"Tôi chính là đang làm khó đấy." Anh thừa nhận một cách vô cùng thản nhiên, "Ai bảo lừa ? Bây giờ, ngoài làm việc ."
Tôi nhục nhã nắm chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn ấm ức lui ngoài. Được thôi, cho chứ gì? Vậy thì chúng cùng tiêu hao thời gian xem ai lì hơn.
Kể từ ngày đó, Tần Duật Phong bắt đầu bày đủ trò để hành hạ . Anh bảo pha cà phê, chê nóng. Tôi đổi sang cà phê ấm, chê nguội.
Anh bắt lưu trữ hồ sơ, hàng trăm bộ tài liệu mà cho phép dùng hệ thống thông minh, bắt buộc làm thủ công. Tôi thức trắng đến ba giờ sáng mới xong, hôm liếc qua một cái bảo sắp xếp theo thứ tự thời gian.
Tôi nhịn. Vì mười triệu , cái gì cũng nhịn .
04.
Anh bắt đầu những đụng chạm cơ thể với . Lúc đưa tài liệu, sẽ vờ như vô tình lướt qua tay . Lúc báo cáo công việc, sẽ đột ngột ghé sát, ngửi mùi cổ , "Chất che đậy tệ, hôm nay ngửi thấy mùi cỏ nữa." Giọng trầm thấp, thở phả vành tai khiến nổi hết da gà.
"Tần tổng, xin tự trọng."
Anh lạnh một tiếng, "Một kẻ lừa đảo mà bàn chuyện tự trọng với ?"
Tôi chặn họng đến mức nghẹn lời.
Lục Minh Vũ - một thư ký Omega khác của công ty - với ánh mắt ngày càng kỳ lạ. Cậu vốn ý với Tần Duật Phong, giờ chắc hẳn coi là tình địch.
Hôm đó, đưa một tài liệu khẩn cho Tần Duật Phong thì Lục Minh Vũ bưng một ly cà phê "vô tình" đ.â.m sầm . Chất lỏng nóng bỏng thấm đẫm chiếc sơ mi trắng.
"Ôi chao, xin nhé Hứa Ngôn Chi, cố ý ." Miệng thì xin nhưng trong mắt là vẻ đắc thắng.
Tôi đau đến hít khí lạnh, vùng n.g.ự.c bỏng đỏ rực một mảng, "Cậu!"
Tôi định nổi khùng thì giọng của Tần Duật Phong vang lên, "Lục Minh Vũ."
Lục Minh Vũ lập tức đổi sắc mặt thành bộ dạng ủy khuất: "Tần tổng, thực sự cố ý mà."
Tần Duật Phong chẳng thèm liếc lấy một cái, ánh mắt dừng chiếc áo sơ mi ướt đẫm của . Áo vốn mỏng, thấm ướt liền trở nên gần như trong suốt. Ánh mắt tối , "Đến bộ phận tài chính kết toán lương nghỉ ."
Lục Minh Vũ ngây tại chỗ: "Tần... Tần tổng? Tại ạ?"
"Công ty của nuôi phế vật." Tần Duật Phong xong liền dậy, cởi áo vest của khoác lên .
Chiếc áo vẫn còn vương ấm cùng mùi gỗ lạnh nồng đậm của . Cả như bao phủ bởi thở của .
"Đi theo đây." Anh bỏ một câu xoay phòng nghỉ bên trong văn phòng.
Tôi c.ắ.n răng theo.
05.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-the-than-hoan-hao/chuong-2.html.]
Trong phòng nghỉ, Tần Duật Phong lấy một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ vứt cho , "Thay ."
"Cảm ơn Tần tổng." Tôi ôm chiếc áo, cúi đầu lí nhí.
"Thuốc bỏng ở trong tủ gương nhà vệ sinh, tự bôi ." Giọng vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng vẫn một chút quan tâm.
Tôi phòng tắm, đóng cửa cởi bỏ chiếc áo ướt nhẹp. Vùng n.g.ự.c đỏ ửng một mảng, đau rát vô cùng. Tôi vặn nắp tuýp thuốc, đang định tự bôi thì cửa đột ngột đẩy .
Tần Duật Phong đó, đang trần trụi nửa . Tôi sợ đến mức vội vàng dùng tay che n.g.ự.c , "Tần tổng! Anh gõ cửa?"
Anh lời nào, thẳng tới giật lấy tuýp t.h.u.ố.c từ tay , "Xoay ."
"Tôi... tự làm ."
"Cậu chắc chắn tay với lưng chứ?"
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn xoay .
Thuốc mỡ mát lạnh thoa lên vùng da lưng, mang cảm giác dễ chịu. Ngón tay thon dài, những vết chai mỏng, lúc chạm da thịt khiến cơ thể cứng đờ.
"Một Beta mà cơ thể còn nhạy cảm hơn cả Omega." Anh thì thầm bên tai .
Tôi rùng , đột ngột đầu : "Anh... là Beta?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Anh khẽ, dùng đầu ngón tay lau một chút t.h.u.ố.c mỡ dính bên khóe môi , "Tôi chỉ là Beta, mà còn ..." Anh ghé sát, thở đầy ám , "Cơ thể phản ứng với tin tức tố của ."
06.
Tôi ngây dại. Một Beta thể phản ứng với tin tức tố của Alpha ? Chuyện thật phi lý.
Nhìn dáng vẻ chấn động của , tâm trạng Tần Duật Phong dường như , "Xem chính cũng ."
Anh giải thích: "Có một ít Beta sở hữu thể chất đặc biệt. Tuy tuyến thể, nhưng cơ thể họ thể cảm nhận và phản hồi tin tức tố của những Alpha độ tương thích cao."
"Và , chính là ít đó."
Sống đời hơn hai mươi năm, đây là đầu tiên thấy chuyện như . Vậy , những tin tức tố của áp chế đến mức nhũn chân, tim đập nhanh, đều vì sợ hãi? Mà là vì... độ tương thích cao ?
"Vậy nên Tần tổng, sớm là Beta ?"
"Từ ngày đầu tiên bước chân văn phòng của ."
Tôi còn gì để . Vậy mà vẫn kiên nhẫn diễn kịch với lâu đến thế? Lại còn bày cái trò diễn tập phát tình nữa?
"Tôi thấy diễn hăng say quá, nỡ ngắt lời."
Tôi tức nghẹn họng, "Vậy còn cố ý hành hạ ?"