Nhìn ông già cuối cùng cũng tỉnh ngộ, tôi hài lòng gật đầu, thuận tay chôm từ tủ sưu tập hàng hiệu của ông một cây giăm bông Iberia cao cấp.
Đêm xuống.
Khi Thẩm Diễn Hành về nhà, tôi đã điều chỉnh nhiệt độ và độ ẩm xong, cuộn tròn trên ghế sofa phòng khách xem thế giới động vật.
Người đàn ông đứng khựng lại giữa tuyết nhỏ ngoài cửa: "... Sao em vào được?"
"Em cũng không biết nữa."
Tôi vừa nhai khoai tây chiên, vừa chăm chú nhìn bộ phim tài liệu về gia đình Capybara trên tivi.
"Em chỉ thử nhập sinh nhật của em vào khóa cửa nhà anh, thế là nó tự mở luôn."
"Nếu anh muốn tính là đột nhập trái phép cũng được."
Tôi đặt túi khoai tây xuống, giơ hai tay về phía anh: "Này, còng em đi."
"..."
Thẩm Diễn Hành biết mình lỗi, bất đắc dĩ bước vào.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì, vội liếc nhìn về phía cánh cửa khóa ở góc tầng một.
Tôi bật cười: "Em chỉ di chuyển giữa bếp và phòng khách thôi."
Có vẻ mật khẩu cánh cửa đó cũng là sinh nhật của tôi.
Nhưng dòng bình luận đã lén lút gửi cho tôi vô số ảnh chụp thực tế bên trong phòng rồi.
Nhìn xong tôi cũng... không muốn mở nữa.
Tôi nhìn Thẩm Diễn Hành cởi áo khoác, đi về phía bếp.
Trong lúc rót nước, anh cuối cùng cũng phát hiện ra một cây giăm bông Iberia cao cấp đang đứng trên quầy bar nhà bếp.
Cả người anh chợt khựng lại.
Tôi cười, gục người lên thành ghế sofa: "Nghe nói có người vì lần tiệc gia đình trước không được ăn giăm bông em cắt, về nhà khóc cả đêm."
"Em đành phải mang cả cây qua xin lỗi vậy."
"Nhưng... với anh thì có hơi mặn quá không? Có làm anh rụng lông không hả Heo heo?"
Sắc mặt Thẩm Diễn Hành chợt tái đi vài phần.
"Em... rất quan tâm việc anh có rụng lông không sao?"
Hả?
"Cũng không hẳn."
Tôi gãi đầu: "Tất nhiên cũng hơi tò mò... nếu anh rụng lông, hình người có biến thành hói đầu không?"
Nhớ hồi trước khi tiểu học tổ chức đi vườn thú hoang dã, tôi còn thực sự thấy một con Capybara đang trong giai đoạn thay lông khó xử.
Xấu mà dễ thương.
Không biết gương mặt đáng ghét của Thẩm Diễn Hành có đọ được với đầu hói không...
"... Anh sẽ không bị hói đầu."
Thấy tôi bắt đầu thất thần tưởng tượng lung tung, Thẩm Diễn Hành như không nhịn được mà trợn mắt.
Rồi mặc tạp dề vào, bắt đầu lục lọi nồi niêu xoong chảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ke-thu-cua-toi-la-capybara/chuong-7.html.]
"Muốn ăn gì?"
Anh ngập ngừng, nhưng chưa đợi tôi trả lời, đã tự lấy thêm vài món nguyên liệu.
Toàn là những món tôi thích.
Tôi cong môi: "Anh nấu gì em ăn nấy."
Rồi nhảy khỏi ghế sofa, đi mở giăm bông.
Xử lý cẩn thận một hồi, tôi cắt một lát mỏng, xoay người đưa đến bên miệng Thẩm Diễn Hành.
"Há miệng."
Người đàn ông ngẩn ra một chút.
Nhìn tôi một cái, môi mỏng từ từ mở ra.
Tôi vội vàng nhét vào miệng anh.
"Giờ thì em đã tự tay cắt giăm bông cho anh ăn rồi nhé, Heo heo hay khóc?"
Gò má Thẩm Diễn Hành thoáng qua một tia ửng hồng, rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Bắt đầu cứng miệng: "Hay khóc gì chứ."
"Anh không biết em đang nói gì."
Nhớ đến đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn nước mắt sinh lý hôm đó, tôi không nhịn được cười.
Anh tốt nhất là thật sự không biết.
Tối nay không làm anh khóc, tôi không họ Tô nữa.
Ăn tối xong, tôi lấy ra một chiếc váy ngủ ren gợi cảm màu đỏ rượu trước mặt Thẩm Diễn Hành, vừa ngân nga giai điệu vừa đi về phía phòng tắm.
Lấy ra quả b.o.m tắm mà tôi đã chọn kỹ càng, tắm một cách thơm tho sảng khoái.
Kết quả vừa ra ngoài đã thấy cửa phòng khách mở toang.
Hành lý của tôi đã tự ý vào ở, giường cũng được trải xong.
Còn một người nào đó đang nghiêm chỉnh họp video trên ghế sofa.
Gương mặt lạnh lùng thanh tao, những ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng thỉnh thoảng đẩy cặp kính gọng vàng trên sống mũi, vừa kiềm chế vừa gợi cảm.
Trong cổ áo lỏng lẻo, xương quai xanh quyến rũ ẩn hiện.
Trái tim muốn thò vuốt sói ra xé toạc ra mà hít một hơi của tôi lúc này đã lên đến đỉnh điểm.
Hê hê.
Hina
Tôi lấy ra con Capybara, âm thầm bò đến sau laptop của anh.
Vẫy vẫy về phía anh.
Không phát ra tiếng mà chỉ động môi:
[Nhà anh không tính là nơi công cộng đúng không?]
Rồi nhanh chóng nắm lấy tai con Capybara.
Chiếc laptop trên đùi chợt rung mạnh.
Thẩm Diễn Hành má đỏ bừng, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn tôi.
Nhưng lại hiếm thấy mà nghiến răng chịu đựng, tiếp tục nghe tiếng báo cáo của trợ lý Tiểu Từ trong máy tính.