Kẻ Đáng Ghét Giang Trì - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:14:03
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả hai chúng hùng hổ xông khách sạn mới nhớ hình như mang theo căn cước công dân.

Tôi: "Hay là đưa ít tiền xin ở sảnh chờ qua đêm?"

Bùi Chấp liếc xéo một cái: "Cậu mang chứ mang."

Đoạn, lột ốp lưng điện thoại , lấy thẻ căn cước bên trong đó.

Thế là xong, chẳng cần lăn tăn chuyện thuê mấy phòng nữa vì chỉ mỗi một cái căn cước.

Tôi đăng ký thông tin cá nhân xong mới cho lên phòng.

Đèn hành lang tầng hai khách sạn hỏng nên chỗ tối thui như hũ nút, Bùi Chấp khỏi thang máy đưa tay định nắm tay , lập tức né sang một bên.

Bùi Chấp: "Đang tìm phòng mà, sợ lạc mất. Chỗ tối thui, trông rợn cả ."

Ban đầu, cũng chẳng sợ lắm, nhưng thế, cũng bắt đầu thấy rờn rợn.

mỏ vẫn còn cứng lắm: "Tôi lớn chừng , lạc thế nào mà lạc. Cậu cần lo cho , chẳng sợ tí nào luôn."

Bùi Chấp phớt lờ lời từ chối của , mạnh bạo nắm lấy tay và kéo : "Phải , sợ, sợ ?"

Tôi định vùng nhưng đúng lúc đó, một tia chớp rạch ngang trời, theo là tiếng sấm vang rền như x.é to.ạc đất trời. Tôi lập tức hình, dám nhúc nhích thêm tẹo nào.

Đã điều , xin đừng đ.á.n.h sét nữa.

Bùi Chấp cũng giật b.ắ.n . Sau khi hồn, lập tức kéo tuột lòng .

"Giang Trì, làm ơn mà, sợ thật ."

Tôi im lặng một lúc bảo: "Sợ thì sợ, nhưng tay thể đừng sờ soạng eo ?"

Bùi Chấp: "..."

"Ngại quá, tại ôm cảm giác sướng quá nên tiện thể thôi."

18

Cả hai lúng túng loạng choạng mãi mới tìm thấy phòng.

Mở cửa, cắm thẻ phòng , lúc , căn phòng mới bừng sáng.

Bùi Chấp buông trong sự tiếc nuối tột cùng.

Tôi cái ánh mắt của mà thấy ê cả răng: "Thích ôm đến thế cơ ?"

Bùi Chấp gật đầu: "Muốn ôm, thích ôm, ngày nào cũng ôm."

Tôi còn gì để , chỉ thốt lên: "Đỉnh thật đấy." Giờ mấy ông gay thèm giấu giếm gì nữa luôn đúng ?

Men rượu bắt đầu ngấm, đầu óc bắt đầu cuồng. Tôi định nghỉ một tí mới tắm, ai dè càng nghỉ càng thấy lờ đờ. Tôi cố gượng dậy phòng tắm, dự định chỉ lau sơ qua ngay.

Bùi Chấp thì loay hoay thu dọn đồ đạc.

Đang lau một nửa thì cảm thấy trời đất như đảo lộn. Tôi nhắm mắt một lúc cho đỡ choáng mặc quần áo với tốc độ chậm chạp.

Đẩy cửa và bước , thấy ánh mắt Bùi Chấp cũng đờ đẫn.

"Giang Trì, rượu tối nay lạ thật đấy, tự dưng giờ mới thấy phê thế ?"

Forgiven

Tôi xoa xoa huyệt thái dương đang căng : "Chắc là đặc sản địa phương đấy. Cậu mau tắm , tắm xong còn ngủ sớm."

Bùi Chấp đáp một cách vô hồn: "Ừ."

Nói xong, vẫn nhúc nhích, mắt cứ dán chặt n.g.ự.c .

Tim thắt , lẽ cái tên định mượn rượu làm càn?

Bùi Chấp đưa tay , lạnh mặt quan sát hành động của để kịp thời ngăn chặn.

chỉ đưa tay chạm hàng cúc áo . Những ngón tay thon dài cứ mân mê mấy cái cúc áo hồi lâu khiến cảm thấy lồng n.g.ự.c ngứa ngáy.

Tôi hết chịu nổi: "Bùi Chấp, làm cái gì đấy, định quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c ?"

19

Bùi Chấp ngơ ngác: "Hả?"

"Không , cúc áo của cài lệch ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dang-ghet-giang-tri/chuong-5.html.]

"Tôi cài cho nhưng mà đầu choáng quá, một cái cúc áo mà thấy tận ba cái, cởi ."

Tôi bực bội gạt tay : "Không cởi thì bảo một tiếng, tự làm mà."

Tôi uống ít hơn nên bây giờ tỉnh táo hơn nhiều.

Bùi Chấp đáp với tốc độ chậm chạp:

"Ờ."

"Vậy tắm đây, tự cởi cài nhé."

Bùi Chấp tắm, nhưng chỉ mới năm phút, gọi từ bên trong phòng: "Giang Trì... chóng mặt quá, cứu mạng với."

Tôi đẩy cửa bước , thấy đang tựa tường, thể trần như nhộng, đôi mắt nước làm ướt cho đỏ hoe, trông tội nghiệp kinh khủng.

"Giang Trì, cứu , sắp c.h.ế.t đuối ."

Thôi xong, bắt đầu sảng đấy.

Tôi cam chịu phận, bước tới, dội nước cho một cách qua loa.

"Tự lau , lau xong thì gọi mặc quần áo cho."

Bùi Chấp ấm ức: "A Trì, chóng mặt quá."

Tôi chạm vành tai đang nóng bừng của , nhắm hờ mắt, ném cho một chiếc khăn tắm.

"Tự lau , gọi cũng vô ích thôi."

Mẹ kiếp, cảm thấy Bùi Chấp của lúc say rượu... chút đáng yêu nhỉ?

mạng cái gì nhỉ?

Thấy một đáng yêu chính là khởi đầu của sự lún sâu.

Tôi ngẩn một lát, cảm thấy chút kinh hãi. Tại thấy Bùi Chấp đáng yêu cơ chứ?

Vãi thật, lẽ cũng là gay ?

20

Bùi Chấp của lúc say rượu ngoan, bảo về hướng Đông thì tuyệt đối về hướng Tây.

Tôi tranh thủ lúc véo má để trả thù, tiện thể hỏi: "Sao lời thế?"

Bùi Chấp , mắt cong cong vì mỉm : "Bởi vì thích mà, thích một bạn đời yên tĩnh một tí."

Đối mặt với lời tỏ tình thẳng thắn như , chút tự nhiên: "Biết thích yên tĩnh, thế bình thường còn ồn ào thế hả?"

Bùi Chấp lẩm bẩm: "Tôi cũng thích . Tôi là trai thẳng, làm xáo trộn cuộc sống vốn của ."

Nói đến đây, thút thít : "Thích trai thẳng đúng là kiếp của mà, hu hu, cũng vợ để ôm."

Đoạn, ghé sát hít hà hõm cổ như một chú cún con:

"Thích... Thích Giang Trì lắm."

"Muốn ôm Giang Trì, ở bên cạnh Giang Trì."

Đáy lòng dường như thứ gì đó vỡ vụn.

Xong đời , hình như cái xu hướng tính d.ụ.c thẳng băng hơn hai mươi năm của sắp bẻ cong .

21

Tôi cứ cảm thấy tối qua, Bùi Chấp say đến mức đó, chắc chắn là đang diễn kịch với ! Cậu dùng nhan sắc dụ !

Thế nên sáng nay, ngủ dậy, cứ chằm chằm, cố gắng tìm chút manh mối, sơ hở nào đó.

Kết quả là cái tên cứ như mất trí nhớ , chẳng thấy chút ngượng ngùng nào, tự nhiên vô cùng.

Tôi lâu quá, còn thắc mắc: "Sao thế, mặt dính gì ?"

Tôi chỉ thấy một ngụm m.á.u nghẹn nơi lồng ngực, mở miệng hỏi: “Cậu nhớ gì về chuyện tối qua ?"

Bùi Chấp ngơ ngác: "Tối qua xảy chuyện gì ?"

Tôi phát một tiếng “hừ” lạnh lùng, : "Tối qua ôm , yêu , còn ở bên cạnh nữa."

Bùi Chấp: "!"

Loading...