Kế Hoạch Phá Sản Của Pháo Hôi Nam Phụ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:17:31
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai giờ sáng.

Bầu trời Cần Thơ (thế giới trong sách) đêm nay x.é to.ạc bởi một cơn bão lớn. Những tia chớp rạch ngang tầng mây đen kịt, ngay đó là tiếng sấm rền vang rung chuyển cả những lớp kính cường lực hai lớp của căn Penthouse tầng cao nhất. Áp suất khí giảm mạnh, mang theo ẩm ướt át và lạnh lẽo của một đêm giông bão.

Lâm Hạ đang cuộn thành một cục tròn xoe trong chiếc chăn lụa êm ái chiếc giường king-size ở phòng ngủ chính. Vốn dĩ là "kẻ bao nuôi" (theo lời tự nhận), định ngủ ở sofa, nhưng Cố Diên Xuyên ném thẳng phòng ngủ, còn bản thì mang tài liệu ngoài phòng khách làm việc ngủ đó luôn.

Đoàng!

Một tiếng sấm chát chúa vang lên đ.á.n.h thức Lâm Hạ. Cậu khẽ rùng , đôi mắt mơ màng mở . thứ khiến tỉnh ngủ là tiếng sấm, mà là âm thanh loảng xoảng của thủy tinh vỡ vụn truyền đến từ ngoài phòng khách.

Lâm Hạ giật thót tim. Cậu tung chăn, kịp xỏ dép, để trần đôi chân trắng trẻo đạp lên mặt sàn gỗ lạnh buốt, rón rén bước tới hé mở cánh cửa phòng ngủ.

Bên ngoài phòng khách tối om, chỉ ánh đèn hắt lên từ thành phố mờ mịt trong mưa và thi thoảng là ánh chớp chói lòa chiếu rọi.

Nhờ một tia chớp xẹt qua, Lâm Hạ thấy một bóng đen đang gục tấm t.h.ả.m len lông cừu cạnh bàn . Cố Diên Xuyên một tay bấu chặt lấy cạnh bàn đá cẩm thạch, các đốt ngón tay vì dùng lực quá độ mà trắng bệch, nổi đầy gân xanh. Dưới sàn nhà là những mảnh vỡ sắc lẹm của chiếc ly thủy tinh và một vũng nước đang lan rộng.

Cơn đau đầu kinh niên của Cố Diên Xuyên tái phát, và , sự cộng hưởng của áp suất khí thấp do bão, nó bùng nổ dữ dội hơn bất cứ lúc nào.

Tiếng thở dốc của đứt quãng, nặng nề và đặc quánh trong gian tĩnh lặng, như tiếng gầm gừ đau đớn của một con dã thú thương nặng đang cố gắng giấu trong bóng tối. Toàn căng cứng, mồ hôi lạnh vã như tắm, ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi đen đang mặc. Hắn c.ắ.n chặt khớp hàm, cố gắng phát tiếng rên rỉ, nhưng sự thống khổ hiện rõ từng đường nét cơ bắp đang run rẩy.

Lâm Hạ sững ở cửa. Sự sợ hãi đối với "trùm phản diện" trong khoảnh khắc bỗng nhiên tan biến sạch sẽ, nhường chỗ cho một cảm giác xót xa trào dâng nghẹn đắng nơi cổ họng.

Cậu hề nghĩ ngợi, lao thẳng khỏi phòng.

"Cố Diên Xuyên!"

Giọng Lâm Hạ mang theo sự hoảng loạn chân thực. Cậu quỳ rạp xuống mặt thảm, đầu gối vô tình quẹt một mảnh thủy tinh nhỏ văng từ chiếc ly vỡ, rạch một đường rướm máu. Lâm Hạ bận tâm đến cơn đau nhói . Cậu dang hai tay, vòng qua bờ vai rộng lớn đang gồng cứng của Cố Diên Xuyên, ôm chặt lấy .

"Anh ? Thuốc ? Anh để t.h.u.ố.c ở ?" Lâm Hạ gấp gáp hỏi, bàn tay luống cuống sờ nắn khắp túi áo của để tìm kiếm.

Cố Diên Xuyên nhức đầu đến mức tầm mờ mịt, lỗ tai chỉ còn tiếng vo ve c.h.ế.t chóc. Khi chạm , bản năng sinh tồn và sự cảnh giác của lập tức trỗi dậy, hất mạnh tay định đẩy kẻ đột nhập .

ngay khi tay chạm cánh tay gầy gò của Lâm Hạ, một cảm giác mát lạnh, êm ái quen thuộc lập tức truyền đến, xoa dịu phần nào ngọn lửa đang thiêu đốt trong não. Và điều khiến Cố Diên Xuyên chấn động hơn cả, chính là... sự tĩnh lặng.

Chiếc "đài phát thanh" ồn ào mang tên Lâm Hạ lúc im bặt.

Không những lời c.h.ử.i rủa tấu hài. Không những toan tính bỏ trốn. Không sợ hãi chán ghét. Trong tâm trí trong vắt của thanh niên lúc chỉ duy nhất một ý niệm xoay vòng, cháy bỏng và thuần túy đến mức khiến trái tim run rẩy:

"Đau quá... Nhìn đau quá. Phải làm đây? Làm để hết đau bây giờ?"

Sự chân thành vô thanh đ.á.n.h một đòn nặng nề hàng phòng ngự kiên cố nhất trong linh hồn Cố Diên Xuyên. Hắn sững sờ, nhịp tim lỡ mất một nhịp.

Lâm Hạ tìm thấy thuốc. Thấy Cố Diên Xuyên vẫn đang thở dốc, c.ắ.n răng, làm liều dùng cả hai bàn tay nhỏ bé của áp chặt lên hai bên thái dương đang giật liên hồi của . Cậu dùng đầu ngón tay xoa bóp nhẹ nhàng, cố gắng truyền hết ấm và "từ trường" (mà cũng chẳng ) sang cho .

"Không ... Không ," Lâm Hạ lầm bầm, giọng mềm nhũn mang theo nức nở dỗ dành. Cậu kéo đầu Cố Diên Xuyên tựa hõm cổ , một tay vòng vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng rộng lớn đang ướt đẫm mồ hôi của , hệt như cách lớn dỗ dành một đứa trẻ đang hoảng sợ trong đêm giông. "Có ở đây ... Sẽ hết đau ngay thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-hoach-pha-san-cua-phao-hoi-nam-phu/chuong-6.html.]

Mùi hương chanh đào thanh mát từ cơ thể Lâm Hạ lan tỏa, bao bọc lấy Cố Diên Xuyên, đ.á.n.h tan mùi ngột ngạt của cơn bão ngoài . Nhiệt độ từ làn da áp sát giống như dòng suối róc rách chảy qua vùng đất khô cằn nứt nẻ.

Cơn đau xé rách màng não cuối cùng cũng dần dần lùi bước, nhường sự tỉnh táo cho vị Tổng tài bá đạo.

Hô hấp của Cố Diên Xuyên dần định. Hắn từ từ mở mắt .

Khoảng cách giữa hai lúc gần trong gang tấc. Trong ánh sáng mờ ảo của tia chớp đằng xa hắt , Cố Diên Xuyên thể thấy rõ từng sợi lông mi đang run rẩy của Lâm Hạ, và cả đôi mắt hạnh trong veo đang ửng đỏ, ầng ậc nước vì lo lắng cho .

Cố Diên Xuyên ngẩng đầu lên, rời khỏi hõm cổ . Ánh mắt khóa chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn .

Hắn chậm rãi vươn tay. Những ngón tay thô ráp lướt qua sống lưng Lâm Hạ, vòng phía , chạm vết xước nhỏ đang rỉ m.á.u đầu gối trắng trẻo của . Ánh mắt Cố Diên Xuyên sầm xuống, lộ một tia xót xa khó giấu. Hắn dời tay lên, ngón cái mang theo ấm nhẹ nhàng miết qua gò má phúng phính của .

"Tại lo cho ?" Giọng Cố Diên Xuyên khàn đặc, trầm thấp hòa cùng tiếng sấm bên ngoài, mang theo sự thăm dò đầy cố chấp: "Bình thường em nhát gan lắm cơ mà? Em... sợ ?"

Lâm Hạ ngớ . Bàn tay đang xoa thái dương cho cũng khựng . Cậu chớp mắt, ngốc nghếch đáp: "Sợ thì sợ... nhưng mà... lúc nãy đau. Đau thì bôi t.h.u.ố.c chứ."

Sự dịu dàng ngốc nghếch, vô tư vụ lợi giống như một liều t.h.u.ố.c giải độc mạnh nhất, triệt để thanh tẩy sự tăm tối, m.á.u lạnh trong con Cố Diên Xuyên. Hắn sống hơn hai mươi năm trong sự dối trá, phản bội và tranh đoạt. Đây là đầu tiên, một vì thấy đau mà màng đến sự an nguy của bản , tự dâng đến làm tấm khiên chắn cho .

Cố Diên Xuyên nhẫn nhịn nữa.

Ngọn lửa kìm nén bấy lâu nay trong đáy mắt bùng lên dữ dội. Hắn vươn tay, đan những ngón tay dài của mái tóc mềm mại phía gáy Lâm Hạ, giữ chặt lấy, đồng thời kéo sát về phía .

Ngay khi Lâm Hạ còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , một đôi môi lạnh, mang theo vị mặn chát của mồ hôi và hương xì gà nhàn nhạt phủ phục xuống, áp chặt lên đôi môi mềm mại, nóng hổi của .

Đồng t.ử Lâm Hạ co rụt . Cả thế giới như ngừng .

Nụ hôn đầu tiên hề cuồng bạo mang tính tàn phá như tính cách của một trùm phản diện. Ngược , nó cực kỳ nâng niu, trân trọng và đầy tính thăm dò. Cố Diên Xuyên ngậm lấy môi của , khẽ c.ắ.n mút. Đầu lưỡi nóng bỏng của lướt dọc theo đường viền môi đang run rẩy của Lâm Hạ, dịu dàng phác họa từng đường nét, như thể đang dốc lòng đ.á.n.h dấu quyền sở hữu lên linh hồn trong sáng .

Tiếng sấm chớp bên ngoài cửa sổ vẫn ầm ĩ, nhưng bên tai Lâm Hạ lúc chỉ còn thấy tiếng tim đập thình thịch liên hồi của chính và của đàn ông đang ôm chặt lấy .

Lâm Hạ nhũn , sức lực như rút cạn. Hai tay vô thức bấu chặt lấy vạt áo sơ mi của Cố Diên Xuyên, ngoan ngoãn hé mở hàm răng, mặc cho đối phương tiến cướp đoạt thở. Một nụ hôn sâu thẳm, ướt át và đầy si mê giữa đêm giông bão.

Mãi cho đến khi Lâm Hạ sắp thở nổi, phát tiếng rên rỉ nghẹn ngào "Ưm...", Cố Diên Xuyên mới chịu luyến tiếc buông .

lùi . Hắn áp sát trán trán Lâm Hạ, chóp mũi chạm , hai luồng thở nóng rực vẫn hòa quyện một chỗ.

Lâm Hạ thở dốc, hai má đỏ bừng như bốc cháy, đôi mắt ướt sũng mơ màng , mất khả năng tư duy.

Cố Diên Xuyên rũ mắt, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi sưng đỏ của Lâm Hạ. Đáy mắt cuộn trào một cơn bão táp của sự chiếm hữu thể chối bỏ. Hắn trầm giọng, từng chữ từng chữ đều mang sức nặng ngàn cân:

"Em là Lâm Hạ. Một gia tộc rác rưởi như Lâm gia tuyệt đối thể sinh một linh hồn thuần khiết như em."

Lâm Hạ giật , con ngươi khẽ run lên.

Cố Diên Xuyên khóa chặt ánh mắt trốn tránh của , giọng mang theo sự quyết liệt của một kẻ định đoạt luật chơi:

"Nói cho ... em rốt cuộc là ai? dù em là thần thánh phương nào, là yêu ma đoạt xá... từ đêm nay trở , em là của Cố Diên Xuyên . Không ai quyền mang em , kể cả chính em."

Loading...