Sau đó, rút một que , mượn tay , quẹt mặt bên. Thao tác thiếu linh hoạt lặp vài , đều thành công.
Cuối cùng, ngọn lửa nhỏ như ý , nhảy nhót giữa đầu ngón tay của và .
Hắn dẫn đến gần bức tranh, châm ngọn lửa yếu ớt đó một góc của bức họa.
Tôi điên cuồng lùi . thể chống sức mạnh của .
Tờ giấy mỏng manh tồn tại nhiều năm chạm ngọn lửa, lập tức bốc cháy.
"Anh điên ?!" Tôi hét lên chửi rủa.
Đám lửa nhanh chóng bùng lên dữ dội, khói mù mịt lan , che lấp miệng và mũi của .
Lưỡi lửa gần như sắp táp mặt . Những viên gạch loang lổ, vạn nhà cửa, và giấc mơ vô định đầy khát khao của một thiếu niên.
Tất cả, đều hóa thành tro tàn.
Tôi liều mạng đẩy , nhưng cố chấp tiến về phía , gần hơn.
"Lâm Chương Viễn!!!"
Giá vẽ bằng gỗ bắt đầu cháy.
Hắn ma ám, gần như tìm cái chết, kéo lao biển lửa.
Tôi dốc hết sức tông mạnh , mà khiến lùi một bước dài.
Khẩu s.ú.n.g rơi xuống đất, nhanh chóng nhặt lên. Ngay khi lao đến, chĩa thẳng s.ú.n.g tim .
Giá vẽ đổ rạp, ngọn lửa lan nhanh sang những giá vẽ, bàn ghế khô như củi khác.
Tôi mắt giữa ánh lửa, họng s.ú.n.g xê dịch một ly, nhưng đau lòng đến .
Tôi tìm lý do, đau khổ đến mức chỉ thể dựa bản năng, liều c.h.ế.t đối đầu với .
"Lâm Chương Viễn, là ai?"
Tôi chất vấn .
Hắn gì, đẩy về phía ngọn lửa.
Sau lưng là biển lửa, mặt là lồng n.g.ự.c đang chắn ngang của Lâm Chương Viễn.
"Anh là ai!!!"
Hắn liều mạng đánh cược tất cả, mang theo sự quyết liệt lùi bước. Sâu trong đồng tử là một vòng xoáy, khuấy động tâm thần . Kéo theo quá khứ của từ sâu thẳm linh hồn.
Quá khứ lộn xộn, nơi nào để chứng minh của .
Đầu đau đến cực điểm, sợi dây thần kinh trong não , khoảnh khắc ngọn lửa l.i.ế.m đến ngọn tóc.
Pằng——
Tiếng s.ú.n.g vang lên, đôi mắt đó cuối cùng cũng d.a.o động.
Tôi thấy nụ giải thoát của Lâm Chương Viễn. Theo khuôn mặt , từ từ dịch chuyển ánh mắt xuống.
Ở vị trí tim của , mở một vết rách. Máu b.ắ.n tung tóe lên quần áo và ống quần của .
Rồi thấy thì thầm, tựa như với chính :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dao-tau/chuong-5.html.]
“Em bắt .”
Tình cảm sâu đậm vô bờ bến, đánh đổi bằng m.á.u thịt. Sức lực của như rút cạn, tư duy ngưng trệ, ngưng trệ.
Vô mảnh vỡ đang tái thiết lập, với một sức mạnh thể chịu đựng nổi, xông thẳng ký ức của .
Trong những năm tháng niên thiếu nơi nương tựa, dẫn khắp phố lớn ngõ nhỏ, ngắm đèn lấp lánh của các tòa nhà cao tầng, chạy cát bụi ở Lĩnh Thành. Có bắt một con bướm để tập vẽ theo.
Và… đêm ngọn lửa lớn nuốt chửng viện phúc lợi, đẩy lên phà, bảo chạy thật nhanh.
Chúng từng chút một, đánh gục .
Đám cháy ở ngay lưng . Thế nhưng Lâm Chương Viễn lúc , vòng tay qua eo , kéo về phía . Hơi ấm của m.á.u lướt qua da .
Toàn run rẩy.
“Diệp Chu.”
Giọng khản đặc, như một chiếc ống bễ cũ nát.
Tiếng của văng vẳng bên tai , nhưng chẳng thể làm gì cả.
“Anh yêu em.”
Hắn .
Viên đạn xuyên qua hộp sọ của Lâm Chương Viễn, mang âm cuối của ba chữ đó.
Cùng lúc đó, cánh cửa lớn đạp tung, vô cảnh sát ùa .
Giữa những tiếng la hét ồn ào, tai ù một tiếng. Không thấy bất cứ điều gì nữa.
Lần đầu tiên, vươn tay níu giữ , thế nhưng một phát b.ắ.n tỉa từ xa cướp sinh lực cuối cùng của .
Lâm Chương Viễn ngã xuống ngay mặt .
Đôi mắt mở to, từ quyến luyến, kiên định, đến khi đồng tử giãn rộng, còn tiêu cự.
Rõ ràng đang , nhưng lạnh buốt đến mức còn cảm giác gì nữa.
Kim đồng hồ ngưng đọng, vạn vật héo tàn.
Cho đến khi chết, vẫn nhắm mắt.
“Diệp Chu!”
Kỳ Đông gọi .
Tôi ngây dại đầu .
Rõ ràng, khiến sợ hãi, và cũng khiến tất cả những mặt ở đó đều kinh hãi.
“Cậu ?”
Tôi ư?
Sự ẩm ướt khuôn mặt chậm rãi gợi cho điều gì đó, đưa tay sờ lên. Chạm những giọt nước mắt đầy mặt, thế nhưng dù lau thế nào, chúng vẫn cứ tuôn .
Từ trong mắt , chúng ngừng chảy xuống. Làm mờ tầm của .
Kỳ Đông dẫn ngoài, như một con rối, ngây ngốc theo bước chân .
Thế nhưng đến cửa viện phúc lợi, như đột nhiên tỉnh táo , cố sức đầu chạy ngược .