Kế Hoạch Phá Sản Của Pháo Hôi Nam Phụ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:13:46
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cánh cửa gỗ dày cộp khép , cắt đứt âm thanh ồn ào từ thế giới bên ngoài.

Phòng nghỉ cá nhân của Cố Diên Xuyên rộng lớn kém gì một phòng suite ở khách sạn năm . Rèm cản sáng tự động kéo kín mít, ngăn chặn triệt để ánh nắng chói chang của buổi trưa, chỉ để một gian tối mờ, tĩnh lặng. Tiếng máy điều hòa nhiệt độ chạy rì rì trần nhà phả luồng khí mát lạnh, quyện cùng mùi hương gỗ tuyết tùng trầm mặc quen thuộc của chủ nhân căn phòng.

Lâm Hạ kéo tuột trong, lảo đảo vài bước một lực đạo mạnh mẽ ấn phịch xuống chiếc giường king-size đặt giữa phòng.

Nệm giường êm ái đến mức cảm giác rơi xuống một đám mây. tâm trí Lâm Hạ lúc tâm trạng để thưởng thức sự xa xỉ . Toàn cứng đơ như một khúc gỗ, hai mắt mở to trân trân bóng đen cao lớn đang sừng sững mặt.

"Ngủ."

Cố Diên Xuyên chỉ buông một chữ ngắn gọn, âm điệu khàn khàn mang theo sự mệt mỏi khi trải qua cơn bạo loạn của hệ thần kinh. Hắn buồn cởi áo vest, cứ thế ngả xuống phần giường trống bên cạnh Lâm Hạ.

Chiếc nệm lún xuống một góc. Lâm Hạ còn kịp phản ứng, một cánh tay săn chắc, mang theo sức nặng áp bức vươn tới, vòng qua eo , kéo giật ngã nhào xuống giường.

"A!" Lâm Hạ buột miệng kêu lên một tiếng, ngay đó, cả tấm lưng gầy của đập trúng lồng n.g.ự.c rắn chắc như bức tường thành của Cố Diên Xuyên.

Tư thế lúc cực kỳ ám . Cố Diên Xuyên ôm trọn từ phía , cánh tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của , kéo dán sát chừa lấy một kẽ hở. Hắn vùi mặt hõm cổ Lâm Hạ, hít sâu một để lấp đầy buồng phổi bằng mùi hương chanh đào thanh mát tỏa từ làn da , đó nhắm nghiền mắt .

Nhiệt độ cơ thể của Lâm Hạ đối với lúc chính là liều t.h.u.ố.c an thần hiệu quả nhất. Dây thần kinh căng thẳng của Cố Diên Xuyên cuối cùng cũng thả lỏng . Hắn chuẩn chìm giấc ngủ.

trong đầu , chiếc "loa phát thanh" mang tên Lâm Hạ bắt đầu hoạt động hết công suất.

"Cứu! Cứu mạng!!! Phản diện thẳng nam tự nhiên ôm tui?!!! Chuyện quái gì đang xảy ?! Hắn định đợi tui ngủ bẻ cổ tui ? Hay là định m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng?! Mẹ ơi con về nhà, con phá sản nữa , nhượng công ty cho mà!!!"

Tiếng thét chói tai vang vọng trong vỏ não khiến hàng lông mày của Cố Diên Xuyên nhíu chặt . Hắn thở dài một đầy bất lực, bàn tay đang ôm eo Lâm Hạ khẽ nhấc lên, vỗ "bốp" một cái nặng nhẹ lên hông .

"Im lặng. Ồn ào quá, ngủ ." Giọng cất lên, trầm thấp và đầy cảnh cáo.

Lâm Hạ giật thót . Cậu nín thở, hai tay bấu chặt lấy mép chăn.

"Hắn... bảo ồn ào? miệng? Chẳng lẽ sát khí của mạnh đến mức thể tâm trí khác? Không , nghĩ nữa! Trống rỗng! Não bộ trống rỗng!"

Nhờ sự sợ hãi tột độ, cuối cùng đài phát thanh cũng chịu tắt sóng. Không gian trở vẻ tĩnh mịch vốn .

Lâm Hạ cứng đơ duy trì tư thế như một xác ướp Ai Cập. Cậu tự nhủ tuyệt đối nhắm mắt, canh chừng tên ác ma . Thế nhưng, đ.á.n.h giá quá cao ý chí của một tên lười biếng. Chiếc giường trị giá hàng trăm ngàn đô la thực sự quá êm, nhiệt độ phòng quá lý tưởng. Mười phút , tiếng hít thở của Lâm Hạ dần trở nên đều đặn. Cậu... ngủ say tít thò lò.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Nhiệt độ điều hòa trong phòng tự động hạ thấp theo chế độ. Lâm Hạ vốn là chịu lạnh cực kỳ kém, khi ở nhà nguyên chủ, luôn đắp chăn bông dày cộm. Lúc , cái lạnh bủa vây, cơ thể bắt đầu phản xạ theo bản năng sinh tồn: tìm kiếm nguồn nhiệt ấm áp nhất xung quanh.

Trong lúc mơ màng, Lâm Hạ vô thức cựa quậy. Cậu thoát khỏi vòng tay đang nới lỏng của Cố Diên Xuyên, tự động xoay . Khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ lớp áo sơ mi vải lanh của đối diện, lầm bầm vài tiếng rõ nghĩa trực tiếp chui tọt lồng n.g.ự.c rắn chắc đang tỏa nhiệt hừng hực .

Chưa dừng ở đó, như để ôm trọn "chiếc gối sưởi" khổng lồ, Lâm Hạ vươn hai tay ôm chặt lấy eo Cố Diên Xuyên, gác hẳn một chân lên đùi , rúc sâu hõm cổ thở đều.

Ngay khoảnh khắc sự mềm mại dán chặt , Cố Diên Xuyên bừng tỉnh.

Đàn ông trưởng thành buổi trưa vốn dĩ nhạy cảm. Huống hồ, thứ đang cọ xát là một thể tỏa mùi hương mê . Sợi tóc tơ mềm mại của Lâm Hạ ngừng ma sát yết hầu Cố Diên Xuyên, gây từng trận ngứa ngáy chạy dọc sống lưng. Hơi thở ấm nóng, nhịp nhàng của phả thẳng lên phần da thịt lộ lớp sơ mi mở cúc, kích thích từng tế bào cơ thể vị Tổng tài vốn luôn thanh tâm quả dục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-hoach-pha-san-cua-phao-hoi-nam-phu/chuong-3.html.]

Cố Diên Xuyên mở bừng mắt. Trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm, rực lên một ngọn lửa nguy hiểm.

Hắn rũ mắt xuống sinh vật đang đu bám . Hắn định vươn tay đẩy nhóc khi bản làm hành động mất kiểm soát. ngay khi ngón tay chạm vai Lâm Hạ, một âm thanh ngái ngủ, mềm nhũn vang lên trong tâm trí .

"Ưm... Gấu bông ... cơ bắp cứng quá... cấn hết cả mặt... nhưng mà ấm..."

Lâm Hạ chép chép miệng, rớt một giọt nước miếng tưởng tượng, tiếng lòng tiếp tục lầm bầm: "Sườn xào chua ngọt... ngon quá... mlem... cho thêm giấm ..."

Bàn tay đang định đẩy của Cố Diên Xuyên khựng giữa trung. Biểu cảm khuôn mặt lạnh lùng của vỡ vụn, đó là sự kinh ngạc tột độ, chuyển dần sang buồn .

Gấu bông? Sườn xào chua ngọt?

Một thiếu gia nhà họ Lâm, từ nhỏ ngậm thìa vàng, sơn hào hải vị ăn xuể, lúc thèm thuồng món sườn xào bình dân ở mấy quán cơm ven đường?

Cố Diên Xuyên híp mắt. Sự mềm mại, vô tư và ngốc nghếch giống như một đòn đ.á.n.h úp báo , đ.á.n.h gục lớp giáp phòng của . Sự cảnh giác, tàn nhẫn đối với "kẻ thù" bỗng chốc tan biến. Bàn tay đang dừng vai Lâm Hạ từ từ hạ xuống, luồn lớp áo sơ mi rộng, nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo sống lưng gầy guộc của nhóc.

Xúc cảm da thịt mịn màng lòng bàn tay khiến Cố Diên Xuyên như mắc nghiện. Hắn mặc kệ sự cọ xát nguy hiểm, cứ thế nhắm mắt , tận hưởng ấm từ "chiếc gối ôm bằng thịt" tự dâng mỡ đến miệng .

Ba giờ chiều.

Tiếng gõ cửa "cốc cốc" cực kỳ rụt rè vang lên từ bên ngoài, kèm theo giọng cẩn trọng của Thư ký Lý truyền qua lớp cửa cách âm: "Cố tổng... đến giờ họp Hội đồng quản trị..."

Cố Diên Xuyên nhíu mày. Hắn phá vỡ sự bình yên lúc . Nhất là khi Lâm Hạ trong vòng tay đang ngủ cực kỳ ngoan, hàng mi dài rủ xuống, hô hấp đều đặn, dáng vẻ chống đối c.h.ử.i rủa trong tâm trí như lúc tỉnh.

Hắn khẽ vươn cánh tay dài, cầm lấy chiếc điện thoại đặt tủ đầu giường, nhanh chóng gõ một dòng tin nhắn gửi cho Thư ký Lý: "Hủy bộ lịch trình chiều nay. Chuyển cuộc họp sang sáng mai."

Gửi xong, ném điện thoại sang một bên, đầu ngắm khuôn mặt đang say giấc của Lâm Hạ.

Làn da trắng bóc ửng lên một tầng hồng hào vì nhiệt độ ấm áp trong chăn. Đôi môi mềm mại khẽ hé mở, đầy đặn và câu . Cố Diên Xuyên cúi đầu xuống, ma xui quỷ khiến thế nào, đôi môi lướt nhẹ qua vành tai đang đỏ bừng của Lâm Hạ. Một nụ hôn vô hình, nhẹ tựa lông hồng nhưng mang theo mầm mống của sự chiếm hữu điên cuồng chính thức gieo xuống.

lúc , Lâm Hạ dường như ngủ đủ giấc. Cậu cựa quậy , vươn vai phát một tiếng ngái ngủ lười biếng: "Ưm..."

Cậu từ từ mở mắt . Khung cảnh tối mờ của phòng nghỉ đập mắt, nhưng đập mắt rõ ràng nhất chính là lồng n.g.ự.c rắn chắc với những khối cơ bắp ẩn hiện lớp áo sơ mi xộc xệch của Cố Diên Xuyên.

Lâm Hạ chớp mắt một cái. Hai cái.

Cậu nhận tay đang ôm chặt eo phản diện, chân gác lên đùi phản diện, còn mặt thì rúc sát n.g.ự.c phản diện. Tư thế ... khác nào con koala đu bám cây?

"A! A! A! Cái quỷ gì thế ?! Sao ôm ?! Xong , tiêu đời , sẽ c.h.ặ.t t.a.y mất!"

Tiếng thét kinh hoàng trong não Lâm Hạ làm Cố Diên Xuyên suýt nữa thì bật . Hắn chậm rãi cúi xuống, dùng đôi mắt hẹp dài đen láy xoáy con thỏ đang cứng đờ vì hoảng sợ, cất giọng trầm khàn, mang theo ý vị trêu chọc đầy nguy hiểm:

"Tỉnh ?"

Lâm Hạ nuốt nước bọt cái ực, vội vàng rụt tay rụt chân , cuộn tròn lăn góc giường, lắp bắp: "Cố... Cố tổng... Tôi... ngủ say quá... xin ngài..."

"Ngủ đủ chứ? Thấy 'gối ôm' dùng ?" Cố Diên Xuyên chống một tay lên giường, rướn về phía Lâm Hạ, ép góc tường.

Hắn nhếch mép, buông một câu lạnh nhạt nhưng mang tính sát thương cực mạnh: "Giờ thì chúng tính sổ chi phí hao mòn nhé. Ôm suốt hai tiếng mười lăm phút, tính trả bằng cái gì đây, trợ lý nhỏ?"

Loading...