Du khách cách chỉ nửa mét, chỉ cần , bất cứ lúc nào cũng thể bắt cóc con tin.
Tôi dám manh động, mặc cho từng bước tiến đến gần .
Cái cảm giác đối mặt với mà tuyệt vọng đến tột cùng, nhưng phức tạp đến khó tả, một nữa nhấn chìm .
Hắn dừng bên cạnh , s.ú.n.g dí hông .
Sau đó, ngẩng mắt bức tranh đó.
"Thầy Diệp, em thấy bức tranh sống động ?"
Tôi sững sờ, nhất thời phản ứng kịp, ý đồ của khi hỏi câu là gì.
"Chúng làm một giao dịch, thế nào?"
Hắn nhếch cằm, chỉ bức tranh.
Trong ánh mắt kinh ngạc của , giọng điệu của kiên định hơn bao giờ hết:
"Tôi sẽ động đến bất kỳ ai ở đây, nhưng em mua nó."
Tôi đoán tâm tư của Lâm Chương Viễn, chỉ xem như bệnh thần kinh của tái phát.
Bị ép làm theo, đành mua bức tranh cũ đặt xó từ lâu từ chủ phòng triển lãm.
Khi bức tranh gói ghém cẩn thận và đưa đến tay , nhận mà vòng lưng , họng s.ú.n.g vẫn rời.
"Đi cùng , thầy Diệp." Lâm Chương Viễn trêu chọc bên tai .
Tôi cau mày, thở nghẹn .
Hắn bật khúc khích: "Căng thẳng thế cơ ? Chỉ là mời em đến một nơi chơi thôi mà, đừng sợ."
Điện thoại trong túi đúng lúc rung nhẹ, là Kỳ Đông đang xác nhận an .
Để đánh rắn động cỏ, họ ẩn cách đó một cây , sẵn sàng bắt giữ bất cứ lúc nào.
Tôi thản nhiên đưa tay túi quần, một giọng nhàn nhạt vang lên:
"Nếu những ở đây chôn cùng, thì ngoan ngoãn đó nha."
Tôi khựng .
"Nếu họ cùng thuốc nổ tan thành tro bụi, cả đời em sẽ dằn vặt, ?"
Động tác đầu của giữ chặt, đầu ngón tay lạnh buốt, thể thấy mặt .
"Đi thôi." Hắn ép lên xe.
Một chiếc xe tải nhỏ kiểu cũ, ngay khi đóng sầm cửa lao vút .
Cách đó một cây , cảnh sát phong tỏa các ngã tư.
Đám đông ven đường mối nguy hiểm tiềm tàng, trở thành công cụ uy h.i.ế.p của Lâm Chương Viễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dao-tau/chuong-3.html.]
Tôi rút điện thoại , báo cáo ngắn gọn và rõ ràng tình hình cho Kỳ Đông:
"Bỏ chướng ngại vật , thuốc nổ."
Chiếc xe tải chớp mắt đến ngã tư, ngay khi rào chắn dỡ bỏ, nó đầu 180 độ và lao lên đường cao tốc. Rất nhanh đó, vài chiếc xe phía đồng loạt đuổi theo.
Lâm Chương Viễn mặt đổi sắc, luồn lách dòng xe phía .
Hắn vài bẻ lái gấp, chuyển làn chính xác, dần dần cắt đuôi những chiếc xe phía . Cho đến khi biến mất khỏi gương chiếu hậu.
Bức tranh vẫn trong vòng tay . Tôi ôm chặt nó, đầu óc cuồng vì xe chạy xóc nảy.
"Anh tạm thời an , cần thiết bắt nhiều như để đền mạng cho ."
Tôi công tắc kích hoạt quả b.o.m là gì, cố gắng thương lượng với .
Không kịp để tâm đến tình cảnh của hiện tại còn tệ hơn bất cứ ai, càng quân bài thương lượng nào.
Ai ngờ bỗng nhếch mép, trong mắt xẹt qua một tia giảo hoạt. Cứ như thể biến thành một con khác.
"Lừa em đó." Tôi sững sờ, tưởng nhầm.
Ngay khoảnh khắc câu hỏi sắp thốt , chiếc xe rẽ gấp.
Đợi đến khi thích ứng xong với sự giày vò như trời đất cuồng, thần sắc của trở như cũ, âm trầm và lạnh lẽo.
Rất nhanh, chúng dừng ở một bãi đất hoang. Nhìn qua cửa kính xe, thấy những sợi cáp đen kéo dài phía đầu, vươn xa vô tận.
Cứ như thể kéo thấp bầu trời xuống.
Nơi , quá đỗi quen thuộc… Là viện phúc lợi.
Tôi đầu Lâm Chương Viễn. Không hiểu vì , lồng n.g.ự.c của bỗng nhiên bắt đầu khó thở một cách vô cớ.
Hắn kéo cửa xe, vài bước dài đến bên .
"Xuống xe."
Thái dương giật thình thịch, nhẹ nhàng lắc đầu.
"Em thoải mái ?"
Không là ảo giác của , nhưng giọng bỗng nhiên căng thẳng trở , như thể đang lo lắng.
"Không ." Hắn kéo xuống xe, động tác nhẹ nhàng hơn nhiều.
Cánh cổng sắt đổ nát của viện phúc lợi ngay mắt, bước chân khựng , bước một bước nào.
Tôi cũng tại , nhưng chỉ là... một sự kháng cự thể giải thích .
Không chờ suy nghĩ thêm, Lâm Chương Viễn nắm chặt cổ tay , cưỡng ép đưa bước nơi .
Mùi tanh của đất lẫn trong đống đổ nát xộc mũi . Tôi khó chịu đến mức nôn.
Những mảnh ký ức lộn xộn lướt qua trong đầu từng khung hình một, nhưng nắm bắt gì.