[Câu ghét em này nếu anh ta thực sự cứng miệng nói ra được, tôi thực sự sẽ kính nể anh ta là vua cứng miệng!]
[Quả nhiên đánh thẳng là khắc chế tất cả~]
Tôi không cho bộ não biết xoay của Thẩm Diễn Hành có thời gian tổ chức ngôn từ.
"Được rồi, không trả lời cũng là đồng ý."
Nói xong, tôi thu dọn túi đồ, bắt chước anh xoay người bỏ đi.
Tuy nhiên chưa kịp vặn khóa cửa kính mờ, cổ tay lại bị người ta siết chặt.
"Thật sự hẹn hò?"
Giọng điệu có chút phấn khích thoáng qua, bị tôi bắt được chính xác.
Tôi thầm cười gật đầu: "Đương nhiên."
"Hơn nữa em nhắc trước với anh, em không hẹn hò suông đâu."
Tôi móc móc hình Heo heo con treo trên túi, quay đầu lắc lắc trước mặt anh.
Ba ngón tay kẹp tai và thân hình nhỏ của Heo heo con, nhẹ nhàng bóp một cái.
Người đàn ông rùng mình, hai má đỏ ửng thấy rõ.
"... Em không được chơi cái này nữa."
Anh như cắn răng, đột nhiên đưa tay qua định giật lấy Heo heo.
Tôi đã có phòng bị, tay lập tức giấu ra sau.
Lại bóp mạnh một cái.
Hina
Thẩm Diễn Hành chợt nín thở, thân thể không kiểm soát được mà mềm nhũn.
Quán tính khiến anh mất thăng bằng, đột ngột ngã vào lòng tôi.
Hai người cùng đập vào cửa kính mờ, phát ra tiếng động rất lớn.
Bên ngoài lập tức nổi lên tiếng xì xào bàn tán.
"Sao thế sao thế? Tô tổng không phải đang đánh nhau với sếp trong đó chứ??"
"... Vậy chúng ta phải cứu ai?"
"Cứu Tô tổng đi? Tô tổng là con gái mà!"
"Thế sếp trừ lương chúng ta thì sao..."
"Thật là, hai người họ không thể đổi chỗ khác đánh nhau à! Ví dụ như giường gì đó..."
… Cũng biết đề xuất đấy.
"Ai bảo anh đổi thú nhồi bông của em trước."
Tôi cố ý cọ cọ vào cái đầu dần dần nóng lên trong hõm cổ: "Thôi được, em sẽ có chừng mực, cố gắng không chơi ở nơi công cộng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ke-thu-cua-toi-la-capybara/chuong-6.html.]
"Nhưng nếu anh từ chối em, thì chừng mực này chưa chắc đã có đâu."
Rồi nhanh chóng nhét Heo heo con vào lớp áo trong cùng.
"..."
Thẩm Diễn Hành thở dài nhẹ bên tai tôi.
Ngẩng đầu lên, bất lực nhìn tôi.
Thừa dịp anh còn hơi ngây ngô trong chế độ nhạy cảm, tôi lập tức mở cửa rút lui.
"Vậy coi như đã định rồi nhé, Heo heo~"
Dưới những ánh mắt kinh ngạc, tôi đường hoàng rời đi, vừa đi vừa nhắn tin cho trợ lý Thái Thái.
[Chuyển lô đất số 46-56 đường Phong Vĩnh cho Thẩm thị.]
Ông già không hiểu chuyện ở nhà như dự đoán đã nổi giận đùng đùng.
Tốc độ ánh sáng đưa tôi về biệt thự:
"Con uống nhầm thuốc à? Không phải con không đội trời chung với Thẩm Diễn Hành sao? Miếng đất lớn thế mà con nói cho là cho??"
"Ba vừa bàn xong kế hoạch phát triển miếng đất đó với Tri Ngạn! Con không được cho đi, mau đòi lại đây!"
Tôi cười: "Đã nói miếng đất đó con toàn quyền quyết định, ba với Hứa Tri Ngạn bàn cái gì?"
"Người ta đã trốn ra biển với tiểu tam rồi, không lẽ ba còn định cho anh ta vào cửa?"
Ba giật mình.
Giọng thậm chí hạ thấp xuống: "... Thằng nhóc đó với con bé kia chỉ là chơi bời thôi, sẽ xử lý xong trước khi các con kết hôn mà."
"Thế ạ?"
Tôi ra hiệu cho Thái Thái đằng sau.
Vài tập tài liệu ném trước mặt ông già không hiểu chuyện.
Một phần là Hứa Tri Ngạn đã âm thầm mua chuộc tâm phúc đắc lực của ba, để dò la kế hoạch tương lai của tập đoàn Tô thị, vân vân…
Cùng với một số tài liệu tuyệt mật nội bộ của nhà họ Hứa cho thấy Hứa Tri Ngạn đang lên kế hoạch thâu tóm các đối tác chính của tập đoàn họ Tô.
Và dự định trong vòng một năm sẽ dần chuyển người thụ hưởng thành Lê Nhuyễn.
Ông già chưa kịp xem xong, bình luận đã bùng nổ: [Quả nhiên là nam chính, thật sự chịu chi để làm nữ chính mỉm cười~]
[Nếu những điều này mà thực hiện được, chẳng phải sau này Lê Nhuyễn sẽ âm thầm nắm phần lớn hợp tác sao?]
[Chết tiệt, lại còn bắt Bảo Bảo phải làm việc cho Lê Nhuyễn... Đúng là xem người ta như công cụ mà vắt kiệt sức!]
Nhìn những đồng đội cũ của mình từng người một khúm núm trước Hứa Tri Ngạn, gương mặt ông già lập tức biến sắc như bảng màu phấn mắt 48 màu.
"... Tốt lắm Hứa Tri Ngạn! Chưa cưới con gái tao đã tính chuyện nuốt trọn rồi!"
Ông vừa chửi vừa đập mạnh xuống bàn gỗ hồng sắc: "Hủy hôn! Ba phải hủy hôn!"