Kế Hoạch Phá Sản Của Pháo Hôi Nam Phụ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:12:34
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chín giờ sáng. Tầng 68 của tòa nhà Tập đoàn Đế Cảnh.

Lâm Hạ cánh cửa gỗ lim kép chạm trổ hoa văn chìm, thở dài một thườn thượt. Chiếc áo sơ mi trắng mặc rõ ràng là hàng hiệu, nhưng cố tình chọn size rộng một chút, kết hợp với mái tóc mềm mại rủ xuống trán khiến trông chẳng khác nào một sinh viên đại học non nớt lạc hang cọp.

Đáng lẽ giờ đang ở sân bay, nhấm nháp ly nước cam và chờ bay đảo. Vậy mà ông trời trêu ngươi, tên trùm phản diện Cố Diên Xuyên tóm cổ lôi đến đây làm cái chức danh quái quỷ gọi là "Trợ lý dự án".

Thư ký Lý – phụ trách sắp xếp công việc cho Lâm Hạ – với ánh mắt đầy phức tạp. Dù thì việc một thiếu gia đối thủ bỗng dưng xuất hiện trong phòng làm việc riêng của Tổng giám đốc cũng là chuyện chấn động. Thư ký Lý hắng giọng: "Lâm thiếu... , trợ lý Lâm. Công việc buổi sáng của đơn giản. Hãy bắt đầu bằng việc pha cho Cố tổng một ly cà phê. Ngài khó tính, chỉ uống Americano đường, sữa, chiết xuất chuẩn 25 giây."

Mắt Lâm Hạ lập tức sáng lên. Khó tính? Không đường sữa? Cơ hội đây !

Mười phút , Lâm Hạ bưng một tách sứ trắng toát đẩy cửa bước phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Bên trong, gian thiết kế theo tone màu đen xám lạnh lẽo và ngột ngạt. Cố Diên Xuyên đang chiếc bàn làm việc khổng lồ, ngón tay thon dài gõ lạch cạch bàn phím, đôi mắt sắc bén lướt qua hàng loạt biểu đồ chứng khoán. Khí thế bức của khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài độ.

Lâm Hạ rụt rè bước tới, đặt tách cà phê xuống bàn cho phát một tiếng "cạch" khe khẽ, cẩn thận thu tay về, cúi gằm mặt với âm lượng nhỏ như muỗi kêu: "Cố... Cố tổng, cà phê của ngài."

Cố Diên Xuyên dời mắt khỏi màn hình, liếc tách cà phê. Thay vì màu đen sóng sánh của Americano, bên trong là một hỗn hợp đặc sệt màu nâu nhạt, bên còn nổi lềnh bềnh một lớp bọt sữa trắng xóa, uống ngửi thấy mùi siro caramel ngọt đến mức sâu răng.

Sắc mặt Cố Diên Xuyên lập tức trầm xuống. Hắn mắc chứng đau đầu kinh niên, cực kỳ ghét đồ ngọt vì nó làm thần kinh thêm kích thích. Hắn định mở miệng bảo Lâm Hạ đem thứ rác rưởi ném , thì một giọng vô hình lanh lảnh vang lên trong não .

"Uống ! Uống thử ly Macchiato đường hóa học siêu cấp vô địch do chính tay ông đây pha ! Sữa đặc một nửa, siro caramel một phần ba! Nhanh lên, tạt thẳng tách cà phê mặt quát: 'Cậu làm ăn cái kiểu gì ? Cút ngay cho khuất mắt !'. Yên tâm, chuẩn sẵn đơn xin nghỉ việc tay đút trong túi quần đây , chỉ chờ đuổi là lượn ngay ha ha ha!"

Bàn tay đang định hất tách cà phê của Cố Diên Xuyên khựng giữa trung.

Hắn ngước lên, híp mắt đ.á.n.h giá thanh niên mặt. Lâm Hạ vẫn duy trì tư thế cúi đầu khép nép, hai bàn tay bấu chặt vạt áo sơ mi, trông như một con thỏ nhỏ đang run rẩy chờ mắng. Thế nhưng cái giọng điệu kiêu ngạo, đắc ý trong đầu đối lập , đến mức khiến cảm thấy... buồn .

Cố Diên Xuyên thu tay về. Dưới ánh mắt c.h.ế.t sững của Lâm Hạ, ung dung cầm quai tách sứ lên, đưa lên miệng và nhấp một ngụm lớn.

Vị ngọt gắt kinh khủng xộc thẳng lên não, xé rách vị giác. Cố Diên Xuyên khẽ nhăn mày một cái cực nhanh, đó bình thản nuốt xuống, đặt tách xuống bàn.

"Rất ngon." Giọng trầm thấp, lạnh nhạt nhưng mang theo một tia lệnh thể chối từ: "Độ ngọt . Từ nay về , nhiệm vụ pha cà phê của giao quyền cho ."

Lâm Hạ như trời trồng. Hai mắt trợn tròn chằm chằm vệt sữa dính khóe môi vị Tổng tài bá đạo.

Tiếng lòng gào thét t.h.ả.m thiết: "Anh mất vị giác ?! Đường hóa học đó! Ngọt đến mức kiến cũng chạy chức chạy quyền, thế mà khen ngon?! Phản diện bây giờ đều sở thích tự ngược dị hợm thế ?!"

Nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa trong đầu, khóe môi Cố Diên Xuyên nhếch lên tạo thành một đường cong cực kỳ khó thấy. Hắn rút một tờ khăn giấy lau miệng: "Còn đó làm gì? Ra sô pha tài liệu ."

Kế hoạch "làm màu" thất bại t.h.ả.m hại, Lâm Hạ đành ỉu xìu lết góc sô pha, ôm một đống hồ sơ dày cộp mà trong lòng thầm dòng.

...

Thời gian trôi đến mười hai giờ trưa.

Bầu khí trong phòng làm việc đột ngột trở nên vô cùng căng thẳng. Thư ký Lý bàn làm việc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, báo cáo về một dự án hợp tác ở nước ngoài đối thủ phỗng tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-hoach-pha-san-cua-phao-hoi-nam-phu/chuong-2.html.]

"Cố... Cố tổng, bên họ đưa mức giá..."

"Cút ngoài."

Giọng của Cố Diên Xuyên lớn, nhưng như một lưỡi d.a.o băng cắm phập xuống sàn nhà. Thư ký Lý run b.ắ.n , vội vàng ôm tài liệu chạy biến khỏi phòng, quên đóng chặt cửa .

Trong gian rộng lớn lúc chỉ còn Lâm Hạ đang cuộn sô pha. Cậu len lén ngẩng đầu lên , chợt nhận điều .

Cố Diên Xuyên mắng chửi, cũng đập phá đồ đạc. Hắn gục đầu xuống bàn làm việc, hai tay ôm chặt lấy thái dương. Qua ánh đèn hắt xuống, Lâm Hạ thể thấy rõ những đường gân xanh nổi bần bật mu bàn tay và trán . Cơ bắp căng cứng , lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, phát những tiếng thở dốc nghẹn ngào, đau đớn như một con thú hoang dồn đường cùng.

Cơn đau đầu kinh niên ập đến, dữ dội hơn bạo phát. Trong tai Cố Diên Xuyên lúc chỉ là những tiếng rít the thé như kim loại cào mặt kính. Hắn nhắm nghiền mắt, cảm giác như hàng vạn chiếc kim nhọn đang điên cuồng đ.â.m chọc màng não. Tầm của tối sầm .

Lâm Hạ hoảng hốt quăng xấp tài liệu xuống. Cậu tuy lười biếng và phá sản, nhưng tuyệt đối thấy c.h.ế.t mặt .

"Này , tự nhiên sắp ngỏm ? Bệnh tim ? Đột quỵ? Có cần gọi xe cấp cứu ? Sơ cứu thế nào nhỉ, ép tim? Hô hấp nhân tạo hả?!" Tiếng lòng luống cuống vang lên. Ngay đó, Cố Diên Xuyên cảm nhận một luồng gió vội vã ùa tới mặt .

Lâm Hạ cạnh ghế tựa, quên bẵng mất sự đáng sợ của trùm phản diện. Cậu vội vàng đưa một bàn tay , áp thẳng lên vầng trán đang lấm tấm mồ hôi lạnh của Cố Diên Xuyên.

Khoảnh khắc da thịt chạm , thời gian dường như ngưng đọng.

Một luồng sóng mát lạnh, êm ái đến mức khó tin truyền từ lòng bàn tay mềm mại của Lâm Hạ thẳng hệ thần kinh đang bạo loạn của Cố Diên Xuyên. Nó giống như một liều t.h.u.ố.c tê thần kỳ, chỉ trong tích tắc vỗ về vạn cơn sóng dữ trong não bộ của , rút cạn đau đớn.

Cố Diên Xuyên ngừng thở dốc. Cơn ù tai biến mất. Thay đó, khứu giác của bắt trọn một mùi hương vô cùng dễ chịu. Mùi sữa tắm hương chanh đào thanh mát thoang thoảng từ cổ tay áo của Lâm Hạ đang kề sát mũi , xua tan cái mùi xì gà ngột ngạt thường ngày.

Hắn từ từ mở mắt . Đôi mắt hẹp dài, sâu thẳm lúc đỏ ngầu vì chịu đựng cơn đau, chòng chọc thanh niên đang cúi mặt.

Lâm Hạ thấy mở mắt thì giật định thu tay , nhưng muộn.

Cố Diên Xuyên đột ngột vươn tay, túm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Lâm Hạ. Lực đạo của một đàn ông trưởng thành thường xuyên rèn luyện võ thuật cực kỳ lớn, khiến xương cốt Lâm Hạ như nát vụn.

"A! Đau!" Lâm Hạ kêu lên một tiếng thất thanh, cơ thể phản xạ lùi nhưng kéo giật về phía , cọ sát mép bàn làm việc.

Ánh mắt Cố Diên Xuyên lúc mang theo sự cố chấp và chiếm hữu điên cuồng của một kẻ khát nước sa mạc tìm thấy ốc đảo.

Lâm Hạ sợ đến mức co rúm , tiếng lòng gào thét: "Mẹ ơi điên ! Hắn định ăn thịt ?! Mau buông , cổ tay sắp gãy ! Tên bạo chúa !!!"

Nghe thấy tiếng kêu đau xót xa trong đầu , lý trí của Cố Diên Xuyên khôi phục đôi chút. Hắn lập tức nới lỏng lực tay, nhưng tuyệt đối buông . Bàn tay thô ráp của trượt xuống, đổi thành tư thế nắm trọn lấy bàn tay đang lạnh toát vì sợ hãi của Lâm Hạ, gắt gao giữ chặt trong lòng bàn tay . Nhiệt độ và từ trường từ Lâm Hạ khiến cảm thấy thoải mái đến mức thở dài.

Cố Diên Xuyên phắt dậy, lôi Lâm Hạ xệch . Hắn ấn tay một công tắc ẩn tường. Một cánh cửa mật từ từ mở , để lộ căn phòng nghỉ cá nhân rộng lớn phía phòng làm việc.

"Cố... Cố tổng, ngài định làm gì?" Lâm Hạ vùng vằng, mặt tái mét.

"Vào đây." Giọng Cố Diên Xuyên khàn đặc, khàn đến mức mang theo từ tính mê hoặc và một mệnh lệnh thể chối cãi.

Hắn kéo tuột Lâm Hạ trong phòng nghỉ, tiếng cửa mật đóng lưng cái "rầm". Cố Diên Xuyên đầu , đôi mắt đen sâu thẳm xoáy con thỏ đang run lẩy bẩy mặt , buông từng chữ một:

"Đến giờ nghỉ trưa . Nhiệm vụ chiều nay của : Ngủ cùng ."

Loading...