motchutnganngo
Diệp Tu Vũ lập tức xù lông, giọng cao vút:
“Anh đừng bậy! Hôn cái gì mà hôn! Tôi là giúp hút xui xẻo!”
Bạch Thiên Thụy “ừ” một tiếng:
“ , khi Diệp đại sư giúp hút xui xẻo, cơ thể lên nhiều. Không thể mời tới giúp thêm một nữa ?”
Diệp Tu Vũ hừ lạnh đầy kiêu ngạo:
“Anh tưởng rảnh lắm ? Bảo tới là tới ?”
Bạch Thiên Thụy:
“Tôi sẵn sàng trả năm triệu tiền cảm ơn, thể chuyển thẳng tài khoản của .”
Mắt Diệp Tu Vũ lập tức sáng rực, đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng:
“Người làm nghề như chúng , ghét nhất là tà ma yêu nghiệt quấy phá! Tôi tới ngay!”
Trong giọng của Bạch Thiên Thụy mang thêm vài phần ý :
“Được, ở ngoài khu biệt thự nhà bạn , là .”
Diệp Tu Vũ bất ngờ, ngờ Bạch Thiên Thụy nhanh như .
Nghĩ , nể mặt tiền bạc, vẫn sẵn sàng một chuyến.
Cúp điện thoại, nhướng mày Cố Thanh Trúc:
“Thấy , đáng giá mà!”
“Cậu thật sự ? Nghe mấy lời giống lừa đảo lắm.” Cố Thanh Trúc .
Diệp Tu Vũ khoát tay, để tâm:
“Khách hàng tiếp xúc đều là nhà giới thiệu, nhân phẩm vẫn .”
Nói xong, dậy khỏi sofa, chỉnh trang bản , vẫy tay với Cố Thanh Trúc:
“Đi đây, kiếm tiền. Sau đợi kế thừa nhà họ Diệp, nuôi .”
Cố Thanh Trúc:
“Thôi , ông đừng ba bữa nửa ngày đuổi ngoài là tạ ơn trời đất .”