6.
Bất cứ ai cũng không thể chịu nổi hành động này.
Cả linh đường lập tức bùng nổ, những người dự tang lễ đồng loạt đứng dậy, lớn tiếng mắng chửi, bắt bọn chúng cút ra ngoài.
Giang Ninh nhỏ con, nhưng lại chạy lên đầu tiên.
Chỉ có tôi là vẫn ngồi yên một chỗ, quan sát đám trẻ trước mặt—những con mồi mới của tôi.
Cô gái kia lớn giọng quát: “Các người định làm gì? Dám đánh tôi là tôi báo cảnh sát đó! Là các người ra tay trước đấy nhé!”
Vậy nên không ai dám động vào bọn chúng, chỉ có thể vây quanh, dồn chúng ra ngoài.
“Cút đi!”
“Mau cút!”
“Đồ vô giáo dục!”
Tạ Tú Tú quỳ xuống bên t.h.i t.h.ể con gái, giúp cô bé lau sạch vết bẩn.
Cô ấy đỏ mắt, nghẹn ngào hỏi: “Tại sao?”
Tôi cũng nhìn sang—tôi cũng muốn biết, rốt cuộc là thù hận sâu đến mức nào, để họ có thể làm ra chuyện này ngay cả khi Vương Trạch đã chết?
Cậu con trai cao nhất ôm lấy cô gái kia, lạnh nhạt nói: “Chúng tôi chỉ muốn xác nhận xem Vương Trạch đã c.h.ế.t thật chưa, để cô ta khỏi tiếp tục bám theo tôi.”
Tạ Tú Tú sững sờ: “Cậu nói gì?”
Cô gái kia hất cằm: “Thì cô ta muốn làm tiểu tam, bám lấy bạn trai tôi chứ sao. Trước đây tôi không hiểu sao có người mặt dày đến vậy, bây giờ thì hiểu rồi.”
Cô ta còn nhìn quanh, chu môi làm mặt dễ thương:
“Cả nhà cô ta đều c.h.ế.t sạch rồi nhỉ? Còn là con gái của mẹ đơn thân, bảo sao nhân cách có vấn đề.”
Nếu lúc nãy mọi người vẫn còn nhịn được, thì giờ đây không ai có thể nhịn nổi nữa.
Tạ Tú Tú phát điên, lao tới: “Là các người đúng không! Cái c.h.ế.t của con bé có liên quan đến các người đúng không!”
Cô gái kia hét lên: “Có giỏi thì đánh tôi đi! Đến lúc đó cô vào tù, còn con gái cô thì cứ thối rữa ở đây đi!”
Ban đầu ai cũng phẫn nộ, nhưng nghe cô ta nói vậy, họ đành phải cố kiềm chế, kéo Tạ Tú Tú lại.
“Tạ Tú, bình tĩnh đi!”
“Chúng ta báo cảnh sát, để họ điều tra.”
Mấy đứa khốn kiếp đó vẫn rất đắc ý.
“Vô ích thôi, dù điều tra ra thì nó cũng đáng đời thôi.”
“Chết rồi thì tốt rồi, chúng ta đi thôi.”
Bọn chúng định rời đi một cách ung dung.
Tôi đứng dậy: “Khoan đã.”
Có lẽ vì giọng tôi quá bình tĩnh, nên trong khung cảnh hỗn loạn này, lời nói ấy lại mang một vẻ kỳ quái khó tả.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
7.
“Tôi muốn xác nhận một chút, lúc còn sống, Vương Trạch và các người không có quan hệ tốt, đúng không?”
Cô gái kia hất tóc: “Cũng đúng thôi, ai bảo cô ta mặt dày, dám quyến rũ bạn trai tôi!”
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
Tôi khẽ cười, nhìn cậu con trai cao lớn kia từ đầu đến chân, trong lòng tràn đầy khinh miệt và ghê tởm.
“Các người đã từng gặp ba của Vương Trạch chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ke-dien-1-bao-luc-hoc-duong/2.html.]
Cô gái kia nhíu mày: “Chưa, chẳng phải ba cô ta c.h.ế.t lâu rồi sao?”
“Đúng vậy, nhưng gu chọn bạn đời của một người thường chịu ảnh hưởng từ người cha.”
Tôi đã từng xem ảnh của ba Vương Trạch—một người đàn ông cao ráo, tuấn tú, nụ cười ấm áp, ánh mắt nhân hậu nhưng cương nghị.
“Người đã từng nhìn thấy đỉnh núi cao sẽ không bao giờ chấp nhận lăn lộn trong bùn lầy. Con gái của sư tử càng không thể để mắt đến chó hoang. Với cái nhân phẩm này của cậu, cậu bảo… Vương Trạch theo đuổi cậu?”
Có lẽ vì giọng điệu tôi quá mức khinh miệt, sắc mặt cậu ta lập tức sa sầm.
Cô gái kia lập tức nhảy ra, lớn tiếng chửi rủa: “Cô ta thì là cái thá gì! Đứng đường còn chẳng đáng giá! Cô không thấy cái vẻ lẳng lơ của cô ta sao…”
Tôi bật cười.
Sau đó, tôi cố ý xoay cánh tay thành một vòng lớn—
“Chát!”
Một cái tát thật mạnh, đánh bay câu nói tiếp theo của cô ta.
Giang Ninh hoảng hốt: “Sao cậu lại ra tay đột ngột vậy?!”
Tôi xắn tay áo lên: “Giang Ninh, giữ trật tự hiện trường, đừng để ai cản tôi!”
Chuyện này, tôi gánh một mình!
Nói rồi, tôi sải bước tới trước, từng cái tát giáng xuống mặt con nhóc c.h.ế.t tiệt đó.
Mấy kẻ đi cùng nó đều đứng đơ ra, phải đến khi tôi đánh ba, bốn cái rồi, chúng mới hoàn hồn, gào lên một câu chửi thề rồi lao vào tôi.
Tôi túm lấy tóc thằng nhóc kia, tặng nó một cú đá thật mạnh.
Giang Ninh lớn tiếng hét lên: “Mọi người bình tĩnh! Bình tĩnh! Tạ Doanh là quán quân võ thuật! Đừng ai cản cô ấy!”
Tôi chủ yếu nhắm vào con nhỏ kia, còn mấy kẻ khác nếu vung ghế hay đồ vật gì lên định đánh tôi, tôi chỉ cần không quay đầu lại, vung chân đá văng chúng ra.
Tôi đánh đến khi nó không còn chửi được nữa, đến khi tay tôi cũng tê rần mới chịu dừng lại.
Tôi cúi xuống, nhìn gương mặt sưng vù của nó, dịu dàng hỏi: “Ổn không?”
Có lẽ vì cơn giận dữ dồn nén mấy ngày qua đã được trút hết qua bạo lực, tôi không nhịn được mà bật cười.
Con nhóc đó sợ đến phát khóc: “Cô, cô bị điên rồi!”
Chuẩn rồi.
“Ra ngoài làm càn, không ngờ lại đụng trúng một kẻ điên sao?”
8.
Sau đó, tôi chủ động gọi cảnh sát, từ chối để mọi người cùng đi đến đồn với tôi.
Bọn chúng cũng được đưa đi kiểm tra thương tích—tất cả đều chỉ là vết thương nhẹ.
Cô gái kia còn bày trò đau đầu, nói muốn chụp cộng hưởng từ.
Tôi cười nhạt: “Được thôi, còn ai muốn kiểm tra xem não mình có vấn đề không? Cứ làm đi, chi phí tôi lo.”
Ba mẹ con nhỏ đó tức đến mức mặt đỏ bừng: “Chúng tôi không chấp nhận hòa giải! Tôi muốn cô ta vào tù!”
Tôi nhìn họ, cười lạnh: “Tôi còn tưởng đám trẻ không có giáo dục này là do cha mẹ c.h.ế.t sớm, hóa ra các người vẫn còn sống à?”
Bà mẹ suýt nữa lao đến xé xác tôi, may mà có cảnh sát ngăn lại.
Không lâu sau, một nữ cảnh sát bước ra, cầm theo video bằng chứng tôi đã nộp.
Đúng vậy, hàng xóm đã quay lại toàn bộ sự việc và đăng lên mạng.
Sắc mặt cô ấy không mấy tốt đẹp, ghé tai nói nhỏ với cảnh sát nam phụ trách vụ việc.
Người cảnh sát kia dần mất kiên nhẫn: “Mấy người đến quậy phá trong linh đường sao?”