Kế Hoạch Phá Sản Của Pháo Hôi Nam Phụ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:11:19
Lượt xem: 75
Tiếng vĩ cầm du dương kéo một khúc nhạc cổ điển lọt màng nhĩ, mang theo cả sự ồn ào đầy xa hoa của những tiếng ly pha lê va lanh canh . Ánh đèn chùm pha lê mạ vàng từ trần nhà cao vút rọi xuống, chói lòa đến mức khiến nheo mắt.
Lâm Hạ rùng một cái, cảm giác choáng váng ập đến. Trái tim trong lồng n.g.ự.c đập dồn dập, lỗ tai ù mất chừng ba giây khi giác quan kết nối với cơ thể mới.
Cậu chớp mắt, cúi xuống ly champagne sủi bọt lăn tăn tay , đưa tay sờ sờ chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng của bộ vest cắt may thủ công đang mặc. Cảm giác nhung lụa trơn tuột chạm da thịt nhạy cảm vô cùng chân thực. Chân thực đến mức Lâm Hạ lén nhéo đùi một cái, đau đến nhe răng trợn mắt.
Không là mơ. Cậu thực sự xuyên .
Dòng ký ức xa lạ ồ ạt tràn não bộ, dung hợp hảo với linh hồn. Lâm Hạ nép một góc khuất cạnh bàn tiệc ngọt, mặt biến sắc nhưng trong lòng đang gào thét như một con gà chọi vặt lông. Cậu xuyên cuốn tiểu thuyết giới giải trí thương trường mang tên "Bá Chủ Đế Đô", xui xẻo , trúng ngay vai một nam phụ pháo hôi cùng tên — một thiếu gia nhà giàu nứt đố đổ vách nhưng não bộ tỷ lệ nghịch với tài sản.
Theo cốt truyện gốc, nguyên chủ Lâm Hạ là một kẻ ngu ngốc, kiêu ngạo, dám vuốt râu hùm khi tính kế hãm hại đại phản diện Cố Diên Xuyên bằng một dự án bất động sản rác rưởi. Kết cục? Ba tháng , tập đoàn nhà họ Lâm Cố Diên Xuyên nghiền nát thành cặn, nguyên chủ đuổi khỏi nhà, lưu lạc đầu đường xó chợ c.h.ế.t t.h.ả.m trong một đêm mùa đông lạnh giá.
Lâm Hạ chép miệng, âm thầm đ.á.n.h giá: "Người tiền thật thích, nhưng làm pháo hôi thì thôi xin kiếu."
Cậu vốn dĩ chỉ là một thanh niên lười biếng, mơ ước lớn nhất đời là một khoản tiền tiết kiệm, mua một mảnh vườn nhỏ ở quê, ngày ngày tưới cây, nuôi cá, ườn phơi nắng. Việc tranh quyền đoạt lợi, đấu trí đấu dũng với mấy tên đại lão thương trường đối với mà , còn mệt mỏi hơn cả việc thi chạy marathon.
Đôi mắt trong veo của Lâm Hạ đảo một vòng quanh sảnh tiệc, cuối cùng dừng ở tập hồ sơ bọc bìa da lộn màu đen đang yên vị bàn đá cẩm thạch cạnh . Đó chính là bản hợp đồng nhượng quyền "Mảnh đất phía Tây" — cái hố b.o.m lịch sử mà nguyên chủ định dùng để gài bẫy Cố Diên Xuyên tối nay.
Lâm Hạ mân mê cằm, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cực kỳ giảo hoạt.
Tại đợi ba tháng nữa mới phá sản? Thời gian là vàng là bạc! Chi bằng bây giờ trực tiếp đem cái công ty quèn cùng mảnh đất rác rưởi hai tay dâng lên cho tên phản diện , để nuốt chửng luôn cho nhanh gọn. Phá sản sớm, nghỉ hưu sớm! Cậu sẽ cầm một ít tiền bồi thường ít ỏi (nhưng vẫn là con khổng lồ với bình thường), mua vé máy bay chuồn thẳng đảo Hải Nam.
Kế hoạch quá hảo, logic một lỗ hổng!
Nghĩ là làm, Lâm Hạ hít sâu một , điều chỉnh nét mặt, thu vẻ lười biếng cợt nhả. Cậu ép khóe mắt cụp xuống, tạo một bộ dáng thỏ đế, rụt rè, ngoan ngoãn đến mức vô hại. Ôm tập hồ sơ ngực, bắt đầu len lỏi qua đám đông ăn mặc lộng lẫy, tiến về phía khu vực VIP.
Ở đầu của sảnh tiệc, bầu khí trái ngược với sự náo nhiệt xung quanh.
Một khu vực ghế sofa bọc da đỏ đô tách biệt hẳn . Vài vị chủ tịch tập đoàn lớn cách đó một mét, tay bưng ly rượu nhưng mồ hôi hột rịn đầy trán, ai dám tiến lên bắt chuyện.
Chính giữa chiếc sofa , Cố Diên Xuyên đang vắt chéo chân.
Hắn mặc một bộ vest ba mảnh màu đen tuyền, áo sơ mi bên trong thắt cravat mà mở lơi hai nút đầu, để lộ hầu kết sắc bén và xương quai xanh quyến rũ. Gương mặt giống như một kiệt tác điêu khắc từ băng tuyết ngàn năm: đường nét góc cạnh, sống mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng bạc tình khép chặt. Khí tràng lạnh lẽo, tàn nhẫn và áp bức tỏa từ tạo thành một "vùng cấm", khiến bất kỳ ai đến gần cũng cảm giác ngạt thở.
lúc , ai rằng bên trong lớp vỏ bọc hảo đó, Cố Diên Xuyên đang chịu đựng một cơn tra tấn kinh hoàng.
Chứng đau đầu kinh niên tái phát. Từng sợi dây thần kinh nơi thái dương như ai đó dùng kìm sắt kẹp chặt hung hăng giật ngược . Những tiếng , tiếng nhạc, tiếng ly tách va chạm xung quanh lọt tai đều biến thành thứ tạp âm chói tai, rạch xé màng nhĩ. Cố Diên Xuyên nhíu chặt hàng lông mày lưỡi mác, một tay chống lên trán, che đôi mắt đen láy đang vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu vì bạo loạn. Hắn thực sự g.i.ế.c để xả cơn uất ức .
lúc đó, một mùi hương thanh mát đột nhiên xộc thẳng khứu giác . Không là thứ mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc của đám danh gia vọng tộc trong bữa tiệc, mà là một mùi hương dịu nhẹ, sạch sẽ, giống như mùi nắng sớm chiếu lên những chiếc lá non.
Ngay đó, một giọng trong trẻo, non nớt vang lên ngay mặt , cẩn trọng và run rẩy: "Cố... Cố tổng."
Cố Diên Xuyên chậm rãi ngẩng đầu lên. Tầm mắt va một thanh niên trẻ tuổi. Làn da trắng bóc, ngũ quan tinh xảo mềm mại, đặc biệt là đôi mắt hạnh to tròn đang phủ một tầng sương mỏng vì sợ hãi. Thanh niên đó cúi gằm mặt, hai tay dâng một tập hồ sơ màu đen về phía , cả run lên bần bật như cành liễu gió.
Cố Diên Xuyên vốn định mở miệng bảo kẻ sống c.h.ế.t cút . kịp lên tiếng, một âm thanh khác lanh lảnh, oang oang vang lên ngay bên trong vỏ não .
"Trời đất quỷ thần thiên địa ơi! Phản diện gì mà trai dữ hả trời? Đôi chân dài miên man , cái body mặc vest ẩn hiện cơ n.g.ự.c đúng là cực phẩm cmnr! Tác giả tâm quá mất..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-hoach-pha-san-cua-phao-hoi-nam-phu/chuong-1.html.]
Cố Diên Xuyên cứng đờ . Hắn cau mày, ánh mắt sắc lẹm quét một vòng xung quanh. Ai? Ai ?
tất cả đều đang ở cách xa , chỉ tên nhóc nhà họ Lâm đang mặt, miệng đóng chặt, c.ắ.n môi đến rơm rớm nước mắt.
Giọng kỳ lạ tiếp tục léo nhéo trong đầu , mang theo một sự gấp gáp tấu hài.
"Ây da, , mê trai đầu t.h.a.i mới hết, nhưng mà giữ mạng vẫn quan trọng hơn! Hắn mà lườm thêm một cái nữa chắc tè quần mất. Khí chất đáng sợ quá! Đại ca ơi, mau cầm lấy cái hợp đồng tha cho cái mạng nhỏ cha nội!"
Cố Diên Xuyên chấn động. Ánh mắt chòng chọc khóa chặt lấy Lâm Hạ. Hắn đang... tiếng lòng của tên nhóc ? Khả năng tâm vớ vẩn từ chui ?
điều khiến kinh ngạc hơn cả, là ngay khoảnh khắc giọng ồn ào, xấc xược nhưng đầy sức sống vang lên trong đầu, cơn đau đầu như búa bổ của ... đột nhiên tan biến. Hoàn biến mất, giống như một dòng nước mát lạnh tưới lên những dây thần kinh đang bốc cháy. Hô hấp của lập tức trở nên định, lồng n.g.ự.c thả lỏng.
Lâm Hạ thấy Cố Diên Xuyên cứ chằm chằm bằng ánh mắt sâu thẳm khó dò thì vô cùng hoảng hốt. Cậu nuốt nước bọt, cố gắng diễn nốt vai kẻ yếu đuối, lắp bắp lên tiếng:
"Cố tổng... Tôi năng lực bản yếu kém, kham nổi dự án lớn. Mảnh đất phía Tây ... vốn dĩ là tâm huyết, nhưng nay xin dâng lên nhượng cho ngài... coi như chút lòng thành kết giao."
Biểu cảm của Lâm Hạ lúc vô cùng chân thành, hốc mắt còn đỏ lên như chịu muôn vàn uất ức. Bất kỳ ai cũng sẽ nghĩ đây là một thiếu gia dồn đường cùng, đành ngậm đắng nuốt cay giao nộp tài sản.
trong não Cố Diên Xuyên, đài phát thanh mang tên "Lâm Hạ" đang phát một nội dung khác.
"Lấy ! Nhanh cái tay lên giùm con! Mảnh đất đó phong thủy òm, ngay khu quy hoạch treo, đào lên khéo rác với phế liệu! Mày lấy để ông đây còn viện cớ thua lỗ mà tuyên bố phá sản. Nghĩ đến cảnh ngày mai mua vé máy bay hạng thương gia bay thẳng đảo Hải Nam, thuê biệt thự ườn ăn hải sản là thấy cuộc đời nở hoa ha ha ha!"
Khóe môi đang mím chặt của Cố Diên Xuyên khẽ giật một cái.
Lần đầu tiên trong đời, trùm phản diện tàn nhẫn vô tình của thương trường Đế Đô lừa gạt một cách "chân thành" và "trắng trợn" đến như . Vẻ mặt thì giả vờ vô tội như bạch liên hoa, bên trong tâm trí là một con thỏ xảo quyệt chỉ chực chờ gài bẫy để bỏ trốn nghỉ dưỡng.
Sự thú vị nhen nhóm trong đôi mắt đen láy của Cố Diên Xuyên. Cơn đau đầu áp chế khiến tâm trạng lên kỳ lạ.
Thay vì giơ tay nhận lấy tập hồ sơ, Cố Diên Xuyên đột ngột dậy. Thân hình cao lớn gần một mét chín của đổ bóng xuống bao trùm lấy Lâm Hạ. Hắn tiến lên nửa bước, cách giữa hai rút ngắn đến mức Lâm Hạ thể ngửi thấy rõ ràng mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút xì gà lạnh lẽo, nam tính và đầy tính xâm lược từ .
Lâm Hạ giật thót tim, lui về một bước nhưng gót chân vướng cạnh bàn.
Cố Diên Xuyên cúi , kề sát mặt vành tai đang đỏ rực lên vì căng thẳng của Lâm Hạ. Hơi thở ấm nóng của phả nhẹ lên vành tai , mang theo một lực sát thương trí mạng.
"Lâm thiếu gia hào phóng quá." Giọng trầm thấp, từ tính của Cố Diên Xuyên vang lên, mang theo một tia nguy hiểm. " dự án lớn thế , nghĩ... chỉ nhượng quyền thì thật uổng phí. Chúng nên hợp tác phát triển mới ."
Lâm Hạ trừng lớn mắt, cổ họng nghẹn ứ: "Hả? Hợp... hợp tác?"
Cố Diên Xuyên nhếch mép, lùi một chút nhưng ánh mắt vẫn gông cùm lấy , buông một câu chốt hạ sắc lẹm: " . Từ ngày mai, đến Tập đoàn Đế Cảnh báo danh . Làm trợ lý dự án riêng cho . Mảnh đất , tự tay cùng đào nó lên."
Lâm Hạ c.h.ế.t trân tại chỗ, hóa đá thành một bức tượng điêu khắc hảo.
Bên ngoài, vẫn đang há hốc mồm nên lời, nhưng bên trong, một tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc cả bầu trời tâm trí, dội thẳng màng nhĩ vô hình của Cố Diên Xuyên:
"Cái quái gì ? Trợ lý riêng ? Tôi đây vốn phá sản để nghỉ dưỡng cơ mà! Tên ác nhân úng não ?!!"
Cố Diên Xuyên tao nhã , nhấc một ly vang đỏ từ khay của bồi bàn ngang qua, khẽ nhấp một ngụm. Đáy mắt xẹt qua một tia ý cực kỳ nhạt nhòa, thần kinh vốn căng như dây đàn nay khoan khoái lạ thường.
Con thỏ lười biếng , chọc trúng chạy đảo ườn ? Không cửa .