Kẻ Đáng Ghét Giang Trì - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-28 15:13:59
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông chủ sắp xếp cho và Bùi Chấp ở chung một phòng. Trong phòng, ngoài hai cái giường và hai cái tủ thì chẳng còn gì khác.

Mà thật và Bùi Chấp cũng chẳng hành lý gì cả, nếu nhờ bộ đồng phục của tiệm thì chắc chẳng quần áo mà luôn.

Thấy tắm xong và mặc chiếc áo phông mới khô, Bùi Chấp do dự một lát mở lời: "Hay là cứ mua cho bộ quần áo . Trong ký túc xá, là đứa sạch sẽ nhất, trời nóng thế , đồ đến hai - ba trong một ngày."

Tôi nhướng mày: "Sao tự dưng với thế?" Bản thì sắp hộc m.á.u đến nơi mà vẫn còn tâm trí nghĩ đến việc mua đồ mới cho , cảm động thì đúng là dối lòng.

Trước đây, chỉ miệng cứng lòng mềm chứ hề thích . Bây giờ , những chuyện nhỏ nhặt từng bỏ qua lúc bỗng chốc ùa về như nấm mưa.

Tôi thầm thở dài, điều chỉnh tâm trạng : "Tôi , khi nào điều kiện thì mới cần cầu kỳ." Giống như chuyện kén ăn , cái để ăn thì mới kén chọn, còn khi gì bỏ bụng thì dù là thứ ghét nhất cũng nhắm mắt nhắm mũi mà nuốt xuống thôi.

Bùi Chấp nghiến răng: "Không , vẫn mua quần áo cho . Dù cũng chỉ chờ thêm một ngày thôi mà, mua loại bình dân thôi thì cũng đủ sắm cho vài bộ ."

Tôi hỏi: "Có đang quá quan tâm đến ?"

Bùi Chấp chối bay chối biến: "Làm gì chuyện đó, trong tiền cũng phần của , lấy mua đồ là chuyện hiển nhiên. Tôi chẳng quan tâm gì , chỉ sợ khó chịu trút giận lên khách hàng thôi."

Nhìn vệt m.á.u trào nơi khóe môi , hỏi vặn : "Vậy ?"

Bùi Chấp quả quyết: "Tất nhiên . Đm, chuyện với nữa, hớ vài câu hộc m.á.u ."

8

Vì lạ chỗ nên trằn trọc mãi mà ngủ , cái giường cứ phát tiếng kêu cọt kẹt.

Bùi Chấp bên cạnh một hồi, lên tiếng mỉa mai theo thói quen:

"Giang Trì, lẽ cũng “bé cưng”? Lớn chừng , lẽ vẫn ôm gấu bông mới ngủ ?"

Hồi còn ở ký túc xá, khi ngủ, hai đứa cũng cãi vài câu, thành thói quen .

Thế là lạnh lùng thành tiếng: "Bùi Chấp, đừng , còn thì ? Tối nào khi ngủ cũng cãi với một trận, lẽ coi là “bé cưng” của ? Kiểu như thấy giọng ngủ ?"

Bùi Chấp ho khan thành tiếng, vội vàng phủ nhận: "Làm gì chuyện đó!”

“Ai thèm giọng chứ, một câu là gặp ác mộng cả đêm ."

"Sao tự luyến thế hả?"

Nói xong, rút khăn giấy lau miệng, rên rỉ đầy đau khổ: "Giang Trì, đừng mắng nữa mà, hu hu, hộc m.á.u ."

Trong sự bất lực, đáp: "Tôi mắng lúc nào hả?"

Chắc là Bùi Chấp thấy tủi thật, nhờ ánh đèn đường hắt từ bên ngoài, thấy mắt đỏ hoe.

Tôi vội vàng bò dậy khỏi giường, đến bên cạnh giường xổm xuống:

"Khóc thật đấy ?"

"Để xem nào, để xem nào."

Bùi Chấp giơ tay che mắt , khàn giọng : "Giang Trì, nếu c.h.ế.t ở thế giới , nhớ đến ?" Giọng còn vẻ uể oải như khi, lộ đôi chút yếu đuối, bất lực. Cậu hạ tay xuống , ánh mắt tối sầm , nụ cay đắng chẳng hề nơi đáy mắt: "Cậu ghét như , chắc là cũng chẳng nhớ đến ."

Trái tim như thứ gì đó đ.â.m mạnh khiến cảm thấy xót xa chua chát.

Tôi nén cảm giác khó chịu đó, lên tiếng: "Bùi Chấp, là ở thế giới , chỉ khi dối thì mới hộc m.á.u ?"

Bùi Chấp ngẩn : "Ý ?"

Tôi , thong thả tiếp: "Ý là, những câu ghét , thích đây là giả hết nên mới hộc máu."

Bùi Chấp: "...?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ke-dang-ghet-giang-tri/chuong-2.html.]

Tôi chọc chọc trán , thẳng: "Cậu thích đúng ?"

Bùi Chấp: "!"

9

Bùi Chấp im lặng một hồi lâu, kiên quyết cho rằng đang lừa .

"Không đời nào! là nhảm nhí! Tôi bao giờ thấy cái thiết lập nào kỳ quái như ." Cậu một cách chắc nịch, nhưng vành tai đỏ bừng lên.

Tôi cạn lời: "Hai đứa còn cùng du hành thời cơ mà, chuyện đó còn xảy thì tại thể thiết lập dối thì hộc m.á.u chứ?"

Đôi mắt Bùi Chấp đảo liên hồi: "Vậy thì cũng dối mới hộc máu, chắc chắn là bệnh . Tôi là trai thẳng, còn lâu mới thích ."

Tôi trơ mắt cố chấp nuốt ngụm m.á.u trào ở khóe miệng trong.

"Được ..." Cậu cứ việc cứng miệng .

Ngoài mặt thì Bùi Chấp giả vờ như quan tâm, nhưng thực tế đêm nào cũng thấy lầm bầm một hộc m.á.u trong đau khổ.

Cậu tin cái chuyện tà ma ngoại đạo nên đến bệnh viện kiểm tra một chuyến. Chắc là chẩn đoán của bác sĩ xác nhận những gì là đúng nên lúc trở về trong tối nay, mặt mày trông xám xịt như tro tàn.

Vừa thấy phòng, lập tức lấy tinh thần, giả vờ như chuyện gì xảy . Tôi cũng vạch trần , chỉ truyền đạt lời dặn của ông chủ.

"Chú Lý mai hoạt động kỷ niệm, cần ngoài kéo khách nữa, cứ ở cửa tiệm đón khách là ."

Bùi Chấp đáp bằng một tiếng “ừ”, miệng gì nhưng mắt vẫn cứ dán chặt .

Tôi ném quần áo mặt : "Đừng nữa, lo mà gấp quần áo , nấu cơm."

Nếu vì đồ ăn tên làm thật sự thể nuốt nổi, ném luôn việc nấu nướng cho phụ trách . Dù thì ngày nào cũng tràn đầy năng lượng cứ như một chú ch.ó , dắt dạo . Ban ngày tiêu hao hết sức lực của thì ban đêm bày trò hành hạ khác.

Bùi Chấp gấp quần áo xong thì tíu tít chạy bếp.

"Hôm nay chú Lý bao cơm ?"

10

Tôi thoáng khựng , đáp: "Ừ, tiệm bận lắm."

Tiệm bận thật, nhưng kiểu gì chẳng cái ăn. Chẳng qua là nghĩ đến cái tính cứng miệng của tên , sợ ngại ngùng, khó xử nên mới mua ít đồ về, định bụng nấu bữa cơm để xoa dịu quan hệ.

Giờ thấy Bùi Chấp đang thèm chảy nước miếng, chầu chực bên cạnh… thầm thở dài trong lòng.

Forgiven

Quả nhiên là lo xa , khả năng tự điều chỉnh tâm trạng của tên cực kỳ .

Nói thật lòng thì nấu ăn cũng chẳng ngon lành gì cho cam. từ lúc du hành thời tới nay, ngày nào cũng ăn mấy món trong tiệm, ngán tận cổ từ lâu .

Hôm nay xào vài món rau, màu xanh mướt mắt của nó khiến thôi cũng thấy dễ chịu hẳn lên.

Bùi Chấp ăn ngon lành, hiếm khi giở cái tính cứng miệng : "Ngon quá, thích lắm, ăn thế hằng ngày."

Sau đó, còn tự giác rửa bát.

Tôi thảnh thơi nên lấy quần áo để tắm rửa.

Bùi Chấp mua cho một bộ đồ ngủ và hai chiếc áo thun ngắn tay, lười cởi cúc nên cứ thế chui đầu áo, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của nước giặt áo.

Quần áo phơi khô nắng, khi phòng tắm, chúng dính chút nước nên trở nên mềm mại hơn, khi mặc chúng lên , thấy thoải mái.

Vừa đẩy cửa bước , đôi mắt của Bùi Chấp lập tức dính chặt lấy như lắp thiết định vị.

Bước chân khựng vì ngượng: "Sao thế? Tôi mặc quần áo ở chỗ nào ?"

Loading...