Kẻ Nói Dối Sẽ Phải Nuốt Ngàn Cây Kim - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-15 10:01:47
Lượt xem: 756
[FULL] Kẻ Nói Dối Sẽ Phải Nuốt Ngàn Cây Kim
Tác giả: Diệp Phỉ Thúy
Edit: Thiên Sơn Bắp Cải
‿︵ ✩₊˚.⋆☾⋆⁺₊✧ ︵‿
Sau khi kết hôn bảy năm, Phó Hành cuối cùng cũng tìm lại được bạch nguyệt quang của mình.
Hắn đích thân giới thiệu cô ta với tất cả các đối tác quan trọng của tập đoàn.
"Cô Mộ đã chính thức gia nhập tập đoàn Phó thị, cô ấy sẽ dần dần đảm nhận công việc của vợ tôi."
Tin đồn lan truyền đến tai tôi, tôi chấm dứt tất cả các hợp đồng kinh doanh đang đàm phán và đưa đơn ly hôn cho Phó Hành.
Hắn lạnh lùng hỏi: "Thẩm Phục Linh, cô đang đe dọa tôi à?"
Tôi lắc đầu.
Tôi thật lòng.
Thật lòng muốn tiền của Phó thị.
1
Khi Phó Hành và Mộ Tâm Du mở cửa bước vào, tôi đang chuẩn bị ký hợp đồng.
Đây là dự án hợp tác với tập đoàn Tinh Hà mà tôi đã đàm phán suốt nửa năm, cũng là dự án hợp tác lớn nhất của Phó thị trong năm nay.
"Thẩm tổng, chờ chút."
Ngòi bút chỉ còn cách hợp đồng một tấc, tôi khựng lại.
Gọi tôi là "Thẩm tổng" có nghĩa là muốn nói chuyện như lúc làm việc.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Phó Hành nghiêng người, để lộ Mộ Tâm Du đang đứng sau lưng mình.
"Hợp đồng này giao cho Du Du ký đi."
Xung quanh vang lên những tiếng xì xào, không lớn nhưng rất rõ ràng.
Tôi nheo mắt nhìn Phó Hành, hắn đang nhìn Mộ Tâm Du, ánh mắt tràn đầy tình cảm đến mức muốn trào ra ngoài.
Hắn vô tư vuốt tóc Mộ Tâm Du, dịu dàng nói: "Yên tâm rồi chứ? Em còn yêu cầu gì nữa không?"
Mộ Tâm Du thân mật khoác tay Phó Hành, ngón tay cô ta đan vào ngón tay hắn.
"Em biết rồi mà, biết anh thương em rồi."
Cô ấy quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của tôi, cười nhẹ nhàng: "Chị Phục Linh, lâu rồi không gặp."
Tôi thậm chí không thèm nhìn cô ấy mà hỏi thẳng Phó Hành: "Phó tổng, lý do là gì?"
Ánh mắt của Phó Hành vẫn dán chặt vào khuôn mặt của Mộ Tâm Du, hắn mỉm cười, giọng điệu ấm áp: "Sáng nay tôi đã ký quyết định bổ nhiệm, bây giờ Du Du là Phó chủ tịch của Phó thị."
"Dù sao thì cũng là người mới, để cô ấy ký một hợp đồng lớn như vậy cũng coi như là món quà chào mừng."
"Lấy dự án hợp tác với Tinh Hà là quà thì không có gì phù hợp hơn."
Tôi không nói gì, Mộ Tâm Du cười híp mắt.
"Vậy thì em cảm ơn chị Phục Linh nhé."
Ánh mắt tôi dừng lại trên bàn tay đan vào nhau của họ, trên ngón áp út của Phó Hành vẫn còn chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.
Tôi choáng váng đến mức mất hồn.
Tiếng cười của Mộ Tâm Du kéo tôi trở lại: "Chị Phục Linh, chị đang buồn ạ?"
"Chị yên tâm, em sẽ không giành anh Hành với chị đâu, chúng em lớn lên cùng nhau, em sẽ không để chị chịu thiệt đâu."
Tôi ngả lưng ra ghế, lạnh lùng nói: "Cô có thân phận gì mà dám nói tôi chịu thiệt?"
Ánh mắt của Phó Hành cuối cùng cũng quay lại nhìn tôi, khi hắn lạnh lùng, giọng nói cũng như phủ một tầng lạnh băng: "Phục Linh, chuyện Phó thị là do tôi quyết định."
Còn điều gì khó hiểu hơn nữa chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ke-noi-doi-se-phai-nuot-ngan-cay-kim/chuong-1.html.]
Nửa năm cố gắng, bao đêm thức trắng để chỉnh sửa bản kế hoạch, tất cả những nỗ lực của tôi đều không bằng một lần nũng nịu của bạch nguyệt quang.
Tôi đứng dậy, không muốn bỏ cuộc.
"Phó tổng, việc hợp tác với tập đoàn Tinh Hà liên quan đến gần 20% doanh thu của Phó thị trong năm nay."
"Cô Mộ mới đến, xét về mặt kinh doanh thì rủi ro quá cao."
Phó Hành gật đầu.
"Đúng vậy, vì thế, sau khi Du Du ký hợp đồng, tôi vẫn cần cô giúp đỡ nhiều trong việc triển khai dự án."
Tôi không nhịn được bật cười, thu dọn đồ đạc, đến trước mặt Phó Hành.
"Vậy thì, hãy xem Phó tổng và cô Mộ có đủ khả năng giành được hợp đồng với Tinh Hà hay không."
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
2
Tôi lái xe rời khỏi tập đoàn, về thẳng nhà tổ của Thẩm gia.
Sau tai nạn của ba mẹ, ngôi nhà này trở nên cô quạnh. Dù có người làm đến dọn dẹp thường xuyên nhưng thiếu vắng hơi ấm của gia đình, nó vẫn dần trở nên hiu quạnh.
Ngồi trong thư phòng của ba, tôi lặng lẽ nhìn hoàng hôn dần buông xuống, cho đến khi bóng tối bao trùm mọi thứ.
Tâm trạng tôi cũng dần trùng xuống.
Tôi mở tủ sắt, lấy bản di chúc cuối cùng mà ba tôi đã ký.
Trước khi qua đời, Phó Hành đã quỳ bên giường bệnh của ba tôi, hắn thề sẽ yêu thương và bảo vệ tôi suốt đời.
Lo sợ tài sản của Thẩm thị sẽ bị chia cắt sau khi mình mất, ba tôi đã dốc hết sức lực, dưới sự chứng kiến của luật sư, ký kết một thỏa thuận với Phó Hành.
Tất cả tài sản của Thẩm thị sẽ được chuyển vào Phó thị, do Phó Hành quản lý. Nếu chúng tôi ly hôn, tôi sẽ được chia một nửa tài sản của Phó thị và tài sản cá nhân của Phó Hành.
Vuốt ve những chữ viết quen thuộc của ba mình trên giấy, tôi không kìm được nước mắt.
Ba ơi, cuối cùng thì Phó Hành cũng đã phụ lòng Thẩm gia.
Nhưng không sao, con sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về Thẩm gia.
Ôm chặt bức ảnh của ba mẹ, tôi cuộn mình trên chiếc sofa nhỏ trong thư phòng và dần chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, tôi nghe thấy giọng của Mộ Tâm Du.
"Anh Hành, từ nhỏ em đã rất thích nhà của chị Phục Linh rồi."
"Anh tặng cho em được không?"
Mở cửa thư phòng, đứng trên hành lang nhìn xuống, sảnh chính sáng trưng, Mộ Tâm Du khoác tay Phó Hành, ngắm nghía ngôi nhà của tôi.
Phó Hành vuốt mũi cô ấy, cười đáp: "Được."
Tôi bật đèn hành lang, bước xuống cầu thang.
"Phó tổng, Phó thị do anh quyết định. Còn Thẩm gia là tài sản cá nhân của tôi, anh không thể quyết định."
Mộ Tâm Du ngước lên nhìn Phó Hành, cô ấy bày ra vẻ mặt đáng thương.
"Phục Linh, cô cũng biết nếu tôi muốn ngôi nhà này thì tôi có rất nhiều cách để có được nó."
"Trong lúc tôi còn muốn thương lượng với cô, tôi khuyên cô nên biết điều."
3
Phó Hành xa lạ như vậy khiến trái tim tôi cũng đóng băng.
Tôi chậm rãi đi tới trước mặt bọn họ, Phó Hành kéo Mộ Tâm Du ra sau lưng mình theo bản năng.
"Phục Linh, Du Du là người rất đặc biệt đối với tôi."
"Cho dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì, tôi cũng sẽ cho cô ấy những gì cô ấy muốn."
Tôi không nói gì, lạnh lùng giơ tay tát hắn một cái thật mạnh.
"Bốp!"
Một dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên má trái của hắn.